Năng lực của Vương Đông Nhi đúng thật rất mạnh, nhưng mà, một cây chẳng chống vững cả căn nhà, nàng có khả năng dẫn dắt chiến đội Sử Lai Khắc chiến thắng chiến đội Nhật Nguyệt, cùng Đường Môn tiến vào vòng tám đội. Mặc dù Hoắc Vũ Hạo không thẹn với lương tâm, những gì Đường Môn có thể làm cho chiến đội Sử Lai Khắc đều đã làm. Nhưng hắn vẫn lo lắng như trước, hơn nữa hắn cũng biết, sự lo lắng này không chỉ hiện ra trong lòng hắn, tất cả mọi người Đường Môn cũng đều lo lắng. Ở sâu trong lòng bọn họ, quang vinh của Sử Lai Khắc không hề kém hơn so với vinh quang của Đường Môn.
Cuối cùng cũng đến phòng trọ Thanh Sáp, tinh thần có chút hoảng hốt của Hoắc Vũ Hạo liền khôi phục lại bình thường. Ánh mắt thêm vài phần cao ngạo, đầu khẽ nâng, lạnh nhạt tựa vào lưng ghế xe lăn.
Thần An hôm nay tự mình đứng ở trước của phòng trọ Thanh Sáp đón tiếp bọn họ, nhìn thấy bốn người xuất hiện vội vàng bước nhanh lên đón. Thần An cung kính nói:
– Ngài đã tới!
– Ừ!
Hoắc Vũ Hạo đáp một tiếng.
– Tình hình hôm nay thế nào?
Thần An nói:
– Hôm nay bên trên phái xuống ba vị hồn đạo sư cường đại trấn thủ, hai người cấp sáu, một người cấp bảy tạo thành tổ trọng tài.
Hoắc Vũ Hạo nhìn hắn một cái nói:
– Vậy còn ngươi?
Thần An cười khổ:
– Làm người trợ giúp thôi. Ta đây là lấy lý do ra nghênh đón khách quý mới ra tới ngoài này.
– Ừ! Ngươi làm rất tốt.
Hoắc Vũ Hạo hướng đến hắn gật gật đầu, sắc mặt trở nên nhu hòa vài phần.
– Đại nhân, là như thế này, đề thi chế tạo gì tại hạ cũng không biết. Sau khi đổ cuộc mở ra mới bắt đầu công bố. Trong thi đấu vòng ngoài bốn mươi tám người cùng một vòng đem chia làm hai mươi bốn nhóm tiến hành thi đấu. Hai hồn đạo sư làm thành một tổ. Hồn đạo khí chế tạo không hề hạn chế. Chúng ta cung cấp rất nhiều kim loại quý hiếm cùng với các kim loại thường, để những hồn đạo sư tiến lên lựa chọn. Nhưng lần này thời gian đã có hạn chế, chỉ hai canh giờ. Hai canh giờ sau, những Hồn đạo sư chỉ có thể tự cầm tác phẩm mới của chính mình trực tiếp thí nghiệm hồn đạo khí. Hai bên không được tiếp xúc và quan sát hồn đạo khí của đối thủ. Nếu phát hiện hồn đạo khí của mình so với đối thủ kém rất nhiều có thể tự động nhận thua. Nếu hai bên không ai nhân thua, chúng ta bố trí sân đấu. Hai bên dùng sảm phẩm hồn đạo khí mới chế tạo, không dùng thêm bất cứ hồn đạo khí nào khác tiến hành chiến đấu. Ai thắng có thể đi tiếp.
Nói đến đây Thần An dừng lại một chút, sau đó mới trầm giọng nói:
– Bất kể sinh tử.
Hoắc Vũ Hạo bĩu môi:
– Tốt một cái không bàn sinh tử. Vậy hôm nay sòng bạc chính cược người nào thắng?
