Bình thường Hạ Hiểu Mạn cứ vết thương cũ chưa lành vết thương mới lại đến, nhưng Hạ Hiểu Mạn cũng chỉ im lặng chịu đựng, bởi vì nếu cô ta dám nói một câu sẽ chỉ hứng chịu cơn thịnh nộ của Sở Tiêu Nhiên.
Không có tiền bạc và quyền lực, Sở Tiêu Nhiên trông càng giống tên cặn bã, trước kia là tên cặn bã có tiền có hồng nhan tri kỷ, ngang ngược một chút cũng là bình thường.
Bây giờ Hạ Hiểu Mạn không có cách nào gánh vác được tiền thuê nhà, chỉ có thể ở trong căn nhà nhỏ này, tiền thuê một tháng hai ba trăm đồng, nhưng chỉ có một căn phòng, ăn ngủ vệ sinh đều trong một căn phòng.
Xung quanh phòng trọ đều do những công nhân đi sớm về khuya thuê.
“Ông chủ, ở cửa có một cô gái tên là Hạ Hiểu Mạn tới tìm anh.” Ninh Thư đang xem văn kiện, thư ký nhìn Ninh Thư nói.
Ninh Thư nhíu mày, Hạ Hiểu Mạn tới tìm cô làm gì, từ khi Sở Tiêu Nhiên bị đi tù đã không còn xuất hiện nữa, tính ra cũng xấp xỉ hai năm rồi.
Ninh Thư tới bên cửa sổ, nhìn thấy Hạ Hiểu Mạn đứng ở cửa, quần áo bẩn thỉu đơn giản mặc trên người, Hạ Hiểu Mạn rất gầy rất gầy, khiến cho người nhìn có cảm giác rất kinh ngạc.
Ninh Thư cảm thấy lòng mình như bị vật gì đó cứa một nhát, không rõ là cảm giác gì, đây là cảm giác của chủ nhân thân thể này.
“Gọi cô ta vào đây.” Ninh Thư có vài lời muốn nói với Hạ Hiểu Mạn.
Thư ký dẫn Hạ Hiểu Mạn vào, vẻ mặt Hạ Hiểu Mạn hơi rụt rè, khi tiếp xúc với ánh mắt của Ninh Thư, nhanh chóng cúi đầu xuống.
Ninh Thư nhìn thấy vành mắt bầm tím của Hạ Hiểu Mạn, rõ ràng đã bị Sở Tiêu Nhiên đánh rồi.
“Ngồi đi.” Ninh Thư lạnh nhạt nói, động tác Hạ Hiểu Mạn hơi rụt rè, co rúm lại ngồi trên ghế sô pha.
Ninh Thư lại hỏi: “Có muốn uống gì không?”
“Không cần, không cần.” Hạ Hiểu Mạn vội vã xua tay, sắc mặt có vẻ vô cùng bối rối.
Cuộc sống tàn khốc đã biến Hạ Hiểu Mạn thành một người phụ nữ tự ti và nhút nhát.
Ninh Thư thấy tay cô ta rất thô, còn có vài vết thương nhỏ, trên chân chỉ đi một đôi dép đã mòn đế, trước kia tuy Hạ Hiểu Mạn rất ngây thơ, nhưng cũng rất xinh đẹp, ra ngoài sẽ đi giày cao gót.
Áp lực cuộc sống đã khiến Hạ Hiểu Mạn không có tiền cũng không có thời gian chăm sóc bản thân, sinh tồn trở thành một vấn đề, quan trọng nhất vẫn là phải sống sót.
Ninh Thư nhìn Hạ Hiểu Mạn, da cô ta trở nên thô ráp, da cũng đen hơn trước, môi cũng tái nhợt không còn chút máu, thiếu máu lại còn thiếu dinh dưỡng.
Thậm chí giữa hai đầu lông mày còn có khí đen, thân thể Hạ Hiểu Mạn bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí có thể sẽ chết sớm.
Ninh Thư cảm thấy rất khó chịu, là phụ nữ sao lại không biết yêu thương chính mình, vì sao không thể rời xa đàn ông, các hành vi của Hạ Hiểu Mạn khiến cô vô cùng chán ghét cô ta, nhưng bản thân cô ta lại sa vào đó.
Hạ Hiểu Mạn thấy Ninh Thư nhìn mình chằm chằm, chỉ có thể cúi đầu, tay bất an nắm chặt góc áo, thậm chí còn không có can đảm nhìn Ninh Thư.
Người đàn ông này mặc trên người tây trang phẳng phiu, vẻ ngoài điển trai, càng tô thêm vẻ chật vật của cô ta, trong lòng Hạ Hiểu Mạn có đủ loại cảm xúc, nóng nảy không chịu được.
“Cô làm như vậy có đáng giá không?” Ninh Thư hỏi, một người phụ nữ có thể biến bản thân thành như vậy.
Hạ Hiểu Mạn ngẩng đầu liếc mắt nhìn Ninh Thư, lại cúi đầu nhỏ giọng nói: “Anh Văn Lãng, em không quay về được nữa.”
Bởi vì không có hy vọng, không có khí lực để giãy dụa nữa? Nên cứ sống như vậy à?
Bây giờ Hạ Hiểu Mạn mới không đến 30 tuổi, nhưng mặt mũi cô ta trông giống sắp quá 40 rồi, vừa đen vừa gầy, cả người đều hiện lên vẻ mệt mỏi.
Đây là thời gian đẹp nhất của một người phụ nữ, đi giày cao gót cùng bạn bè đi dạo phố, uống cà phê.
Cuộc sống bi thảm này của Hạ Hiểu Mạn là do chính cô ta tạo ra, có lẽ cô ta không ý thức được mình thảm tới cỡ nào, được sống cùng người đàn ông mà mình yêu, còn có một đứa con, xem như là một gia đình hoàn hảo.
Ninh Thư lúc đầu muốn thay Từ Văn Lãng hỏi Hạ Hiểu Mạn có hối hận không, hiển nhiên là làm chuyện thừa rồi.