Mộng Khiết hạ giọng nhắc nhở người đàn ông bên cạnh: “Tôn Đội, cô ta chính là con yêu tinh tôi đã nói với anh.”
Ánh mắt của người đàn ông được gọi là Tôn Đội kia rơi trên người Minh Thù, dùng kiểu ánh mắt kỳ quái quan sát cô, loại ánh mắt này vừa lộ liễu lại quái dị.
Minh Thù chẳng cảm thấy gì, cong môi mỉm cười: “Làm gì mà cô không nhìn ra sao? Tôi giải thích cho cô, cô sẽ cho tôi đồ ăn vặt ư?”
“Đào Tiễn, mau thả Giản Oánh xuống.” Có lẽ là có Tôn Đội kia ở đây, Mộng Khiết ưỡn thẳng lưng:
“Tôn Đội của tổng bộ ở đây, không sợ chết thì cô cứ tiếp tục hồ đồ, thức thời thì mau chóng thả Giản Oánh xuống, còn có thể tranh thủ được xử lý khoan hồng.”
“Ôi chao, tôi sợ quá cơ.” Ngữ điệu của Minh Thù có chút lạ, cô chậm rãi đứng dậy, tò mò hỏi:
“Tôn Đội là ai vậy?”
Mộng Khiết: “…” Loại quyền đánh một phát lên bông vải cảm thấy bất lực này khiến cho Mộng Khiết bực mình không thôi, ánh mắt oán độc không ngừng bắn đến người Minh Thù.
Tôn Đội tiến lên phía trước một bước, âm thanh khàn khàn, ở trong rừng nghe có vẻ càng chói tai, khó nghe.“Cô chính là Đào Tiễn?”
“Sao hả, muốn hẹn hò?” Minh Thù nheo mắt.
“Được thôi, trước tiên anh hãy hẹn trước với người đại diện của tôi đã.”
Sắc mặt Tôn Đội trầm lại: “Cô biết cô đang nói chuyện với ai không?”
Minh Thù suy nghĩ một chút: “Mặt người dạ thú?”
Mọi người: “…”
Mắng chửi người thế này rất có trình độ!
Đáy mắt Tôn Đội tràn đầy hung hiểm: “Đào Tiễn, cho cô cơ hội cô lại không nắm lấy, vậy đừng trách tôi.”
“Khoan đã!” Minh Thù giương tay: “Tôi gọi điện thoại cái đã.”
Mọi người: “…” Thời điểm căng thẳng như vậy, cô đột nhiên muốn gọi điện thoại để làm gì, còn có thể gọi người tới cắt ngang nguy hiểm ở nơi hoang vu hẻo lánh này sao.
Có lẽ Tôn Đội cũng nghĩ vậy, lại không ngăn cản Minh Thù gọi điện thoại.
Minh Thù nhanh chóng gọi một số điện thoại. Có lẽ là tín hiệu không tốt, lần đầu tiên không gọi được, cô lại tiếp tục gọi.
Lần thứ hai thì được.
“Đại vương? Sắp lên chưa?”
Minh Thù mở loa ngoài, âm thanh trực tiếp truyền tới tai đám người Tôn Đội.
Minh Thù cao giọng nói vào di động: “Thời điểm nổ phát pháo đầu tiên tới rồi, các anh em cầm lấy vũ khí trong tay các ngươi, đoạt… đầu người.”
“Được lắm! Lên cho ta!” Tôn Đội lập tức lên tiếng.
Dường như cùng lúc Tôn Đội dứt lời, trong rừng có âm thanh náo loạn một trận, tiếp theo là một đám người từ trong rừng lao ra, a a hò hét nhắm về phía đám người Tôn Đội.
“Là yêu…”
“Tất cả đều là yêu! Tôn Đội, bọn họ đều là yêu!”
Mặc dù bọn họ làm việc ở lĩnh vực chuyên quản lý yêu quái, cũng chưa từng cùng lúc thấy nhiều yêu quái như vậy.
Yêu tinh thời hiện đại căn bản không đoàn kết, ai làm việc nấy, nào có hợp thành đội như vậy… còn không phải là tình cảnh tộc yêu cùng chủng loại tụ tập lại.
Tôn Đội được người bảo vệ ở chính giữa, hắn ta nhìn xuyên qua đám người hỗn loạn về phía thiếu nữ áo hồng đứng ở sau.
Nụ cười của thiếu nữ ráo hoảnh, ánh mắt trong suốt lại tinh khiết tựa như hồ nước trong suốt dưới trời xanh mây trắng, gợn lên rung động nhè nhẹ khiến lòng người đều khẽ dậy sóng.
Minh Thù cướp một cây măng từ tay Đại Bảo. Măng trên Tĩnh Sơn mang theo một chút linh khí, tuy là sống ăn không ngon nhưng vẫn tốt hơn một chút so với thức ăn bình thường.
Đại Bảo ai oán nhìn Minh Thù.
Đại vương cũng không phải gấu trúc, vì sao cũng muốn ăn măng.
Măng của ta…
“Tôn Đội!”
Mộng Khiết kinh hô một tiếng.
Tôn Đội hoàn hồn, giơ tay lên bổ về phía một con yêu bên cạnh, kéo Mộng Khiết đến phía sau.
“Cô ta là yêu gì?” Tôn Đội hỏi Mộng Khiết, dĩ nhiên hắn không nhìn ra bản thể của cô là gì, việc này hơi bất ổn.
Mộng Khiết thở hổn hển: “Không… không biết, trong tài liệu không ghi chép.”
Tài liệu là do Hoa Giản chuẩn bị, trên cột chủng loại là chỗ trống. Hoặc nói là, ngoài cái tên ra, những thứ khác cơ bản đều trống không.
Hoa Giản là người phụ trách nơi này, hắn làm như vậy, bọn họ có thể nói gì?
“Tôn Đội, cô ta tập hợp nhiều yêu ở đây như vậy chắc chắn không có ý tốt.” Mộng Khiết cắn răng nói:
“Nhất định không thể để cho âm mưu của cô ta được thực hiện.”
Lúc này Tôn Đội cũng có chút lửa giận, hắn không ngờ hôm nay lại phức tạp như vậy. Giữa chừng chui ra một con yêu như vậy, còn mang theo cả số lượng yêu tinh khổng lồ như thế.
Làm sao bây giờ?
Đại loạn đã phát triển thành như vậy còn có thể làm sao, chỉ có thể tiếp tục đánh.
Tôn Đội gia nhập vào chiến cuộc, nhóm tiểu yêu tinh lập tức có chút ngứa ngáy tay chân, người làm đội trưởng chắc chắn không giống với đám tiểu lâu la.
Minh Thù cắn măng đi về phía chiến cuộc.
Lại đến lúc trẫm ra sân.