“Đúng vậy! Lúc ta nhắc đến muội trước mặt nương tử, nàng nói lúc còn ở nhà mẹ, muội rất hiểu chuyện. Muội phu, hôm nào đệ đến nhà của ta đi, chúng ta cùng đàm văn luận thơ, cũng để tỷ muội hai người họ tụ hội với nhau.” Vương Bác Quân xoạt một cái, xòe chiếc quạt ra phe phẩy, nhất cử nhất động đều là vẻ phong lưu.
Hiện giờ thời tiết có hơi nóng, Vương Bác Quân lại cầm quạt quạt xoành xoạch trước mặt Lý Ỷ La, làm nàng thấy thật chướng mắt, rất muốn duỗi tay dựt lấy cây quạt của Vương Bác Quân. Nhưng nhìn thấy nụ cười ngây ngô của Vương Bác Quân…. Ai da, bỏ đi! Đứa nhỏ này vẫn còn rất đơn thuần!
“Có thời gian rồi nói sau! Nhưng ta cảm thấy, so với ta thì tỷ tỷ khẳng định là càng hy vọng được ở bên người làm phu quân như huynh hơn!” Không đợi Tần Chung đáp lời, Lý Ỷ La đã nhanh miệng nói trước. Tuy nàng không có ác cảm với Lý Nguyệt Nga, nhưng cũng không có mấy hảo cảm. Vốn không phải người cùng một đường, hà tất phải tụ chung một chỗ.
“Ừm, có thời gian rồi tính!” Tần Chung nở nụ cười ấm áp với Vương Bác Quân, đón ý hùa theo lời Lý Ỷ La.
Vương Bác Quân đứng tại chỗ có chút nghi hoặc, kỳ quái, tại sao hắn lại cảm thấy quan hệ tỷ muội của nương tử và Lý Ỷ La không có tốt như lời nương tử nói vậy nhỉ?
“Tam tẩu, người kia là trượng phu của tỷ tỷ tẩu à?” Tần Phương quay đầu nhìn thoáng qua Vương Bác Quân, nhỏ giọng hỏi.
Lý Ỷ La gật đầu.
Tần Phương a một tiếng. Vẻ ngoài của tỷ phu tam tẩu nhìn không tệ, nhưng sao lời nói thốt ra lại ngốc như vậy? Nếu quan hệ giữa tam tẩu và tỷ tỷ tẩu ấy thật sự tốt, thì sao nàng ta lại đồng ý để tam tẩu gả thế cho nàng ta chứ. Nhưng cũng may, người gả sang đây là tam tẩu.
Về đến nhà, mọi người Tần gia đối với chuyện lần đầu tiên Tần Phương bán đồ thêu được ba lượng bạc, còn nhiều hơn lần đầu Lý Ỷ La bán đồ thêu thì kinh sợ vô cùng.
Bởi vì Lý Ỷ La vừa gả đến thì đã bộc lộ tay nghề thêu thùa hơn người làm Tần gia chấn động, đồ thêu Lý Ỷ La bán được tiền cũng là chuyện đúng lý hợp tình. Nhưng Tần Phương thì không giống vậy! Tần Phương là một tiểu cô nương nông gia, tính tình nhu thuận, thích mân mê kim chỉ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc may vá chút y phục, mấy đôi hài, chưa ai từng nghĩ đến có một ngày Tần Phương có thể thêu thùa kiếm tiền. Đây có thể không làm người kinh sợ sao?
Tần mẫu cầm bạc Tần Phương kiếm được, kích động đến mức lệ nóng đoanh tròng, bà vuốt đầu Tần Phương: “Tình cách con hiền lành nhu thuận, mẹ sợ sau này con xuất giá về nhà chồng sẽ chịu thiệt thòi, bị người ta ức hiếp. Hiện tại con đã có thể kiếm tiền, về nhà chồng rồi cũng có thể thẳng lưng nói chuyện, nếu con chịu ủy khuất, người nhà ta cũng có tự tin làm chủ cho con. Phương nhi, con phải đa tạ tam tẩu con, cả đời này con cũng phải nhớ cái tốt của tam tẩu con!”
Tần Phương cũng khóc, chính nàng cũng biết tính tình mình quả thật không dùng, ở nhà mẹ đẻ, nàng có thể núp trong mai rùa của mình, nhưng về nhà chồng thì không được!
Tần Phương đột ngột quỳ xuống trước mặt Lý Ỷ La: “Tam tẩu, cả đời này muội cũng sẽ không quên ân tình của tam tẩu.”
