Hơn nữa Hạ Hiểu Mạn lại nói một câu, em không thể đòi tiền anh Văn Lãng, khiến Sở Tiêu Nhiên phát bực, Sở Tiêu Nhiên cầm lấy tóc Hạ Hiểu Mạn đập thẳng vào tường, giống như đối xử với kẻ thù vậy.
Máu chảy trên mặt Hạ Hiểu Mạn, ngất xỉu bất tỉnh nhân sự, Sở Tiêu Nhiên chợt luống cuống.
Đưa Hạ Hiểu Mạn đến bệnh viện, Hạ Hiểu Mạn ỷ lại vào Sở Tiêu Nhiên, trong lòng Sở Tiêu Nhiên cũng ỷ lại vào Hạ Hiểu Mạn, không có Hạ Hiểu Mạn hắn không thể sống nổi, không có cơm ăn, không có tiền đánh bạc.
Đưa Hạ Hiểu Mạn đến bệnh viện, bác sĩ nói là não bị chấn động, nhưng tiền nằm viện lại không ít, Sở Tiêu Nhiên về nhà lận đận gom góp đủ tiền, nếu nộp tiền nằm viện thì không còn tiền nữa, phải đón Hạ Hiểu Mạn về nhà.
Hạ Hiểu Mạn lần này không để ý đến hắn nữa, trong đầu chỉ vang lên câu nói kia của anh Văn Lãng “đáng giá không”?
Hạ Hiểu Mạn không biết có đáng giá hay không?
Có lẽ là cảm thấy đuối lý, lần này Sở Tiêu Nhiên đã đối xử với Hạ Hiểu Mạn tốt hơn rất nhiều, còn xuống bếp làm cơm cho Hạ Hiểu Mạn, từng chút từng chút đút cho Hạ Hiểu Mạn ăn.
Trong lòng Hạ Hiểu Mạn chết lặng, không biết có cảm xúc gì.
Hạ Hiểu Mạn khỏi bệnh thì lại đi làm, hơn nữa khi làm việc trên lưng còn cõng theo đứa trẻ, bây giờ đứa bé đã biết bò, nhưng ở nhà không biết sẽ xảy ra chuyện gì, Sở Tiêu Nhiên cả ngày chỉ biết đánh bạc, cái gì cũng không quan tâm.
Ninh Thư cảm thấy bây giờ Sở Tiêu Nhiên sống rất rảnh háng, cho nên mới nghĩ ra mấy trò đó với cô.
Ninh Thư trực tiếp tìm người chặt đi một ngón tay của Sở Tiêu Nhiên, Sở Tiêu Nhiên đánh bạc, bị người ta chặt rớt ngón tay út.
Phải nói Sở Tiêu Nhiên trước kia cũng cờ bạc, bên trong như thế nào hắn rất rõ ràng, nhờ cái này để phát tài là điều không thể, có lẽ trong lòng Sở Tiêu Nhiên cũng biết, nhưng cảm xúc buồn khổ dù sao cũng cần phải trút ra, hơn nữa giờ đã nghiện, đâm đầu vào rồi thì không có đường lui.
Sở Tiêu Nhiên được đưa vào bệnh viện, Hạ Hiểu Mạn góp nhặt đủ đường muốn có đủ tiền để phẫu thuật nối lại ngón tay của Sở Tiêu Nhiên, nhưng cần quá nhiều tiền, Hạ Hiểu Mạn không gánh vác được, bất lực rồi.
Vì Sở Tiêu Nhiên, Hạ Hiểu Mạn đành từ bỏ tôn nghiêm tới cầu xin Ninh thư, nhưng lại được báo là Ninh Thư không ở đó, trong lòng Hạ Hiểu Mạn nóng như lửa đốt, đợi ở cửa, vẫn mãi không nhìn thấy Ninh Thư.
Mà lúc này Ninh Thư đã tới nông thôn phổ cập pháp luật rồi.
Cuối cùng ngón tay của Sở Tiêu Nhiên không được nối lại, trở thành một người tàn tật, biết được ngón tay của mình không còn nữa, Sở Tiêu Nhiên rất bực bội, tất cả cảm xúc đều trút hết lên người Hạ Hiểu Mạn, đánh Hạ Hiểu Mạn tới mức phải vào viện, cả hai đều phải nằm viện, nhưng không có tiền, hôm sau bị đuổi ra khỏi bệnh viện, cuối cùng chỉ có thể thành hai người bị thương dắt díu nhau về nhà.
Những chuyện này Ninh Thư đều biết, chỉ là cười nhạt một tiếng, cứ hỗ trợ nhau như vậy cũng là một loại tình yêu không phải sao.
“Keng, có muốn rời khỏi thế giới nhiệm vụ hay không?” Tiếng nói của 2333 xuất hiện ở trong đầu Ninh Thư.
“Rời đi.” Ở thế giới này cũng đã rất lâu rồi, cũng đã được khoảng năm năm, đây là lần đầu tiên phải đợi ở một nơi lâu như vậy, nhất định phải đi.
Bởi vì mẹ Từ bây giờ vô cùng luống cuống, con trai của mình không chịu kết hôn, hình như không muốn lập gia đình, kêu nó đi xem mắt là chạy mất dạng, hôm nay ở thành phố này, ngày mai lại chạy tới ngọn núi nào đó.
Mẹ Từ vốn dĩ tưởng rằng thời kỳ mãn kinh của mình đã rất nóng nảy rồi, hôn sự của con trai lại càng khiến bà nóng nảy hơn.
Ninh Thư quả thực không có biện pháp với mẹ Từ, loại chuyện như vậy cũng phải chờ tới khi chủ nhân thân thể này trở về rồi mới làm được.
Ninh Thư choáng váng một lát, mở mắt ra đã trở lại không gian hệ thống, đầu tiên Ninh Thư cái gì cũng không quan tâm, nằm trên giường ngủ một giấc trước, nhiệm vụ này quả thực quá mệt mỏi, đấu với người có quyền có tiền như Sở Tiêu Nhiên, thực sự là quá khó khăn.
Không biết đã ngủ bao lâu, rốt cục cũng ngủ đủ rồi, lúc Ninh Thư tỉnh lại, thấy linh hồn của mình có hơi ảm đạm, hiển nhiên là ở tại thế giới này hơi lâu, đối với Ninh Thư cũng có chút tổn thương.
Ninh Thư ngồi dưới đất, bắt đầu tu luyện, đến khi linh hồn lại mạnh mẽ trở lại, Ninh Thư vươn người một cái, nhìn 2333 hỏi: “Lần này vì sao lại biến thành đàn ông nữa, ngươi nói là lần trước ngươi đã tu sửa hệ thống rồi mà?”
“Vì sao cô cứ luôn gút mắc với chuyện này, đàn ông hay đàn bà cũng chỉ là một cái túi da mà thôi, đều là hư vô, tại sao cứ phải gút mắt như vậy?” 2333 hơi bất mãn nói.
Ninh Thư: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Ngươi còn dám lý luận!