Tay nắm lại, cơ bắp trên cánh tay xoay tròn, Độc Long toản lập tức mạnh mẽ tháo chạy về phía trướ.c
Chiêu này Nhiếp Vân cũng không thi triển vũ kỹ mà sử dụng linh hồn Linh cấp hậu kỳ, phối hợp với lực lượng thân thể Đại Lực đan điền đánh ra, vô cùng thích hợp cận chiến.
Phanh Phanh Phanh.
Độc Long toản giống như nắm tay va chạm với Thiên địa phiên chuyển, hai cỗ lực lượng cường đại bắn ra, khí lãng trùng kích khiến cho Nhiếp Vân không nhịn được lùi về phía sau vài bước.
Hắn lui về phía sau, Nguyên Cương trưởng lão cũng không tốt hơn là bao. Mặc dù Nhiếp Vân không có thi triển pháp lực nhưng mà hắn lại cảm thấy có một cỗ kình khí xông vào thân thể, khiến cho phổi, ngực đều bị thương.
Ám kình.
Vừa rồi Nhiếp Vân thi triển ám kình trong một quyền kia.
– Tốt, tốt. Ta thực sự đã xem thường ngươi.
Nguyên Cương trưởng lão không ngờ tới thiếu niên trước mắt lại có chuẩn bị cổ quái như vậy, sắc mặt hắn dữ tợn vô cùng.
– Nguyên Cương, đã hai chiêu rồi, tới phiên ta. Ta vốn tưởng rằng trong khoảng thời gian này ngươi có tiến bộ, không ngờ ngay cả gia hỏa có cảnh giới thấp như vậy cũng không làm được gì, hóa ra ngươi vẫn kém như vậy a.
Tiếng cười âm hiểm của Yêu Khánh vang vọng.
Vừa rồi Nhiếp Vân thi triển ám kình đối phương cũng không nhìn thấy, còn tưởng rằng Nguyên Cương trưởng lão cố ý lưu thủ, không có dùng toàn lực cho nên mới mở miệng châm chọc.
– Hừ.
Nghe thấy lời nói của Yêu Khánh, Nguyên Cương trưởng lão lập tức nhìn về phía đối phương, thân thể phóng về phía trước, trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh dao găm.
Động tác này chẳng những nhanh mà còn ngoan lệ, vừa nhìn đã biết rõ Nguyên Cương trưởng lão này cũng là một cao thủ cận chiến.
Hít sâu một hơi, cổ co rụt lại, Nhiếp Vân tránh thoát dao găm, hai tay khẽ đảo, bả vai co lại rồi đập qua.
Công kích cận chiến, Thiết Sơn kháo.
Loại phương pháp cận chiến này không thuộc về phạm trù vũ kỹ. Chỉ là một loại biện pháp ứng biến. Nhiếp Vân triệt để luyện hóa linh hồn thể, vô luận là phản ứng hay là động tác để trở nên nhanh hơn rất nhiều.
– Pháp lực ngăn cản.
Nghĩ tới ám kình quỷ dị vừa rồi của thiếu niên này, có thể công kích nội tạng, biết rõ một khi bị đánh lén uy lực không nhỏ cho nên Nguyên Cương trưởng lão cắn răng, pháp lực toàn thân ngưng tụ, tập trung ở vị trí ngực.
– Ha ha.
Dường như đã sớm biết rõ cục diện trước mắt sẽ như vậy cho nên ngay khi Nguyên Cương trưởng lão vừa mới đem pháp lực tập trung vào vị trí ngực thì đã nhìn thấy trên mặt Nhiếp Vân nở nụ cười quỷ dị. Đồng thời cánh tay hắn chấn động, một cỗ lực lượng xoay tròn đã lập tức bắn tới.
Hóa ra vừa rồi Thiết Sơn kháo chỉ là hư chiêu, sát chiêu chính thức lại ở trên hai tay. Mục đích là vì muốn làm hắn đem pháp lực tập trung vào ngực mà mất đi phòng ngự ở nơi khác.
Phanh.
Thế nhưng kịp phản ứng thì đã muộn, ngực của của Nguyên Cương trưởng lão bị trúng chiêu, người bay ra ngoài, giống như là một cái lao bị ném, đầu cắm vào núi đá, hai cẳng tay đồng loạt bị gãy xương.
Lực lượng của bản thân Nhiếp Vân có thể so sánh với cường giả Lĩnh vực cảnh sơ kỳ, hiện tại lại có linh hồn thể Linh cấp hậu kỳ, thực lực tăng nhiều, hơn nữa lúc chiếu đấu lại dùng mưu kế. Tuy rằng thực lực của Nguyên Cương trưởng lão không kém nhưng mà vẫn không phải là đói thủ.
– Ồ?
Nhìn thấy hai người mới giao thủ mấy chiêu mà Nguyên Cương trưởng lão đã bị đánh bay, sắc mặt hội trưởng thoáng cái trở nên rất khó coi, lại lùi về phía sau hai bước.
So với hội trưởng đang hoảng sợ thì Yêu Khánh và mấy yêu nhân kia cũng không biết thiếu niên này lợi hại.
Bởi vì vừa rồi Nhiếp Vân luôn thi triển ám kình, khi giao thủ động tác bình thường không có gì lạ, cũng không có nhiều pháp lực. Trong mắt bọn hắn lại cho rằng
năng lực chịu đòn của Nguyên Cương trưởng lão quá yếu, cho nên mới xuất hiện loại kết quả này.
– Ha ha, Nguyên Cương, ta không ngờ thời gian dài trôi qua thực lực ngươi lại lui bước như vậy, lại không chịu nổi một kích a.
Yêu Khánh tiến về phía trước một bước, cười ha hả, trong tiếng cười tràn ngập vẻ châm chọc.