Tình cảm của nam nữ tan tành chẳng còn lại gì.
Vào nửa sau năm cuối cấp ba, Minh Triết tổ chức sinh nhật tròn 18 tuổi.
Trước khi trường cấp ba tỉnh thống nhất làm lễ trưởng thành, Sở Thời Từ đã tổ chức một buổi lễ riêng cho cậu bé.
Để làm Minh Triết vui vẻ, sau khi về phòng ngủ sau bữa tối, Sở Thời Từ cố tình biến về tượng đất nặn.
Cậu xoay vài vòng trước mặt Minh Triết, “Sao hả, có thấy hoài niệm không? Hôm nay em đã trưởng thành rồi, có thể chơi đất nặn cả ngày nha.”
Minh Triết nâng tượng đất nặn lên.
Cậu bé mân mê nó một hồi, không hiểu sao lại cảm thấy mình lỗ rồi.
Không lâu sau khi thi tốt nghiệp đại học, bà nội và ông cụ mà bà khiêu vũ đã thương nhau và hai người quyết định sống cùng nhau.
Hàm Ninh Ninh thích chụp ảnh, sau khi tốt nghiệp, cô đăng ký học chuyên ngành nhiếp ảnh. Thành tích học tập của cô trên mức trung bình nên theo học tại một trường học bình thường. Minh Triết nghĩ đến việc dạy kèm cho cô, nhưng đầu óc cô không đặt vào việc học mà ngày nào cũng chỉ nghịch máy ảnh.
Minh Triết từ chối mọi lời mời để vào Học viện Cảnh sát Hình sự.
Phía chính phủ giới thiệu rằng ngôi trường này là cái nôi của cảnh sát hình sự.
Đến ngày khai giảng, Sở Thời Từ đưa Minh Triết đi học.
Trường học ở nơi khác mà cậu thì không có chứng minh nhân dân. Nên cậu đành phải biến thành siêu nhân nhỏ và nằm trên đầu Minh Triết.
Minh Triết đến sớm, cậu bé đặt một khách sạn gần đó.
Sở Thời Từ nhảy xuống từ đỉnh đầu cậu bé, đi quanh phòng vài vòng, hưng phấn xoa xoa tay.
“Anh ới, anh thống! Chồng em trưởng thành rồi, giờ em ấy là người lớn rồi!”
【Cậu đừng có cười như kiểu sắp ăn thịt người đến nơi ấy.】
Lúc Minh Triết kéo rèm lại, Sở Thời Từ đột nhiên biến thành người.
Cậu đứng trước mặt Minh Triết, vòng tay qua cổ cậu bé rồi từ từ sáp lại gần.
Minh Triết nhìn cậu với vẻ mặt bình tĩnh, “A Từ?”
Từ khi trưởng thành, Minh Triết không chịu cậu gọi là anh Từ nữa. Mở miệng ra là A Từ, nói thế nào cũng không chịu sửa.
Rốt cuộc vẫn chưa biết được suy nghĩ của Minh Triết, và cũng chưa xác định được bọn họ là đơn phương hay là song phương.
Sở Thời Từ quyết định rụt rè một chút.
Cậu kéo chăn đắp lên người rồi nhướng mày với người đang đứng cạnh chiếc bàn cách đó không xa: “Tiểu Triết, em có muốn thử không?”
Minh Triết quay đầu lại thì thấy trên bàn bày nhiều loại đồ uống, một chai nước nóng và một đống hộp nhỏ kỳ lạ.
Cậu bé suy nghĩ một lúc, sau đó cầm một chai nước uống lên, “Cái này ạ?”
Sở Thời Từ nghiêng đầu sang một bên: “Qua bên phải một chút.”
“Hồng trà?”
“Cái hộp nhỏ trong tầm tay em ấy.”
Minh Triết cầm hộp lên và đọc giới thiệu trên đó.
Vài giây sau, cậu bé đặt nó lại chỗ cũ với khuôn mặt đỏ bừng.
Giọng nói êm tai của chàng trai lại vang lên cách đó không xa.
“Xấu hổ? Không muốn thử à?”