Lý Ỷ La vội đỡ Tần Phương dậy: “Muội làm gì vậy? Đâu cần phải hành lễ lớn như vậy!”
Tần mẫu lại kiên định nói: “Con nhận được! Ỷ La, con không biết, làm dâu người ta có bao nhiêu khó khăn. Mẹ biết được cái khó trong đó, nên tận lực khoang dung đối đãi với các con. Nhưng Phương nhi, sau này không biết nó sẽ sống trong hoàn cảnh gì. Nếu gặp phải mẹ chồng khó nhằn, với tính tình này của Phương nhi, còn không bị người ta ăn cả da lẫn xương sao? Con cho nó tự tin, cho nó nửa đời sau có thể thẳng lưng làm người, dù nó hành đại lễ với con, thì con cũng xứng đáng nhận được!”
Tần mẫu nói bà đối đãi khoan dung với mấy con dâu, Mã Đại Ni và Trương Thúy Thúy đang có mặt đều không nói được một chữ nào. Tần mẫu nhìn bên ngoài thì lạnh lùng nghiêm khắc, nhưng với mấy người con dâu, bà luôn có một nói một, có hai nói hai, cũng không khắt khe. Đổi thành nhà người khác, với tính tình Mã Đại Ni như vậy, một ngày không bị đánh ba trận mới là lạ. Hoặc là sớm đã bị đuổi ra khỏi cửa. Trong hộ nhà nông, cái gì cũng có thể được, chỉ riêng làm biếng là không được.
“Mẹ, việc gì mẹ phải lo lắng những điều này, nếu tiểu muội xuất giá mà bị ức hiếp, thì chúng ta lập tức đánh tới cửa, xem thử ai dám khi dễ người Tần gia chúng ta.” Mã Đại Ni vội lớn tiếng nói.
“Ngươi biết cái gì! Nếu tiểu muội ngươi bị người ta ức hiếp, chúng ta có thể ra mặt làm chủ cho nó một lần, hai lần, nhưng có thể làm chủ cho nó suốt đời hay không?” Cuộc đời của nữ nhân chính là như vậy, từ lúc sinh ra đã phải phụ thuộc vào nam nhân, không có thứ của riêng mình.
Mã Đại Ni nghe vậy cũng không lên tiếng nữa, vì điều Tần mẫu nói là sự thật.
“Mẹ, vậy chúng ta nên chọn lựa thật kỹ nhà chồng cho tiểu muội. Không cầu gia đình đại phú đại quý, chỉ cần là người lương thiện. Tiểu muội cũng cần tự mình cố gắng. Khoảng thời gian này mẹ cũng nên thường xuyên đưa tiểu muội theo ra ngoài, để tiểu muội thấy được nhiều người nhiều việc. Trông cậy vào người khác còn không bằng tự dựa vào chính mình.” Lý Ỷ La nói.
“Ỷ La, con nói đúng! Phương nhi đúng là cần tự mình trải nghiệm.” Tần mẫu nghe Lý Ỷ La nói xong, vô cùng tán đồng.
“Đệ muội, muội xem thử, ta theo muội học thêu thùa lần nữa có được không?” Thấy chuyện Tần Phương đã hạ màn, Mã Đại Ni ngượng ngùng lên tiếng.
Lý Ỷ La buồn cười: “Nhị tẩu, trước đó muội có bảo tẩu luyện thành thục mấy mũi kim muội dạy, tẩu đã luyện tập xong chưa?”
Sắc mặt Mã Đại Ni lập tức héo đi: “Mấy… Mấy mũi kim ấy ta sẽ từ từ luyện, muội cứ dạy ta trước không được sao?”
“Vậy sao mà được! Mũi kim thêu chính là nền tản, tẩu có thấy ai không đắp nền mà đi xây nhà trước không?”
Mã Đại Ni còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Tần mẫu quát: “Ngươi muốn học thêu thùa, Ỷ La nó cũng đã dạy người. Nhưng ngươi chẳng những vụng về mà còn lười nhác. Ngươi còn mặt mũi ở đây yêu cầu này nọ nữa à?”
Mã Đại Ni vội vàng cúi đầu không lên tiếng nữa, nàng ta chẳng qua nhìn thấy Tần Phương kiếm được ba lượng bạc nên bị kích thích, thầm nghĩ bỏ qua một hai bước cũng không có gì quan trọng, nên mới mặt dày yêu cầu như thế.
