Chỉ riêng mức độ chấn động của phần nguyên khí này cũng đã đủ để sánh ngang với một người luyện võ ở Khai Nguyên cảnh rồi. Có điều Dương Khai chỉ mới ở Thối Thể cảnh tầng tám thôi.
Lúc này Dương Khai cảm nhận được một cỗ áp lực, áp lực này khó mà giải thích được bằng lời, dường như nó tồn tại giữa thiên địa, giăng thêm xiềng xích gông cùm lên cơ thể mình, nếu không phá vỡ xiềng xích này, thì căn bản không thể đột phá được.
Chân Dương nguyên khí nóng bức lại bắt đầu vận chuyển, thiêu đốt thứ xiềng xích vô hình đó. Thời gian trôi qua, Dương Khai có thể cảm nhận được chướng ngại của tầng này dần dần mờ đi, sắp đến lúc đột phá. Dương Khai tinh thần thư thái, tốc độ vận chuyển của Chân Dương quyết lại gia tăng thêm một phần.
Ầm… Một tiếng nổ vang lên, dường nhưng một chuỗi xích vừa được rũ bỏ, toàn thân nhẹ tênh, áp lực và cảm giác khó chịu biến mất, Dương Khai chỉ cảm thấy tinh thần vô cùng khoan khoái.
Thối Thể cảnh tầng chín! Ngay trước ngưỡng cửa bước vào Khai Nguyên cảnh.
Tuy đã đột phá, nhưng tình cảnh lúc nãy vẫn chưa thay đổi. Dương Khai động đậy một chút thì mười giọt Dương dịch trong đan điền cũng xoay tròn theo, phân tán ra xung quanh, thẩm thấu vào lục phủ ngũ tạng, kinh mạch huyết nhục của Dương Khai.
Sức nóng trong Dương dịch được hóa giải, đốt cháy các tạp chất trong cơ thể, tôi luyện lục phủ ngũ tạng và kinh mạch.
Thép tốt cũng cần phải qua nhiều lần trui rèn thì mới hình thành, cơ thể con người chẳng phải cũng nên như thế? Vậy nên một người luyện võ cứ mỗi lần đột phá một cảnh giới, đều phải dùng năng lượng trời đất tuôn vào cơ thể để tôi luyện thân thể, như vậy thì mới có thể khiến công lực tăng lên nhanh chóng.
Lần đột phá này của Dương Khai cũng chỉ là một tiểu cảnh giới, không có dư năng lượng trời đất để sử dụng, nhưng Dương dịch trong cơ thể cũng có hiệu quả tương tự.
Một hồi lâu, Dương Khai mới từ từ mở mắt. Hắn có thể cảm nhận được sự tăng cường cực lớn mà lần đột phá mang này lại. Chỉ riêng về mặt công lực thì đã đủ để so sánh với trước lúc đột phá rồi.
Nếu giờ mà gặp Thành Thiếu Phong và Nộ Đào, Dương Khai tự tin rằng không dùng đến Dương dịch vẫn có thể tiêu diệt gọn cả hai tên.
Ngoại trừ tiến triển về mặt công lực, lúc đột phá, Dương Khai còn mơ hồ chạm đến một ý cảnh. Chỉ có điều thứ này quá huyền diệu, hiện không thể lĩnh hội rõ ràng, đành đợi sau này đột phá xong rồi xem xem thế nào.
Trong kinh mạch tràn ngập Chân Dương nguyên khí, nhưng trong đan điền thì lại trống rỗng.
Cẩn thận thể hội thêm một hồi, sắc mặt Dương Khai đột nhiên tối sầm lại.
Khổ cực bao nhiêu này vậy mà trong phút chốc tan thành mây khói! Dương dịch sinh ra từ ba quả Tam Dương quả cùng giọt Dương dịch do chính mình ngưng luyện thành, tổng cộng là mười giọt, giờ không còn gì cả, tất cả đã thẩm thấu hết vào nội thể lúc đột phá.
Tuy vô cùng có lợi cho cơ thể, nhưng Dương dịch thì lại mất hết rồi.
Mà cũng chẳng sao, chỉ cần có tiền, muốn có Dương dịch đơn giản thôi, mua vài thiên tài địa bảo có thuộc tính dương là có thể hấp thụ trực tiếp.
Vấn đề duy nhất hiện giờ chính là Dương Khai đang nghèo xơ xác. Ngoài chiến lợi phẩm vét được từ lần giết Thành Thiếu Phong và Nộ Đào hôm nọ, thì không còn thứ gì đáng tiền nữa.
Ngồi yên tại chỗ suy ngẫm một lúc, Dương Khai đột nhiên nảy ra một chủ ý.
Không mua nổi mấy thứ thiên tài địa bảo, chả lẽ lại không mua nổi hạt giống?
Công hiệu của Tam Dương quả thì cũng đã chứng kiến tận mắt. Dựa vào sự phi phàm của Dương dịch thì chỉ cần có hạt giống phù hợp, Linh quả hay thứ gì cũng nằm trong lòng bàn tay một cách dễ dàng.
Có điều hạt giống thì quả thật hơi hiếm. Hôm đó dạo cả nửa ngày ở chợ Hắc Phong, Dương Khai chẳng thấy ai bán hạt giống cả. Điều này cũng không có gì khó hiểu, hạt giống của linh thảo linh thụ không chỉ cần tìm nơi trồng thích hợp, mà còn phải hết lòng chăm sóc, hơn nữa phải đợi rất nhiều năm mới có thành quả.
Ai lại chịu khó như thế chứ? Nếu có nhiều công sức và thời gian đến thế, chi bằng lo mà tu luyện. Không ai mua thì dĩ nhiên là chẳng ai bán rồi, có cầu thì mới có cung mà.
Dương Khai có ý muốn mua, hơn nữa là mua một số lượng lớn!
Quyết định xong, Dương Khai rời khỏi Lăng Tiêu các, hướng thẳng về phía chợ Hắc Phong.
Tuy đây mới là lần thứ hai, nhưng Dương Khai cũng tỏ ra thông thuộc đường đi. Sau hơn nửa tháng, chợ Hắc Phong vẫn náo nhiệt như trước. Những người luyện võ đi qua đi lại như cá diếc qua sông, nhiều vô số kể, báu vật ở các quầy hàng thì lại càng rực rỡ muôn màu, nhìn không hết.
Dạo quanh các quầy hàng một vòng, quả nhiên không thấy chỗ nào bán hạt giống. Đã chuẩn bị tâm lý trước nên Dương Khai cũng không thất vọng. Hắn dựa vào trí nhớ tìm đến quầy hàng Huyết Chiến bang lần trước, để xem xem người ta có còn dư hạt giống nào không.