Dưới cái nhìn chằm chằm của Minh Triết, Sở Thời Từ từ từ kéo chăn xuống, để lộ đôi vai trắng nõn.
Chiếc chăn màu xanh lam chậm rãi trượt xuống, ánh mắt Minh Triết cũng theo đó mà dời xuống.
Sở Thời Từ ngoắc tay với cậu bé, “Tiểu Triết, em có thích anh không?”
Minh Triết nheo mắt lại, lẳng lặng nhìn cậu.
“Nếu có cảm giác thì cầm hộp lại đây. Để anh dạy cho em biết giữa hai người đàn ông sẽ làm gì.”
Thân hình mảnh mai và trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp chăn.
Sở Thời Từ chạm nhẹ vào cánh môi mình, “Hãy hôn anh như cái cách em hôn siêu nhân nhỏ ấy, chuyện này em biết mà nhỉ.”
Minh Triết không nhúc nhích, nhưng ánh mắt lại dần dần trở nên sâu thẳm.
Sở Thời Từ đang định nói tiếp thì đột nhiên nghe thấy tiếng tách tách vang lên trong đầu.
Cậu phân tâm nhìn thử, hệ thống đang điên cuồng chụp hình.
Sở Thời Từ hít sâu: “Má nó, tại sao mi không bị mosaic!”
【Cậu có bị lộ ra bộ phận riêng tư đâu, sao tôi bị mosaic được chứ! Hí hí, xinh đẹp, biết câu dẫn thụ. Cậu đừng kéo xuống nữa, kéo nữa là kích hoạt quản chế đó.】
“Không được, mi đi mau đi, có người đứng xem ta không thể buông thả được.”
【Tôi có phải là con người đâu, cậu đừng dè dặt như vậy mà, anh em với nhau, cho tôi húp miếng canh đi.】
Sở Thời Từ kéo chăn xuống, hệ thống lập tức biến mất.
Hệ thống lướt album.
Mới chơi trông có vẻ lẳng lơ song thực tế chỉ để lộ nửa chân, cộng thêm hai đầu vai mà thôi.
Nó nhìn chằm chằm mosaic đến ngây ra.
Thống của bộ phận kỹ thuật cũng thật tàn nhẫn, bức mosaic này nhòe đến mức chẳng thể thấy một mảng màu nào luôn.
…………
Chờ mosaic biến mất thì đã là sáng ngày hôm sau.
Hệ thống thò đầu ra, chỉ thấy chiến trường còn chưa được dọn dẹp.
Sở Thời Từ đang ngủ ngon lành trong vòng tay Minh Triết.
Hệ thống chụp ảnh màn hình, không có thịt nhưng nó vẫn có thể ăn kẹo nha.
Cp nó ship là thật!
Một đêm trôi qua, giá trị sức sống của Minh Triết từ 87 điểm tăng lên 95 điểm.
Tăng một hơi 8 điểm, hệ thống rất vui vẻ.
Con nít vắt mũi chưa sạch rất dễ thỏa mãn, xem ra không bao lâu nữa là nó có thể rời khỏi nơi này rồi.
Minh Triết ôm chặt người trong lòng ngực, nhớ lại chuyện tối hôm qua.
Vì không thể cưỡng lại sự cám dỗ, cuối cùng cậu bé quyết định bỏ qua các hoạt động xây dựng tâm lý, trực tiếp tham gia kỳ thi lấy chứng chỉ.
Lần đầu tiên lái xe lên đường, chạy rất suôn sẻ.
Khả năng kết hợp cơ thể giữa họ cao đến mức ngay cả một tay mới cũng có thể phối hợp một cách ăn ý.
Cậu bé cảm thấy mình chắc là có năng khiếu trời sinh.
Tối hôm qua Sở Thời Từ quấn lấy cậu bé, một hai phải hỏi chính xác thì cậu bé rung động từ khi nào.
Minh Triết không thể giải thích rõ, siêu nhân nhỏ liền đỏ hoe đôi mắt.
Để ngăn Sở Thời Từ rơi lệ vì đau lòng, cậu bé đành phải chịch cậu khóc trước.
Minh Triết ôm người vào lòng, cầm điện thoại di động bên cạnh lên, gửi tin nhắn cho Hàm Ninh Ninh.
