Ninh Thư khép tấu chương lại, nói với Thu nữ quan: “Đi gọi Hoàng tứ nữ tiến cung đi, trẫm có việc nói với nó nói.”
“Dạ.” Thu nữ quan lập tức đi thực hiện.
Cũng không lâu lắm, Mộc Dao đã vội vội vàng vàng chạy đến, nâng làn váy bước qua cửa, đi vào trong điện, trên trán của nàng đều là mồ hôi, rõ ràng khi vừa xuống xe ngựa ở cửa cung đã vội vội vàng vàng chạy tới.
Mộc Dao hơi thở gấp hành lễ với Ninh Thư, sau đó hỏi Ninh Thư: “Mẫu hoàng, người tìm nhi thần có chuyện gì?”
“Không có chuyện gì, chỉ là muốn có người theo Mẫu hoàng dùng bữa tối.” Ninh Thư vừa cười vừa nói.
Mộc Dao khẽ thở ra một hơi: “Mẫu hoàng đột nhiên cho gọi nhi thần vào cung, nhi thần còn tưởng rằng có đại sự gì.”
“Là do con quá gấp rồi.” Ninh Thư vừa cười vừa nói, thảo nào Mộc Nghê Thường sủng ái Mộc Dao, trên người Mộc Dao mang theo cảm giác ngốc nghếch, gặp chuyện thì rất tích cực, là một người thích cảm giác được quan tâm.
Ngay từ hành động vừa rồi của Mộc Dao, đã nói lên việc trong lòng Mộc Dao quan tâm Mộc Nghê Thường, vừa gọi đã chạy tới.
Ninh Thư không có ác ý gì với Mộc Dao, hơn nữa nguyên chủ còn hy vọng Mộc Dao có thể bình an hạnh phúc, Ninh Thư cũng sẽ tận lực bảo vệ Mộc Dao.
Cũng không biết nguyên chủ Mộc Nghê Thường có nhìn ra kỳ thực Mộc Dao này đã không còn là con gái của cô hay không, hai người thay đổi lớn như vậy, hẳn có thể nhìn ra, lúc trước Mộc Dao táo bạo tàn khốc, háo sắc, dâm đãng, cũng không phải Mộc Dao như hiện tại.
Nhưng vẫn công khai hoặc kín đáo che chở cho Mộc Dao, thậm chí đem giang sơn cho Mộc Dao, cho thấy Mộc Dao này đã đi vào lòng Mộc Nghê Thường, dù biết Mộc Dao này rất khả nghi.
Làm đế vương, Mộc Nghê Thường trong lòng rất cô độc.
Ninh Thư bảo Mộc Dao thích gì thì nói với Thu nữ quan, để Ngự thiện phòng làm.
Mộc Dao cũng không khách khí, chọn món mình thích ăn, còn chọn cả những món Ninh Thư thích ăn.
Ninh Thư cứ ở bên cạnh nhìn mà không nói gì, Mộc Dao hỏi Ninh Thư: “Mẫu hoàng, như vậy được không?”
Ninh Thư gật đầu: “Được.”
Mộc Dao lập tức cười toe, nói với Thu nữ quan rằng: “Làm phiền Thu nữ quan rồi.”
“Nô tỳ không dám nhận, đây là bổn phận của nô tỳ.” Thu nữ quan bèn vội vàng nói.
Mộc Dao thấy Ninh Thư có vẻ uể oải, từ trên ghế đứng lên, đi tới phía sau Ninh Thư, vươn tay đặt ở trên huyệt thái dương của Ninh Thư chậm rãi xoa, nói: “Mẫu hoàng, người quá vất vả rồi, Mẫu hoàng nuôi nhiều đại thần như vậy, có một số việc cứ để bọn họ làm đi, người là hoàng đế, nên thoải mái nhẹ nhàng mới phải.”
Ninh Thư chỉ có thể nói Mộc Dao rất ngốc, có một số việc chỉ có thể để đế vương làm, thần tử làm thì sẽ là đại nghịch bất đạo, có một số quyền lợi phải nắm trong tay.
“Mẫu hậu, con người nên thật vui vẻ, có thể hưởng phúc thì hãy hưởng phúc, có thể làm sâu lười thì làm sâu lười, tâm nguyện của nhi thần chính là làm một con sâu lười.” Mộc Dao nói, giọng rất chân thành nhẹ nhàng: “Con người chỉ có một đời này, Mẫu hoàng phải làm những chuyện khiến mình vui vẻ, tỷ như nhi thần thì thích đi dạo phố, thích mua đồ, Mẫu hoàng, người biết Huyên thành có rất nhiều đồ ăn ngon không, rượu hoa quế ở lầu Túy Tiên vừa thơm vừa ngọt, còn có bánh nữa, bánh tráng vừng vừa giòn vừa thơm, còn có kẹo tò he, lần sau nhi thần tiến cung mang cho Mẫu hoàng một cái nhé…”
Ninh Thư: Thật buồn ngủ…
Ninh Thư nghe Mộc Dao vẫn không ngừng nói, giống như hát ru cho con.
Lúc dùng bữa, Mộc Dao giúp Ninh Thư gắp thức ăn, sau đó chính mình cũng ăn rất vui vẻ, tựa như những thứ này là mỹ vị nhân gian vậy, Mộc Dao ăn rất ngon, khiến ngay cả Ninh Thư cũng cảm thấy có khẩu vị hơn rồi.
Từ khi nhập vào thân thể này, Ninh Thư đã cảm giác đủ kiểu tức ngực khó thở, toàn thân không còn chút sức lực nào, Ninh Thư biết đây là do ăn nhiều đan dược, trong thân thể có rất nhiều độc do thuốc.
Hơn nữa Ninh Thư cực kỳ muốn ăn đan dược, nguyên chủ cứ không có tinh thần là ăn đan dược, sau khi dùng đan dược lập tức cảm giác thoải mái tỉnh táo, thể lực tăng cường, đây thật ra là một loại hiệu ứng ngắn hạn làm mê hoặc lòng người mà thôi.
Chẳng khác gì vòng tuần hoàn ác tính.
Ninh Thư không định ăn đan dược kia, mỗi lần tâm phiền ý loạn đều khẽ niệm Thanh Tâm chú trong lòng, hơn nữa với tác dụng của hào quang bình tĩnh, cũng không khó chịu như vậy.
Dùng bữa tối xong, Ninh Thư cho Mộc Dao trở về.
“Đi kêu Ngự y đến, trẫm khó chịu trong người.” Ninh Thư nói với Thu nữ quan.
Thu nữ quan vừa nghe Ninh Thư khó chịu trong người, lo lắng ra mặt, lập tức kêu người đi mời Ngự y.
*Ngũ thạch tán: gồm 5 loại đá là thạch chung nhũ, lưu hoàng (lưu huỳnh), bạch thạch anh, tử thạch anh, xích thạch anh chi (chi: mỡ, dạng mỡ) ; các loại đá được tán nhỏ, hợp thành thang thuốc. Thực tế, uống ngũ thạch tán lâu ngày, không thấy công dụng trường thọ lại còn bị trúng độc, nhiều người đã tổn thọ, chết sớm.