“Tiểu Lưu, chuyện của cháu bác cũng biết! Ha ha không nghĩ tới lão Diệp ta lại có thể quen một người là chủ tịch của tập đoán lớn nhất thế giới! Cháu mà chơi cờ với bác, khi nói ra chuyện này, người khác có lẽ sẽ không tin đâu!”
Bác Diệp cười nói:
“Lúc đầu bác chỉ nghĩ, cháu chỉ góp sức vào công ty của Triệu Quân Sinh mà thôi, không ngờ cháu lại là người chủ đạo!”
“Bác Diệp tại sao lại nói như vậy, mọi việc chủ ý là do chú Triệu, còn chủ tịch như cháu thì rất nhàn nhã!”
Tôi nhún vai.
“A, điều này cũng đúng!”
Bác Diệp dẫn tôi tới thư phòng, lấy ra hai hộp cờ, hỏi tôi:
“Cháu dùng màu gì?”
“Màu nào cũng được.”
Tôi cười cười:
“Nghe nói hơn một năm nay ở đây nghiên cứu kỳ nghệ, có phải cháu đã thành mục tiêu của bác hay không?”
“Đúng mà cũng không đúng, bác còn chưa có gọi cho cháu về chơi cờ!”
Bác Diệp nghe xong thì vội vã xua tay:
“Vậy thì bác cầm quân đen, đồng thời đi trước luôn!”
Trong lúc nói chuyện, tôi cũng đồng thời điều chỉnh thế cờ, sau một thời gian, chúng tôi lại bất phân thắng bại!
“A? Là bác tiến bộ, hay là cháu thút lùi?”
Bác Diệp nhìn vào bàn cờ lầu bầu nói.
“Rất lâu ròi cháu không chơi cờ, đương nhiên là có chút không được thích ứng.”
Tôi tùy tiện nói một câu.
“Vậy mà bác còn tưởng cháu dùng mê hồn trận, làm cuống chân cuống tay bác, nếu sớm biết như vậy, thì sớm giết cho cháu ngã ngựa rồi!”
Bác Diệp tiếc hận nói:
“Ai, thất sách!”
“Bác trai, bác nghĩ Tiểu Diệp Tử có phải là như thế nào?”
Tôi thừa dịp Bác Diệp phân thần, đột nhiên hỏi.
Bác Diệp đang suy nghĩ về thế cờ, cho nên vô ý thuận miệng đáp:
“Bác cũng nghĩ, nhưng mà không dám hỏi… A? Tiểu Lưu, tại sao cháu đột nhiên lại hỏi vần đề này?”
Nghe thấy bác Diệp nói như vậy, hóa ra đúng như lời Tiêu Tiêu nói.
Cha mẹ nàng đã phát hiện, nhưng mà chỉ không nói mà thôi, nói ra lại sợ nàng không chịu được!
“Bác Diệp, cháu muốn cho bác xem một tấm hình.”
Tôi từ trong túi áo lấy ra một tấm hình đã chuẩn bị trước, đưa cho bác Diệp. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Bác Diệp nghi hoặc nhận lấy tấm ảnh, mới nhìn thoáng qua đã bật thốt lên:
“Tiểu Diệp Tử?”
Sau đó Bác Diệp lắc đầu, chỉ vào tấm ảnh nói:
“Đây là địa phương nào? Tại sao bác còn chưa thấy qua nó? Hình như là trong quá khử… Tại sao là năm 1984? Có chuyện gì vậy? Đây là tấm ảnh gì? Đừng nói với bác là cháu chỉnh sửa đó nhé?”
Chỉnh sửa? Sao có thể! Tôi cười khổ nói:
“Đây là tấm ảnh của cháu khi mới 4 tuổi.”
“Cháu? Bốn tuổi? Cháu đưa cho bác xem tấm hình này là có ý gì? Chẳng lẽ nói… Tiểu Diệp Tử… ?”
Bác Diệp bỗng nhiên nghĩ tới vấn đề then chốt kinh hô:
“Cháu muốn nói cho bác biết, Tiểu Diệp Tử rất giống cháu?”
“Đúng, nhưng còn một ý khác, chắc bác cũng biết?”
Tôi gật đầu, nghiêm túc nói.
“Tiểu Diệp Tử và cháu có quan hệ gì?”
Thanh âm của bác Diệp có chút lo lắng hỏi.
“Chắc chắn không phải là anh em, điều này thì quá rõ ràng rồi. Đây chính là cốt nhục thân sinh của Tiêu Tiêu, cũng chính cháu ngoại của bác !”
Tôi cố gắng bình tĩnh, nói ra chân tướng.
“Cháu nói là… Cháu và Tiêu Tiêu… Trời ạ. Điều này sao có thể chứ?”
Bác Diệp cũng muốn làm cho mình bình tĩnh, thế nhưng lại không thể nào kìm nén được, đây đúng là một tin tức chấn động!
“Bác Diệp, bác có thể nghi ngờ, nhưng sự thực là sự thực, không cách nào thay đổi được! Tiểu Diệp Tử tên đầy đủ là Lưu Diệp, là con của cháu và Tiêu Tiêu!”
Tôi thở dài:
“Bây giờ thì bác biết cháu không phải là giả mạo rồi chứ!”
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 539: Đó là họa do bác gây ra