Sáng Suốt Giữ Mình:【Bạn trai của tôi hỏi tôi thích anh ấy ở điểm nào, tôi nên trả lời sao đây.】
Bên kia phản hồi cực nhanh.
Là Ninh Ninh nha:【Đù má, bạn trai! Là anh Sở đúng không!】
Sáng Suốt Giữ Mình:【?】
Là Ninh Ninh nha:【Mỗi lần đi chơi, tớ mà chạm vào anh ấy một chút là mặt cậu đen như đít nồi ý. Tớ biết ngay là hai người có gì đó mờ ám mà, hí hí hí.】
Không nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào từ viện trợ bên ngoài, còn bị Hàm Ninh Ninh kéo đi hóng chuyện, Minh Triết cảm thấy rất nhức đầu.
Khi Sở Thời Từ thức dậy, Minh Triết đang cầm laptop, ngồi bên cạnh đánh máy.
Cậu sáp lại gần, hỏi, “Đang làm gì vậy?”
Minh Triết xoay màn hình qua, “A Từ, anh thích hôn lễ kiểu Trung Quốc hay phương Tây? Đây là mấy bản vẽ nhẫn, anh thích chiếc nào?”
Sở Thời Từ:…
Sau khi cậu và anh Ngạn trở lại đế quốc thì lập tức đi lấy giấy chứng nhận.
Ở thế giới này, bọn họ vừa mới xác định quan hệ, Minh Triết đã nghĩ đến việc mua nhẫn kim cương rồi.
Người đàn ông của cậu dốc hết sức và dùng mọi cách để trói cậu ở bên cạnh.
Sở Thời Từ tựa vào vai Minh Triết.
Hệ thống mở số liệu trên giao diện ra xem, giá trị sức sống của ký chủ đã tăng lên 60.
…………
Bà nội sống với bạn đời ở quê nhà, còn Sở Thời Từ theo Minh Triết vào đại học ở nơi khác.
Học viện Cảnh sát hình sự có quy định, học sinh không được tùy ý ra ngoài, người ngoài cũng không được tùy ý ra vào.
Quy định này chẳng ảnh hưởng gì đến Sở Thời Từ cả.
Từ lúc khai giảng, cậu đã biến thành tượng đất nhỏ và đi theo Minh Triết rồi.
Sở Thời Từ chưa từng học đại học, lúc Minh Triết đi học ở trường học, cậu sẽ ngồi trên vai Minh Triết.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, sự tiếc nuối luôn giấu trong lòng Sở Thời Từ dường như tan biến.
Ba người bạn cùng phòng rất dễ hòa hợp.
Bọn họ thường xuyên trêu chọc Minh Triết chuyện lúc nào cũng mang theo tượng đất nhỏ.
Minh Triết phớt lờ họ.
Trong khi mọi người đều độc thân, chỉ có cậu bé là có thể mang theo nửa kia đi khắp nơi.
Vào ban đêm, khi kéo rèm lại, còn có thể lén hôn môi.
Trong giờ học chuyên môn, giáo viên nói về những vụ án lớn xảy ra ở trong nước trong những năm gần đây.
Băng nhóm tội phạm Internet mà Minh Triết gặp phải khi học cấp hai cũng được hiển thị trên PPT.
Đây là vụ lừa đảo nhóm Internet đầu tiên được cảnh sát phát hiện kể từ khi Internet xuất hiện.
Cuối giờ học, giáo viên kể về một vụ án chưa được giải quyết khiến cảnh sát bối rối suốt một thời gian dài.
Một bác sĩ tâm lý họ Trần đã lợi dụng nghề nghiệp của mình để tẩy não người khác bằng cách thao túng tinh thần.
Vụ án không có bất kỳ một điểm đáng ngờ nào, chứng cứ cũng vô cùng xác thực, gã và hai đồng lõa đều bị bỏ tù.
Nhưng sau khi bác sĩ Trần bị bắt, hai chân của gã đã bị gãy chỉ trong một đêm. Đầu gối chi chít những lỗ nhỏ.
Giáo viên đang mô tả hiện trường vụ án một cách chi tiết..
