Chuyện này cũng quá kỳ quái a.
Không riêng gì tiểu nhị của tửu điếm kỳ quái mà ngay cả tên ăn mày cũng mê hoặc, dường như hắn không nghĩ ra mình làm bằng hữu với nhân vật có số má như vậy từ khi nào.
– Không sai, là bằng hữu tốt, mau, mời hắn tới.
Nhiếp Vân vừa cười vừa nói.
– Chuyện này.
Thấy Nhiếp Vân xác nhận, tiểu nhị không còn hoài nghi nữa. Hắn thầm mắng tên ăn mày này vận khí tốt cho nên quay đầu nhìn sang hai thiếu niên Nguyên Tâm tông.
Hiện tại người mà thiếu niên ăn mày này đắc tội là người Nguyên Tâm tông, hắn phải xem đối phương có ý gì thì mới tiếp tục quyết định được.
– Lão tử vừa mới nói chẳng lẽ ngươi còn không nghe thấy sao? Mau chóng đuổi tên ăn mày này ra đi.
Thiếu niên sư đệ thấy tiểu nhị nhìn qua, lập tức tát một cái rồi chửi ầm lên.
– Thiếu gia, đây là bằng hữu của vị công tử kia, nếu cứ đuổi ra như vậy…
Tiểu nhị muốn khóc…
Một bên là đệ tử Nguyên Tâm tông, một bên là công tử có tiền mà mình đều không đắc tội nổi. Hai phe giao chiến, hắn bị kẹp ở giữa đến khổ a.
– Nói láo, ta mặc kệ hắn là công tử hay là cẩu bằng hữu, lập tức đuổi ra ngoài cho ta. Lão tử sẽ không hủy khách điếm này đi. Bằng không chẳng những hủy khách diếm mà tất cả các ngươi còn phải chết.
Thiếu niên sư đệ ngữ khí bá đạo, mang theo hàn ý nồng đậm.
– Thiếu gia bớt giận, để ta đuổi hắn ra….
Nhìn thấy hai vị đại gia tức giận, tiểu nhị lập tức biết rõ mình không có lựa chọn nào khác. Hắn thật không may cho nên vội vàng nhảy ra, tránh cái tát rồi chuẩn bị đuổi thiếu niên ăn mày đi ra. Chỉ là, vừa quay đầu hắn đã lập tức phát hiện tên ăn mày kia đang ngồi trước mặt Nhiếp Vân công tử, đang dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn về đối phương.
– Nhiếp Vân công tử, kính xin công tử không nên làm khó chúng ta, hiện tại ta phải mời hắn rời đi.
Tiểu nhị vội vàng chạy tới, nhìn về phía Nhiếp Vân, trong thanh âm mang theo hương vị như sắp khóc, nức nở.
– Nếu như ta không muốn để cho hắn đi thì sao?
Nhiếp Vân cười, nhìn về phía tiểu nhị rồi nói.
– Vậy thì cũng mời ngươi rời đi, tửu điếm chúng ta không hoan nghênh ngươi.
Do dự một chút, tiểu nhị này cắn răng nói.
Đắc tội với công tử ca có tiền, lớn thì không có lợi nhuận nhiều. Thế nhưng một khi đắc tội với đệ tử Nguyên Tâm tông đó là mất mạng a.
Mạng và tiền cái nào quan trọng, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra được.
– Bằng vào hai tạp chủng kia sao?
Nhiếp Vân cười, ngón tay chỉ vào hai sư huynh đệ kia.
– Cái gì? Ngươi nói đệ tử Nguyên Tâm tông là tạp chủng?
Nghe nói như vậy, tiểu nhị kia cảm thấy hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Nguyên Tâm tông là cái gì chứ? Là thế lực lớn nhất nơi này, đệ tử trong đó cho dù là thành chủ cũng không dám đắc tội. Ngươi dám trực tiếp mắng bọn hắn là tạp chủng? Xong rồi…
Thanh âm của Nhiếp Vân không nhỏ, tất cả người trong đại sảnh đều nghe rõ ràng. Lúc này toàn bộ mọi người đều dùng ánh mắt như nhìn kẻ điên về phía Nhiếp Vân.
– Dám nói đệ tử Nguyên Tâm tông là tạp chủng, thiếu niên này chết chắc rồi.
– Xong đời, thực sự là không biết trời cao đất rộng…
– Thần tiên cũng không cứu nổi hắn.
Tất cả mọi người trong đại sảnh đều cảm thấy đắc tội với đệ tử Nguyên Tâm tông, thiếu niên ăn mặc đẹp đẽ, quý giá trước mắt nhất định sẽ chết, cho dù thần tiên cũng khó cứu mạng.
– Dám nói đệ tử Nguyên Tâm tông chúng ta là tạp chủng? Xem ra ngươi thực sự muốn chết.
Người trong đại sảnh nghe được thì hai đệ tử Nguyên Tâm tông cũng nghe thấy lời nói của Nhiếp Vân rất rõ ràng. Bọn hắn vỗ bàn đi tới, ánh mắt nhìn về phía Nhiếp Vân tràn ngập sát ý trần trụi.