Ánh mắt Mã Giang Danh cũng sáng lên:
– Ngay cả có thiên tài địa bảo có thể lập tức gia tăng vạn năm công lực, nhưng không có khả năng đồng thời gia tăng kinh nghiệm a. Trữ huynh nói có lý! Chỉ có huyền thú hóa hình mới có khả năng!
– Cho nên, ta mạnh dạn phán đoán nàng ta chắc chắn là huyền thú! Hơn nữa có khả năng chính là Mai Tôn Giả hóa thân.
Trữ Vô Tình cắn chặt răng, rốt cuộc truyền âm nói ra.
– Cái gì? Không có khả năng!
Mã Giang Danh mở to hai mắt nhìn:
– Mai Tôn Giả vốn là nam nhân, chuyện này toàn bộ mọi người đều biết!
– Cũng chưa chắc!
Trữ Vô Tình hừ một tiếng:
– Từ khi Mai tôn giả xuất đạo tới nay, không có ai nhìn qua diện mục thật của hắn, đến tột cùng là nam hay nữ thật khó để phán đoán! Ngay cả lần trước thập đại cao thủ vây công mai phục, cũng không thể bức hắn hiện nguyên hình! Bất quá, vị tất đã là đúng! Ta thậm chí còn hi vọng bọn hắn chính là cùng một người!
– Sao lại nói như vậy?
Mã Giang Danh có chút ngoài ý muốn.
– Mai tôn giả kia thực lực tuy dưới cung chủ, nhưng thú vương dưới tay hắn mấy năm nay tiến cảnh cực chậm, không có một ai có thể đột phá siêu việt cảnh giới chí tôn, thế nhưng Mai cô nương thực lực bí ẩn, ít nhất cũng ở trên chúng ta, nếu nàng không phải Mai tôn giả, như vậy chúng ta lại phải một lần nữa đánh giá lại thực lực Thiên Phạt, kế hoạch lớn trước kia chỉ sợ phải thay đổi!
Mã Giang Danh im lặng, rơi vào trầm tư.
– Lại nói, hiện giờ chính là thời cơ tốt! Lần thứ nhất chặn đánh, tuy rằng hắn bỏ chạy nhưng dù sao cũng bị thương nặng! Không có thời gian nhiều năm, vị tất có thể hồi phục. Cho dù nhẹ nhàng nhất cũng chỉ có thể sàn sàn thời kỳ toàn thịnh mà thôi. Trọng thương kia, không có năm dài tháng rộng điều dưỡng thì không thể hồi phục. Cho nên hiện tại huyền công của hắn đã kém xa cung chủ. Nhưng chúng ta cũng không thể khinh thường!
– Cho nên lúc này đây nếu quả thực hành động, nhất định phải ngàn vạn lần thận trọng! Nhất định phải làm đến không còn sơ hở, tin tực phong tỏa chặt chẽ, không thể có bất cứ cái gì gây đả thảo kinh xà! Lần trước hơn mười đại cao thủ cũng không lấy được mạng hắn, lần này ít nhất phải xuất động hơn ba mươi người.
Trữ Vô Tình hít sâu một hơi:
– Tam Đại Thánh Địa, mỗi nhà mười người! Ba mươi cao thủ Chí Tôn chi thượng. Yêu cầu một kích tất sát, không có bất kỳ điểm nào cầu may!
– Không sai, huống hồ chúng cùng với Mộng Huyễn Huyết Hải còn kết thù, nếu như có hành động Mộng Huyễn Huyết Hải sẽ rất tích cực!
Mã Giang Danh bật cười quái dị:
– Lão Trữ, không thể tưởng tượng được chúng ta tranh chấp hơn hai trăm năm, kết quả không ngờ lại còn muốn hợp tác chân thành một lần.
– Chờ sau khi xong việc này, lại tiến hành tranh đấu cũng không muộn!
Trữ Vô Tình lạnh lùng nói:
– Hoặc là đem mục tiêu đặt ở Đoạt Thiên chi chiến, đến lúc đó, ai giết được nhiều dị tộc nhất, người đó thắng! Thế nào hả?
– Ý này rất hay!
Mã Giang Danh cười ha ha.
– Buổi chiều sẽ lập tức bắt đầu đấu giá, chúng ta vẫn là nên đi trước đem một ít thần đan cầm trong tay đã.