Minh Triết túm lấy siêu nhân nhỏ đang nằm trên đỉnh đầu, nhìn chằm chằm nó với vẻ mặt lạnh như tiền.
Sở Thời Từ không dám hó hé.
Đêm đó khi trở về phòng ngủ, nhân lúc bạn cùng phòng đều ra ngoài chơi bóng, Minh Triết lạnh giọng nói với tượng đất nhỏ: “Biến trở về đi.”
Sở Thời Từ bay loạn quanh phòng: “Không đâu!”
“Em đã nói với anh là đừng có đi trả thù gã rồi cơ mà! Lỡ như bị camera quay trúng, anh sẽ bị bắt làm nghiên cứu đấy. A Từ! Xuống đây cho em!”
Sắc mặt Minh Triết vô cùng âm trầm, nhưng quầng mắt lại hơi đỏ lên.
Trong ánh mắt luôn bình tĩnh thường ngày chứa đầy sự hoảng sợ.
Sở Thời Từ đột nhiên cảm thấy trong lòng có một loại cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Minh Triết cần cậu.
Cậu không còn là thứ có cũng được mà không có cũng được nữa, linh hồn bị lưu đày và trừng phạt này đã yêu cậu sâu đậm.
Hệ thống đang ăn kẹo vui vẻ thì thấy giao diện nổi lên thông báo.
【Giá trị sức sống +10, giá trị sức sống hiện tại là 70 điểm.】
【Giá trị sức sống +0.5, giá trị sức sống hiện tại là 95.5.】
Hệ thống:?
Sao nó lại có linh cảm xấu thế nhỉ?
…………
Sau khi tốt nghiệp, Minh Triết trở thành một cảnh sát hình sự như mong muốn.
Năm 28 tuổi, cậu bé trở thành đội trưởng đội cảnh sát hình sự.
Hệ thống xem lịch.
Tính tới tính lui thì nó đã ở thế giới này tròn mười sáu năm rồi.
Nó lại nhìn giá trị sức sống, mấy năm trôi qua mới tăng lên 98 điểm.
Trị số 98 này gợi lên cho nó những hồi ức rất tệ.
Khi mosaic biến mất, hệ thống nhảy ra nói:【A Từ, cho một con số chính xác đi, lần này cậu định ở đây bao lâu?】
Sở Thời Từ vừa mới vui vẻ xong, đang trong thời gian người có đức hạnh.
Cậu dựa vào cơ ngực Minh Triết, đáp: “Mi yên tâm đi, chỉ thiếu hai điểm nữa thôi mà, nhiều nhất là hai, ba năm.”
Hệ thống tin lời cậu, lại bắt đầu vui vẻ ăn kẹo.
Khi Minh Triết 26 tuổi, bà nội cùng bạn già nắm tay nhau rời đi.
Hiện tại Sở Thời Từ là người duy nhất ở bên cạnh cậu bé.
Ban ngày, Sở Thời Từ chui vào túi Minh Triết theo dõi công việc hàng ngày của cảnh sát hình sự.
Ban đêm thì nằm dưới Minh Triết làm chuyện người lớn.
Minh Triết ít khi nào gọi cậu là anh trai, chỉ khi ở trên giường mới ghé vào tai cậu mà gọi anh ơi.
Kể từ đầu mùa đông, đội cảnh sát hình sự đã gặp phải một vụ án lớn.
Tà giáo buôn bán nội tạng người, các phóng viên ngầm điều tra không bao giờ quay trở lại, gia đình chờ đợi để chỉ nhận được giấy báo tử.
Sau khi đội cảnh sát hình sự vào cuộc, vụ án tiến triển vẫn khá suôn sẻ.
Cho đến một đêm nọ, ngôi nhà của một viên cảnh sát hình sự đã xảy ra hỏa hoạn, may mắn thay, cách đây vài ngày, vợ anh ấy đã đưa con trai về nhà mẹ đẻ.
Cùng thời gian, với tư cách là người nhà của Minh Triết, Sở Thời Từ cũng bị trả thù.
Lúc ấy, cậu cảm thấy gần đây Minh Triết quá mệt mỏi, bèn biến thành người đi siêu thị mua đồ, muốn làm cho cậu bé món gì đó thật ngon để bồi bổ cơ thể.
