Thành thị này gọi là Cực Quang thành, so với Bạch Nham thành còn lớn hơn. Vừa mới tiến vào trong đó Nhiếp Vân đã cảm nhận được sự náo nhiệt trong thành thị này.
Cực Quang thành là đại bản doanh của Nguyên Tâm tông, bởi vì Nguyên Tâm tông ở trên Cực Quang thánh sơn cách ngoài thành không xa.
Trong thành khắp nơi đều có thể nhìn thấy đệ tử Nguyên Tâm tông, dường như có thể trở thành đệ tử tông môn là một chuyện vô cùng rạng rỡ tổ tông vậy.
– Ngươi ở nơi này đã được ba ngày, luôn nghe ngóng chuyện Nguyên Tâm tông, không phải muốn gia nhập Nguyên Tâm tông đó chứ?
Dịch Thanh ở phía đối diện dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn Nhiếp Vân.
Thiếu niên này ba ngày nay mỗi ngày đều ngồi trong tửu lâu, cũng không có nói chuyện. Một khi nghe được người ta nói tin tức có liên quan tới Nguyên Tâm tông là lập tức lỗ tai dựng thẳng lên, dường như đang nghĩ biện pháp nghe ngóng chuyện Nguyên Tâm tông vậy.
– Ha ha, ta thực sự muốn vào Nguyên Tâm tông nhưng mà cũng không phải là gia nhập.
Nhiếp Vân nâng chén rượu lên, vừa uống rượu vừa cười nói.
– Không gia nhập? Vậy ngươi muốn làm gì?
Dịch Thanh nghi hoặc hỏi lại.
Nàng càng tiếp xúc lâu với thiếu niên trước mắt này thì lại càng cảm thấy nghi hoặc. Đối phương nhìn bộ dáng cả người lẫn vật vô hại, thường xuyên tươi cười, nhưng một khi động thủ thì chó gà không tha, không nói bất luận một chút tình cảm nào.
Hoàn toàn chính là hai người khác nhau.
– Ta muốn đi nghe ngóng một chuyện, về Linh Hồn triệu hoán sư, không phải phụ thân ngươi nói Nguyên Tâm tông có điển tịch liên quan tới Linh hồn triệu hoán sư hay sao?
Nhiếp Vân vừa cười vừa nói.
– Đúng vậy, ta đã từng nghe phụ thân nói qua. Thực sự có loại điển tịch này… Hóa ra ngươi muốn trà trộn vào Nguyên Tâm tông a. Ngươi hoàn toàn có thể giả vờ làm đệ tử, bằng vào thực lực của ngươi hỗn thành đệ tử, có lẽ cũng vô cùng đơn giản nha.
– Đệ tử? Ha ha, quyền hạn của đệ tử quá nhỏ, tới ngày tháng năm nào mới có thể nhìn thấy đồ mà ta muốn chứ? Đương nhiên không thể là đệ tử rồi.
Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng.
– Không phải là đệ tử? Vậy chẳng lẽ ngươi còn định làm trưởng lão?
Nghe thấy Nhiếp Vân nói vậy, Dịch Thanh im lặng một hồi rồi chán nản nói.
– Không sai, ý định của ta chính là biến thành trưởng lão. Chỉ có điều trước khi ta trở thành trưởng lão ta phải tương đối quen thuộc với tông môn, nếu không người khác vừa hỏi nhất định sẽ lòi đuôi, vậy thì hỏng bét.
Nhiếp Vân vừa cười vừa nói.
– Biến thành trưởng lão? Ngươi thực sự nghĩ vậy sao…
Dịch Thanh cho rằng Nhiếp Vân đang khoác lác cho nên không hề để ý tới.
– Đúng rồi, ngày đó chúng ta sao thoát khỏi đấu giá hội ở Bạch Nham thành vậy? Làm sao có thể cưỡi Truyền tống trạ rời đi? Ngươi còn chưa nói với ta nha…
Một lúc sau Dịch Thanh cảm thấy Nhiếp Vân chỉ biết uống rượu, không thèm để ý tới nàng cho nên mới dậm chân, hỏi.
Ngày đó ở trong đấu giá hội nàng được Nhiếp Vân thu vào Tử Hoa động phủ, về sau rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nàng một mực không biết. Chỉ biết là ngày hôm sau đi ra thì đã ở Cực Quang thành này, mỗi ngày đều đi ăn cơm, uống rượu với thiếu niên này.
– Ngày đó.. Ngày đó bọn hắn không đuổi theo ta, để ta đào tẩu, thừa cơ chạy tới phủ thành chủ rồi mượn Truyền tống trận tới nơi này.
Nhiếp Vân không muốn nhiều lời, bởi vì một khi nói nhiều, thiên phú Ngụy Trang sưu, thiên phú Nguyên khí sư sẽ bị lộ. Nói nhiều tất nói hớ, quan hệ của hắn và Dịch Thanh còn chưa thân thiết tới mức chuyện gì cũng có thể nói, hắn sẽ không tùy tiện tiết lộ bí mật cho bất kỳ một ai.
– Lại là kiểu cũ, như vậy không nói còn hơn. Thừa cơ chạy tới phủ, mượn truyền tống trận… Ngươi cho rằng truyền tống trận là đồ chơi, ngươi muốn mượn là mượn sao?
Dịch Thanh lần nữa im lặng.