Trữ Vô Tình mỉm cười, sắc mặt bình thản tự nhiên, nhất cử nhất động vẫn lưu loát như hành vân lưu thủy, phiêu nhiên xuất trần.
– Không sai, xong việc này ta còn muốn đi Thiên Hương thành một vòng, tìm một người.
Mã Giang danh gật gật đầu, đi theo ra ngoài.
– Người nào?
Trữ Vô Tình tựa hồ cảm thấy hứng thú hỏi.
– Ân, là đệ tử mà Lệ Vô Bi tiến cử cho Chí Tôn Kim Thành chúng ta, sau Đoạt Thiên chi chiến sẽ được đề cử. Nếu quả thực là đúng như mọi người nói, lão phu sẽ đích thân dạy dỗ hắn một phen, sau đó lại tiến cử lên thành chủ.
Thanh âm Mã Giang Danh có chút buồn bực, thở dài một hơi:
– Dị tộc thủy chung không thể diệt hết toàn bộ, người của chúng ta lại bị cản trở ngoài Thiên Trụ Sơn. Trận quyết chiến trăm năm một lần này, quả nhiên là rất khó nói. Một lần này chúng ta có thể toàn thắng, nhưng ai có thể dự đoán được trăm năm tiếp theo sẽ thế nào?
Trữ Vô Tình trầm mặc nói:
– Tận hết sức người, nghe theo số trời mà thôi, chuyện thế gian làm gì có chuyện gì hoàn hảo chu toàn? Chỉ cần chúng ta tận lực, còn đời sau cũng chỉ có thể phó mặc cho số phận thôi! Ân, Lệ Vô Bi kia có phải định gia nhập Chí Tôn Kim Thành các ngươi?
– Không, bất quá Lệ Vô Bi cũng có quan hệ sâu xa với Kim thành.
Mã Giang Danh cười một tiếng quái dị nói tiếp:
– Con bà nó, đi theo các ngươi, lão tử cũng trở thành đại hiệp.
Trữ Vô Tình trong mũi cười xuy một tiếng, bước ra ngoài trước, cũng không nói thêm gì.
Đi ra đại sảnh, vượt qua hai hành lang, xác định đằng sau hoàn toàn không có ai nhìn thấy, sắc mặt bình thản của Quân Mạc Tà lúc này mới trầm xuống. Vẻ mặt xưa nay thanh nhã tươi cười của Mai Tuyết Yên lại lộ ra một chút tái nhợt. Cũng không biết ở nơi này nghĩ ngợi cái gì.
Quân Mạc Tà vội vàng lôi kéo nàng lại, lại vòng vo mấy vòng, đi vào quyết sách phòng của Đường Nguyên. Sau đó, đưa tay lên vách tường ấn một loạt. Ken két vài tiếng, trên vách tường cao ngất xuất hiện một cái cửa đi xuống. Theo cơ quan mở ra, chợt có đại lượng ánh sáng chiếu ra, bên trong dạ minh châu chiếu sáng tựa như ban ngày, vô cùng thần kỳ.
Mai Tuyết Yên vẫn ngơ ngẩn, cho dù là nhìn thấy cảnh vật thần kỳ trước mắt nàng cũng hoàn toàn không có tâm tình thưởng thức, chỉ biết theo Quân Mạc Tà một đường đi xuống. Khi hắn đi vào, cùng lúc mật thất cũng lặng yên đóng lại không một tiếng động.
Dạ minh châu chiếu xuống, sắc mặt Quân Mạc Tà nửa sáng nửa tối, cực kỳ khó coi:
– Bọn chúng đã hoài nghi cô.
Sắc mặt Quân Mạc Tà không nhìn rõ, âm thanh có chút ý tứ quở trách.
– Hả? Ân!
Mai Tuyết Yên vô thức đáp lại, đột nhiên lạ ngẩn ra:
– Hoài nghi ta cái gì?
– Bọn chúng hoài nghi cô có thể chính là người luyện đan, lại nghi ngờ cô căn bản là huyền thú hóa hình. Thậm chí bọn chúng đã xác định cô chính là Thiên Phạt Chí Tôn Mai tôn giả.
Quân Mạc Tà nheo mắt lại, trong mắt hiện lên hai đạo quang mang.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành