Miêu Nghị chột dạ tiến tới phía trước, cười khan nói:
– Lão bản nương, đã sửa xong rồi, ngươi xem có hài lòng hay không.
Lão bản nương “ừ” một tiếng, lười biếng bò dậy, Miêu Nghị vội vàng giúp nàng vén màn lụa lên.
Lão bản nương sau khi đi ra ngoài cũng tiện tay thu nhập chiếc giường Hương phi vào bên trong nhẫn trữ vật:
– Đi xem thế nào.
– Vâng!
Miêu Nghị cẩn thận đi bên cạnh.
Lão bản nương liếc xéo hắn một cái, kỳ quái nói:
– Ngưu Nhị, làm sao ta cứ có cảm giác ngươi có cái gì đấy là lạ?
– A… Có sao? Không có gì đâu!
Miêu Nghị vội vàng khoát tay, thật ra hắn cũng phát hiện mình có chút quá cẩn thận. Trái lại lão bản nương giống như người không có chuyện gì, trong lòng không khỏi nói thầm, chẳng lẽ mình suy nghĩ quá nhiều, thật ra người ta hoàn toàn không phát hiện cái gì?
Hai người vừa tiến vào phòng, đồ đạc bên trong tựa hồ đều còn nguyên rồi, trừ sàn nhà là mới, mọi thú đều không thay đổi quá lớn.
Miêu Nghị nhảy nhảy mấy cái.
– Lão bản nương, sàn nhà bây giờ chắc chắn lắm rồi, không bao giờ… sụp nữa đâu.
– Được rồi, cứ như vậy đi, nếu có lần sau nữa, đừng trách ta không khách khí!
Lão bản nương đi quanh một vòng rồi trở lại lạnh lùng cảnh cáo.
– Không, không, sau này ta nhất định sẽ cẩn thận.
Miêu Nghị cúi đầu khom lưng nói.
– Ngươi bận gì thì đi làm đi!
Lão bản nương phất phất tay.
Hai người một trước một sau đi xuống lầu, Miêu Nghị trở về gian phòng của mình thu dọn. Còn lão bản nương thì vẫn như ngày thường đi kiểm tra mọi việc trong quán trọ.
Khi mặt trời xuống núi, Miêu Nghị đúng hẹn chạy tới cùng lão bản nương uống rượu. Hai người vẫn chuyện trò vui vẻ như lúc trước.
Cẩn thận quan sát, Miêu Nghị không phát hiện bất kỳ đầu mối gì, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhỏm, xem ra đích xác là mình có tật giật mình, suy nghĩ quá nhiều…
Có chuyện như vậy, Miêu Nghị cũng xem như nhẫn nhục chịu khó, chỉ cần thời gian vừa đến, có thể đúng lúc hoàn thành nhiệm vụ là được.
Cuộc sống như vậy cứ từng ngày trôi qua. Sáng sớm đưa nước tắm lên cho lão bản nương, sau đó quay lại nhanh chóng thu dọn, tiếp theo trở về phòng tu luyện, gần tới tối đêm lại ở trong đại đường hỗ trợ khoảng một khắc, sau đó lên sân thượng uống rượu với lão bản nương, khi trời tối lập tức lại đưa nước tắm lại thu dọn, tiếp tục tu luyện.
Mỗi ngày ngoài chuyện tu luyện, những chuyện khác cộng dồn lại cũng chỉ một canh giờ, lão bản nương cũng giữ chữ tín, không để cho hắn làm thêm cái gì…
Bên phía thương hội dĩ nhiên rất nhanh nhận được tin tức Miêu Nghị đã trở thành hầu bàn trong quán trọ Phong Vân. An Chính Phong vừa nghe tin liền đánh mạnh một quyền xuống bàn, hưng phấn nói với bạch y nhân hồi báo tin tức:
– Kêu hắn giám thị Vân Tri Thu, hắn lại thành công trà trộn vào nội bộ quán trọ Phong Vân, trở thành hầu bàn của quán trọ Phong Vân! Hảo tiểu tử! Nhiều năm qua, ta luôn tìm cách gài người vào trong đó nhưng không thành công, tiểu tử này vừa xuất mã liền làm xong việc, đích xác là một nhân tài! Tốt! Thật sự là quá tốt rồi! Cuối cùng đã có thể đòi lại công đạo cho Thiên Ngoại Thiên rồi!
Bạch y nhân cười nói:
– Chuyện này cũng có thể tiết kiệm được không ít tiền phòng cho thương hội!
– Ôi chao!
An Chính Phong khoát tay nói:
– Số tiền này không thể tỉnh, tiểu tử này có tính tình như thế nào, ngươi cũng không phải không biết. Nếu thiếu tiền thì đừng làm rộn chuyện gì khác, huống chi số tiền này vốn là hắn tiết kiệm được, chẳng những phải cấp cho hắn, mà còn phải chi gấp đôi, chỉ cần hắn xài có thể làm chuyện tốt, cho hắn thì có làm sao, ta vẫn chờ hắn xây dựng kỳ công đây!
Cho nên tin tức này rất nhanh truyền đến Thiên Ngoại Thiên, An Chính Phong trấn giữ Lưu Vân Sa hải, ngoài mặt là thuộc về Hô Diên Thái Bảo tiết chế, nhưng trên thực tế chỉ có con đường câu thông với tiên thánh Mục Phàm Quân.
Có người thành công trà trộn vào nội bộ quán trọ Phong Vân, chuyện này trực tiếp nhận được sự coi trọng của tiên thánh Mục Phàm Quân, lệnh cho An Chính Phong cần phải bảo đảm an toàn cho Miêu Nghị. Chuyện tin tức thăm dò thậm chí có thể xếp phía sau, điều quan trọng là tuyệt đối không được để bại lộ, kêu Miêu Nghị không ngừng cố gắng, cần phải mượn cơ hội lấy được tín nhiệm của Vân Tri Thu.
—————