Tần Phương kiếm được ba lượng bạc, lấy hành động thực tế chứng minh việc thêu thùa quả thật có tương lai. Trương Thúy Thúy ngày càng lo lắng cố gắng hơn. Ngay cả Mã Đại Ni cũng chịu đựng nỗi đau bị kim đâm, vừa la oai oái vừa luyện tập kim thêu.
Nghỉ ngơi hai tháng, Lý Ỷ La quyết định bắt đầu thêu thùa lại. Lần này nàng vẫn định thêu một kiện đồ thêu lớn nữa. Dù sao ngay từ đầu nàng đã định đi trên còn đường thêu thùa tinh phẩm, cho nên không cần tiếp tục thêu mấy đồ nhỏ vụn vặt.
Chỉ là ngay thời điểm nàng vừa định phát họa đồ án nền, thì bỗng có người của Tiền gia tìm đến cửa.
Hôm nay, vừa qua giờ cơm sáng không bao lâu, Tần mẫu còn đang bận bịu dọn dẹp củi lửa, mấy người khác trong nhà thì đang tập trung trong sân chuyên tâm luyện tập thêu thùa. Bên ngoài, một chiếc xe ngựa lớn đột ngột dừng lại trước cửa Tần gia.
“Ngươi tìm ai?” Tần mẫu cảnh giác nhìn người vừa tới.
“Lão phu nhân, ta đến tìm Tần tiểu nương tử, Lý Ỷ La.”
Lý Ỷ La vừa nghe thấy giọng nói của Tiền quản gia, liền vội vàng đứng dậy đi ra ngoài cửa lớn: “Tiền quản gia, ngài đến tìm tôi có việc gì? Mời vào trong rồi nói!” Thấy vẻ mặt lo lắng của Tần mẫu, Lý Ỷ La lập tức giải thích rằng Tiền quản gia chính là khách hàng mua đồ thêu của nàng.
Tần mẫu vừa nghe xong, tức thì trở nên nhiệt tình, mời Tiền quản gia vào nhà rồi vội đi châm trà.
“Lão phu nhân không cần đa lễ, lần này ta tới là vâng lệnh phu nhân đến tìm Tần tiểu nương tử. Phu nhân nói, bức Nghênh Xuân Đồ lần trước của Tần tiểu nương tử rất được hoan nghênh, người mua bức Nghênh Xuân Đồ kia cũng cực kỳ hài lòng. Lần này là lão phu nhân của nhà đó mừng thọ, phu nhân nhà ta muốn hỏi Tần tiểu nương tử đây có thể thêu một kiện đồ thêu mừng thọ được không? Phu nhân nhà ta nói, nếu Tần tiểu nương tử đồng ý thì có thể đến Tiền phủ một chuyến để bàn việc.”
Lý Ỷ La a một tiếng, trong lòng thầm hiểu gia đình mua bức Nghênh Xuân Đồ kia không phú thì cũng quý, có tiền ngu gì lại không kiếm, cho nên nàng lập tức đồng ý: “Tất nhiên là tôi muốn đến bàn việc cùng Tiền phu nhân.”
Tiền quản gia nghe xong vô cùng vui vẻ, phu nhân đã dặn nhất định phải thuyết phục được Lý Ỷ La.
Lý Ỷ La quay sang nói cùng Tần mẫu: “Mẹ, con đi theo Tiền quản gia một chút rồi về!”
Tần mẫu nhìn Tiền quản gia: “Hay là để mẹ đi theo con, mẹ cũng đã lâu không lên huyện thành rồi, nhân tiện đi một chuyến.”
Tiền quản gia chắp tay với Tần mẫu, biết rõ Tần mẫu đang lo lắng cái gì, ông gọi với ra bên ngoài: “Tiểu Ngọc, vào đây!”
Không bao lâu sau, một tiểu nha hoàn khoảng mười sáu mười bảy tuổi đi vào.
“Lão phu nhân yên tâm! Phu nhân nhà ta sợ Tần tiểu nương tử trên đường đi không được thoải mái, nên đã phái một nhà hoàn theo chăm sóc chiếu cố.”
Tần mẫu nhìn thấy thì nội tâm thả lỏng hơn phân nửa: “Tiền phu nhân suy nghĩ thật chu đáo, Ỷ La, vậy con đi đi! Lúc trở về nhớ cẩn thận một chút.”
Đến Tiền phủ, Tiền phu nhân liền tiến lên, thân thiết nắm tay Lý Ỷ La: “Ỷ La, cô tới rồi!”