Trước mắt cả hai giao nhau, người đàn ông lại có cảm giác gì đó, tay trong túi cũng khựng lại. Ông nhìn cô, còn tiến đến gần để nhìn rõ hơn.
Trong làn tuyết trắng, tầm nhìn bị gián đoạn nhưng người đàn ông vẫn chăm chú để nhìn. Kaylin thì sợ hãi chẳng biết làm sao, cô loay hoay nhưng thật may là thuộc hạ của ông đã buông cô ra.
– Gương mặt này, cháu bị ai đánh à? – Vinson William lên tiếng hỏi.1
Tiếng Pháp làm Kaylin cũng không hiểu. Cô cảm thấy ông cũng không phải là người xấu, hơn nữa cô tự ý vào như vậy là sai. Chính vì thế mà liền đi đến gần, cầm lấy tay ông để viết vài chữ.
Nhiệt độ cơ thể từ Kaylin truyền sang làm người đàn ông càng cảm thấy lung lay hơn. Gió cũng mạnh lên trông thấy.
“Cháu xin lỗi, cháu không biết đây là nhà của ông.”
Người đàn ông dường như biết Kaylin không hiểu tiếng Pháp, vì vậy mà cũng đáp lại bằng tiếng Anh với cô.
– Không sao, dù sao đây cũng không hẳn là nhà của ta. Là nhà của anh trai ta mới đúng.
Trong giọng nói của ông có chút buồn man mác. Kaylin cũng nhận ra điều đó.
Cô lúc này còn được đưa một cuốn sổ nhỏ, vậy là liền viết vào để truyền đạt ý của mình đến ông:
“Nhà của anh trai ông thật đẹp. Đẹp nhất trong những ngôi nhà cháu từng thấy.”
– Haha, đương nhiên rồi. Có muốn đi thăm quan một chút không? – Ông William cười lớn còn xoa đầu Kaylin. Cảm giác hai người đều thân thiết đến lạ.
Kaylin vậy mà liền gật đầu, cô lững thững đi cùng ông. Hai người còn đi vào trong ngôi nhà, dường như là đã được tu sửa lại. Tuy vậy cũng đủ thấy bên trong sang trọng ra sao. Mặc dù vậy thì nhìn mọi thứ đều nhã nhặn, không có lấp lánh quá mức.
Từ trên tầng cao nhất, Kaylin có thể thấy được toàn cảnh xung quanh. Thành phố này vô cùng đẹp. Nhìn từ xa giữa bầu trời tuyết trắng là những ánh đèn từ các tuyến đường phố, các ngôi nhà cao tầng, các phương tiện đi lại… Nhìn nhiều sẽ có cảm giác ấm áp.
Kaylin vui vẻ hơn biết bao, cô còn thấy thích nơi này.
– Cháu là người mới đến đây sao? – Ông William quay sang hỏi Kaylin.
Cô nghe vậy thì nghĩ một lúc, sau đó liền lắc đầu:
“Cháu đi cùng chú. Có lẽ chú ấy có việc ở đây.”
– À, thì ra là đi với người thân sao.
Từ giọng nói, có vẻ ông William đang cảm thấy hơi thất vọng. Ông định hỏi lân la thêm vì cảm giác quen biết đã lây trong lòng mình. Nhưng cuối cùng thì cả hai cũng chỉ im lặng để đứng nhìn ngắm cảnh đô thị trước mắt.
Từ trên cao, đột nhiên Kaylin lại rùng mình mấy cái liền. Cô run run, điều này làm ông William tưởng cô lạnh, còn cởϊ áσ khoác của mình khoác lên cho cô.1
Kaylin đưa mắt nhìn xuống, cô thấy bóng dáng quen thuộc. Nhưng trong ánh mắt đều như muốn nuốt sống cô. Bước chân của anh còn nhanh hơn như đang gấp gáp vậy. Đã thế không khí lúc này còn lạnh lẽo hơn biết bao. Kaylin thấy chỉ mới vài giây mà từ một sân trống vắng, giờ thì bao nhiêu người mặc áo đen. Cảm giác như sắp có chuyện không hay xảy ra vậy. Đã vậy ánh mắt của Zane làm cô thấy mình có vẻ lại làm gì sai trái rồi. Trong đầu còn nghĩ anh sẽ đánh mình chết mất, còn cảm thấy có lỗi với anh nữa…1