Trên đường trở về, một người đàn ông bất ngờ từ trong ngõ nhảy ra đâm mấy nhát vào ngực cậu.
Đâm hai cân trứng gà trên tay cậu đến nát bấy.
Mặc dù Sở Thời Từ đã dùng trái dừa đập cho người đó bất tỉnh tại chỗ nhưng chuyện này vẫn để lại ám ảnh rất sâu cho Minh Triết.
Chỉ cần con dao chếch lên trên xíu nữa thôi là Sở Thời Từ sẽ tử vong ngay.
Sau khi rời bệnh viện, Minh Triết ôm lấy Sở Thời Từ và gọi đi gọi lại “A Từ” bằng chất giọng lành lạnh, cố tìm kiếm sự an ủi.
Sở Thời Từ tựa vào lòng Minh Triết, giá trị sức sống chậm rãi tăng lên.
Hệ thống mở giao diện số liệu ra.
Giá trị sức sống của ký chủ nhảy tới 75, giá trị sức sống của nam chính tăng 0.5, hiện tại là 98.5.
Nó an ủi mình rằng chỉ còn 1.5 điểm nữa thôi, nhiều nhất là ba, bốn năm ý mà.
Lần đợi này liền đợi đến vài thập niên.
Số liệu chết trân ở 99 điểm, làm thế nào cũng không chịu tăng lên.
Sở Thời Từ chứng kiến Minh Triết trưởng thành từ một cảnh sát hình sự bình thường trở thành đội trưởng đội cảnh sát hình sự, giải quyết hết vụ án này đến vụ án khác.
Minh Triết không biết cách để bổ khuyết lỗ hổng pháp luật, nhưng cậu bé có thể bắt gọn những kẻ đã chui vào vùng đất xám.
Mãi cho đến khi Minh Triết về hưu, giá trị sức sống mới tăng lên 100 điểm.
Hệ thống cảm thấy rằng một trong hai người chắc chắn đã mắc phải một lỗi nào đó.
Nó nghi ngờ là do linh hồn bị lưu đày kia nhưng không dám báo cáo vì sợ vô tình phá CP.
Sở Thời Từ thì lại biết rất rõ rằng điều này là do Minh Triết cuối cùng cũng đã cởi bỏ được khúc mắc của mình.
Cậu bé cảm thấy áy náy vì cái chết của Lam Lam, cho đến hôm nay, cậu bé cuối cùng cũng buông được.
Trong tiếng khua chiêng gõ trống chúc mừng của hệ thống, Sở Thời Từ nắm tay Minh Triết, linh hồn bị kéo ra khỏi thế giới này.
…………
Từng trải qua một lần nên Sở Thời Từ không hề hoảng sợ.
Cậu đánh cược với hệ thống, “Ta cá là anh Ngạn vẫn sẽ đi theo ta ở thế giới sau.”
Hệ thống đếm tiền thưởng, 【Thế giới trừng phạt là sinh ra ngẫu nhiên, trừ phi cậu gặp bug, nếu không không thể lần nào cũng may mắn như vậy được.】
“Biết đâu duyên phận tới thì sao?”
Trong khi hai người đang nói chuyện, thế giới mới đã được tải xuống.
Hệ thống bắt đầu truyền tải tóm tắt cốt truyện.
【Sau khi nhân vật chính tỉnh lại, anh là người duy nhất còn lại trong thành phố. Anh bị mất trí nhớ và không thể nhớ mình là ai. Anh chỉ nhớ rằng mình cần đưa thứ gì đó cho ai đó mà thôi.】
【Do lỗi truyền tải, ký chủ không thể được đưa vào cơ thể con người, thân phận ký chủ hiện đã được chỉ định. 】
【Ở thế giới này, thân phận của ký chủ Sở Thời Từ là hệ thống trợ lý. Bạn cần hỗ trợ nam chính trong việc lưu và đọc tập tin, đồng thời cung cấp cho nam chính bản đồ, hướng dẫn, giải thích nhiệm vụ, v.v. 】
【Giá trị sức sống hiện tại của nam chính là 7/100.】
End thế giới thứ hai.