“Anh hai, về tình về lý đều có thể xảy ra.
“Ăn ngủ cùng nhau.
“Chết tiệt, cái này thì không thể chịu đựng được. Anh hai, bóp chết cậu.”
Cảm xúc của Quý Quốc Định không thể khống chế được.
Hai người xoa xoa tay tựa như sắp đánh nhau đến nơi, Cổ Thành Trung từ tốn nói: “Hai người ngủ trên một cái giường, ôm nhau mà ngủ, không còn chuyện gì nữa.”
“Vậy…nghĩa là như thế “Nói cách khác, cháu ngủ với cô ấy hơn 1 năm rưỡi vẫn chưa từng xảy ra chuyện gì. Trừ bước cuối cùng, còn lại chuyện gì cũng đã từng trải qua. Đáp án này, hai cậu có hài lòng “Tên nhóc này, cậu không có vấn đề gì chứ?”
Ánh mắt của hai người đều đồng loạt dừng ở một nơi nào đó, mang theo sự nghi ngờ, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu gì đó.
Cổ Thành Trung cảm giác cả người đều rợn tóc gáy, che chắn theo bản năng, nói: “Cháu rất bình thường, chẳng qua là do cô ấy còn nhỏ quá.”
“Hừ, cậu còn có lương tâm mà nhận thức mình là trâu già gặm cỏ non hay sao?”
“Cháu rất già sao?” Cổ Thành Trung buồn bực nói
Hai mươi chín tuổi, sự nghiệp thành công, cũng có rất nhiều người hâm mộ anh.
Nhưng hiện tại lại bị người khác nói thành “trâu già”.
“Tuổi của cậu đúng là hơi khó nói, nói cao quá thì không đủ mà nói bé thì lại thừa.
Lời nói này chọc đúng nỗi đau của Cổ Thành Trung, trạng thái trước mắt của anh chính xác là như vậy.
Sau khi qua lại với Trúc Linh, thân phận của anh có dấu hiệu trong ngoài không đồng nhất.
“Hai cậu còn muốn hỏi chuyện gì nữa không?” Cố Thành Trung bất đắc dĩ nói, người bên nhà mẹ đẻ của vợ mình mạnh mẽ quá cũng không tốt.
“Không có gì, hỏi nữa cũng vô dụng, cháu gái bảo bối của nhà chúng tôi lại coi trọng cậu, chúng tôi biết làm thế nào bây giờ. Cậu cũng đừng bắt nạt Trúc Linh nhà chúng tôi, nếu không cậu cũng không yên ổn với chúng tôi đâu.”
Cổ Thành Trung sở mũi, dở khóc dở cười, anh đã bị uy hiếp mấy lần rồi.
Mà lúc này.
Quý Cảnh An và Quý Khiêm dẫn cô đi xung quanh tham quan.
Từ trên lầu xuống dưới lầu, từ sảnh trước đến sân sau. Cô nhận thấy Quý Cảnh An đi đường không vững, biết ngay chắc chắn anh lại bị phạt.
Nhưng cả đường đi, Quý Cảnh An đều cười khiến cho cô cảm thấy rất ấm áp.
Anh không nói lời nào, chắc là sợ cô lo lắng.
Ba người đang phơi nắng ở sân sau, ánh mặt trời mùa đông rất hiếm hoi.
“Không thể tưởng tượng được, anh còn có một người em gái.” Quý Khiêm hơi xúc động nói.
“Anh cũng không nghĩ đến việc nhà họ Quý còn có một hòn ngọc quý như vậy.” Quý Cảnh An cười nói, đưa quả táo đã được gọt sẵn cho Hứa Trúc Linh.
“Cảm ơn anh hai.”
“Sau này chắc chắn trong nhà sẽ rất náo nhiệt. Bởi vì cô, bố và bác cả thường bận việc quản lí nên không thích trở về, bây giờ có em ở nhà, chắc chắn bọn họ cũng lưu luyến không rời khỏi đây. Rốt cuộc năm nay cũng là một năm đoàn viên, thật vui vẻ.
“Năm nay em sẽ ăn Tết ở đây sao?”
“Chắn chắn rồi, em nghĩ bác cả và cô sẽ để em đi hay sao?” Quý Cảnh An nói.
Hứa Trúc Linh nghe vậy thì sắc mặt cứng đờ, hơi sợ hãi. Quý Cảnh An an ủi cô, bảo cô đừng lo lắng quá, từ giờ đến Tết còn vài tháng, người nhà ở cùng nhau có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.
Mấy người tán ngẫu một lúc, Quý Cảnh An đã bị Quý Khiêm bảo đi, có lẽ là có chuyện muốn nói.
Đề tài này tất nhiên là về Cổ Ngọc Vy.
Quả nhiên, anh nhãn nhỏ một lúc rồi xấu hổ nói: “Trúc Linh, em và Ngọc Vy là bạn tốt, nhất định biết trong lòng cô ấy nghĩ như thế nào đúng không? Thật sự cô ấy không thích anh một chút nào hay sao, không muốn kết hôn với anh sao?”
“Thật ra anh cũng biết mà đúng không? Anh biết cô ấy có một khoảng thời gian trước cùng Nguyên Doanh.”
“Nhưng cô ấy đã quên, và cũng quên hoàn toàn rồi. Chẳng lẽ không phải do sổ trời bảo cô ấy đến, để cho bọn anh một cơ hội hay sao?”
Quý Khiêm vội vàng nói.
Anh vẫn cảm thấy lần này ông trời đang giúp đỡ anh, nhưng sau bao lâu mối quan hệ của anh và Cố Ngọc Vy vẫn không hề tiến triển như cũ.
Là bạn bè, là một người cấp trên và là một chiến hữu. Nhưng nhất định không phải tình yêu.
Cô tôn trọng bản thân, thỉnh thoảng cũng tụ tập với bạn bè, nhưng rất khách sáo. Quà tặng của anh, thỉnh thoảng cô cũng nhận, cũng sẽ từ chối anh một cách lịch sự, càng tặng quà lại cho anh, có qua có lại không nợ nần nhau điều gì.
Cô ấy thẳng thần như vậy, không hề dây dưa dài dòng. Bởi vì như vậy nên anh mới thấp thỏm lo lắng.
Từ khi cô chú giục kết hôn, Cổ Ngọc Vy về lo cho nhà cũ, đến bây giờ vẫn chưa trở về, cũng không có tin tức gì.
Nếu anh đoán đúng, có lẽ cô ấy nhất định đang trốn tránh.
“Cô ấy nói với em rằng trong lòng rất trống rỗng. Có lẽ trống rỗng là do không buông bỏ được. Quả thực cô ấy đã quên Nguyên Doanh nhưng trái tim của cô ấy đã mất cảm giác yêu.” Hứa Trúc Linh nói như một lời cảnh tỉnh với Quý Khiêm đang tự lừa dối bản thân.