Thần An gật gật đầu nói:
– Có rất nhiều cách đặt cược. Ví dụ như, kết quả các trận thi đấu hôm nay, sẽ có bao nhiêu người chết. Những thứ này cũng có thể đặt cược. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là lời ngài vừa nhắc tới, thắng bại của trận đấu. Chúng ta còn dựa theo tình huống thi đấu phía trước mà điều chỉnh tỷ lệ đặt cược. Tỷ lệ đặt cược này sẽ không ngừng được điều chỉnh cho đến trước khi trận đấu diễn ra một khắc.
Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu, khoát tay, nhìn mặt Thần An nói:
– Ở trước khi trận đấu bắt đầu một phút đồng hồ, đặt vào ta một trăm kim hồn tệ, vào đại ca một trăm vạn kim hồn tệ.
Hắn vừa nói xong, Thần An không nhịn được hít sâu một hơi, đây thế nhưng chỉ là một cuộc đánh bạc a! Hơn nữa Hoắc Vũ Hạo hiện tại ngay cả đối thủ của mình là ai cũng không biết, vậy mà đặt cược lớn như vậy.
Hơn nữa, lại là đặt cược ở ngay trước khi trận đấu bắt đầu, ảnh hưởng của tỷ lệ đặt cược sẽ giảm xuống thấp nhất. Chẳng những tự tin mà còn rất ngay thẳng.
Hoắc Vũ Hạo nhàn nhạt cười nói:
– Lần trước thua, lần này phải lấy lại cho đủ. Đi thôi! Chúng ta đi vào.
Hoắc Vũ Hạo đánh thứ tự thứ mười, Thần An nói cho hắn biết, hôm nay đối thủ của hắn là người số bốn mươi tám. Dựa theo tình huống phía trước mà phán đoán, phải là một hồn đạo sư cấp bốn ưu tú, cũng có thể đã tiến đến rất gần cánh cửa cấ năm.
Hòa Thái Đầu đánh số tám mươi tám, đối thủ của hắn là số hai mươi mốt. Cũng là một hồn đạo sư cấp bốn, thực lực nếu so với đối thủ của Hoắc Vũ Hạo thì kém hơn một chút.
Tiến vào phòng nghỉ của khách quý, bốn người Hoắc Vũ Hạo liếc mắt đã thấy được số mười hai và mười tám ngồi bên trong. Bọn họ hôm nay tới sơm hơn một chút, hơn nữa không mang theo thủ hạ. Hai ngươi ngồi cùng nhau không biết vừa nói những gì.
Nhìn thấy bốn người Hoắc Vũ Hạo tiến vào số mười hai mỉm cười hướng đến hắn gật gật đầu. Hoắc Vũ Hạo cũng gật đầu đáp lễ, nhưng kiêu ngạo trên mặt không hề giảm chút nào.
Người số mười tám có vẻ lạnh lùng hơn, ánh mắt nhìn Hoắc Vũ Hạo ẩn ẩn mang theo sự khinh thường.
Thần An mang bốn người đến nơi liền đi ra ngoài, dù sao hắn cũng còn rất nhiều chuyện phải làm.
Vương Đông Nhi bưng một ly nước trái cây cho Hoắc Vũ Hạo, Hoắc Vũ Hạo mới vừa uống một hơi, bên kia, người số mười hai đã đi tới.
– Xin chào, huynh đệ. Có thể nói chuyện một chút không?
Số mười hai hơi hơi khom người, rất lễ độ hướng đến Hoắc Vũ Hạo lên tiếng chào hỏi.
Hoắc Vũ Hạo cười nhạt nói:
– Mời ngồi đi!
– Còn không biết quý tính cao danh của huynh đệ?
Số mười ngồi xuống ghế, tự nhiên hỏi.
Hoắc Vũ Hạo nói:
– Ta là số mười, ta cũng biết ngươi là số mười hai.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 536: Phá Minh Ngọc Tông (hạ)