“Tập đoàn Lâm thị à, tôi đã nghe nói qua”
Nhưng trong miệng gã lại cười nói: “Cho dù chức vụ của ba tôi ở Thịnh Hải không cao lắm, nhưng người làm chuyện kinh doanh ít nhiều đều phải liên hệ với ba tôi.
Cô Lâm, chúng ta có thể làm quen một chút, về sau có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ trực tiếp tìm tôi là được rồi”
Giang Ninh và Tô Vân đứng ở bên cạnh, nghe Tân Mục.
mở miệng thì đều quay đầu nhìn lại.
Hai người lại đồng thời liếc mắt nhìn đối phương, lập tức hiểu rõ Tân Mục này có mục đích gì.
“Cảm ơn, chúng ta không quen biết. Cậu Tân khách sáo như vậy, làm cho tôi có chút ngượng ngùng”“
Lâm Vũ Chân mỉm cười.
Cô là người đơn thuần nhưng không ngốc.
“Gặp một lần thì lạ, hai lần sẽ thành quen, ba lần lại thành bạn bè rồi”
Tần Mục mỉm cười, còn bước tới gần một bước, chỉ cách Lâm Vũ Chân chỉ một bước chân: “Cô Lâm, tôi có thể mời cô nhảy một bài không?”
Không thể không nói, thủ đoạn Tân Mục xuống tay với con gái đúng là rất cao, không ngừng thu hẹp khoảng cách cho đến khi hai người có chút tiếp xúc thân thể, lại đi tiếp thì tất cả sẽ nước chảy thành sông.
Gã chưa từng bị thua bao giờ đâu.
Tân Mục đang muốn giơ tay ra nắm lấy tay của Lâm Vũ Chân, một bóng người đã cản ở trước mặt gã.
“Không được.”
Giang Ninh nói thẳng: “Muốn nhảy thì tìm người khác đi.”
Xem như mình không tồn tại à?
Tân Mục vừa nhìn lại lập tức nhíu mày, sắc mặt hơi trầm xuống, một người tài xế mà cũng dám ngăn cản mình à?
“Làm tài xế thì làm tốt công việc tài xế của mình là được rồi. Anh không có tư cách quản chuyện của chủ đâu”
Tần Mục cười khẽ một tiếng, trong giọng nói đầy vẻ xem thường: “Nếu bởi vậy mà khiến cô Lâm lỡ mất chuyện kinh doanh sau này, anh có gánh chịu được sao? Tránh ral”
Gã nói xong liền trực tiếp giơ tay, muốn đẩy Giang Ninh ra.
“Bốp!”
Giang Ninh càng không cần nói nhiều, giơ tay liền tát một cái, trực tiếp đánh cho Tân Mục lùi lại bốn năm bước mới đứng vững nổi.
“Anh…
Tần Mục giận dữ, ôm mặt, trên gương mặt đầy vẻ khó tin nhìn Giang Ninh. Gã không ngờ một tên lái xe thấp hèn cũng dám ra tay đánh mình!