Giang Ninh đứng trước cửa xe, quay đầu nhìn hai người: “Làm tốt chuyện của mình đi, cám ơn vì chuyện tối nay.”
Giang Ninh nói xong liền lên xe, đưa đám người Lâm Vũ Chân rời đi.
Hai chị em nhà họ Cao đứng ở cửa khách sạn, gió đêm phả vào mặt mà bọn họ vẫn cảm giác có chút không thật.
“Chị, anh Giang vừa nói cảm ơn chúng ta.”
Cao Bân hít sâu một hơi, nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không.
“Cảm ơn Vũ Chân”
Cao Á Lệ mỉm cười nói: “Thật là một cô gái lương thiện”
Cao Bân gật đầu.
Nếu không có Lâm Vũ Chân nói giúp với Giang Ninh, sợ rằng hai người bọn họ tới bây giờ cũng không biết nên làm gì.
“Căn dặn xuống, tất cả mọi người chú ý một chút, chỉ cần là nhân viên của tập đoàn Lâm thị đều phải dốc hết sức, bảo đảm an toàn cho bọn họ khi ở Thịnh Hải, hiểu chưa.
“Vâng, em biết.”
Cao Bân nhớ kỹ.
Đây mới là nhiệm vụ quan trọng nhất của cậu ta bây giờ!
Trở lại khách sạn, Lâm Vũ Chân nhảy cẵng hoan hô, vô cùng vui vẻ.
Sau khi đã tìm hiểu sơ qua về môi trường kinh doanh ở địa phương Thịnh Hải, trong lòng cô đã biết tập đoàn Lâm thị nên đi theo tuyến đường nào, dùng cách gì để tiến vào thị trường này, trong đầu cũng đã có kế hoạch sơ bộ.
“Chồng, bạn của anh thật tốt.”
Lâm Vũ Chân nói: “May nhờ có bọn họ giúp đỡ đấy. Em phải tìm lúc nào đó mời đám chị Á Lệ ăn cơm mới được.”
“Em vui là được rồi”
Giang Ninh mỉm cười nói: “Sau khi tập đoàn Lâm thị tiến vào Thịnh Hải, em cần gì về phương diện an toàn thì có thể trực tiếp nói với bọn họ, bọn họ cũng sẽ giúp đỡ”
Hắn biết hai chị em nhà họ Cao đều là người thông.
minh, biết mình giữ bọn họ lại với mục đích gì.
Tin chắc sau khi trải qua lần này, bọn họ cũng biết chỗ nào nên nâng cao, chỗ nào nên cải thiện.
“Vâng!”
Lâm Vũ Chân khẽ gật đầu: “Được rồi, em đi thay quần áo.
đây. Buổi tối còn xem Khinh Vũ diễn tập nữa!”
Buổi hòa nhạc của Diệp Khinh Vũ cũng sáp bắt đầu rồi.
Vương Vĩ đã bỏ hết công sức cho việc tuyên truyền tạo thế buổi hòa nhạc long trọng này, bây giờ đã bầu không khí cũng được thiêu đốt.
Vô số người chú ý!