Có lẽ, như vậy là đủ rồi.
Hôm nay vẫn là một ngày bận rộn, Kim Hoán Chiêu nhìn phòng trà đông đúc, anh ta biết hai gian phòng đều đã được đặt trước rồi. Nếu những người này đến thì sẽ không đủ nhân viên phục vụ, nhưng loại cảm giác thu được lại làm anh ta thấy vô cùng thỏa mãn. Chỉ khi buôn bán tốt thì mới có thể khiến người làm ăn hài lòng.
Nhân viên phục vụ Quách Kiệt là một thanh niên nhanh nhẹn đã làm ở cửa hàng hơn ba năm, năm ngoái, cậu ta đã thành công được Kim Hoán Chiêu trọng dụng, đề bạt làm quản lý. Một nữ nhân viên phục vụ khác là một cô gái trẻ xinh đẹp được Kim Hoán Chiêu lựa chọn cẩn thận, tên là Thượng Mẫn Lệ. Người cũng như tên, vóc dáng cao gầy, lại rất thích trang điểm, cả người tỏa ra một khí chất “yêu kiều, diễm lệ”, khí chất này cực kỳ thích hợp với nơi phục vụ mang tính chất giải trí này. Rất nhiều thanh niên tới đây ủng hộ chắc cũng là vì thiếu nữ thanh xuân này.
Thượng Mẫn Lệ làm việc trong cửa hàng mới được hơn một năm, trình độ không thể sánh bằng Quách Kiệt nhưng tác dụng lại không hề thua kém. Hơn nữa, hai người lại phối hợp rất ăn ý, hiện giờ, chỉ trong một năm mà đã có cống hiến rất lớn cho quán Mộng Viên nhỏ này, lợi nhuận ít nhất cũng phải gấp đôi.
Dựa vào tình hình hiện giờ, nếu thuê thêm hai, ba nhân viên phục vụ nữa cũng không thành vấn đề, Kim Hoán Chiêu nghĩ. Tới lúc đó có thể bồi dưỡng Quách Kiệt và Thượng Mẫn Lệ làm nhân viên quản lý cấp trung, dẫn dắt nhân viên mới về các công việc thật chi tiết, thế là quán nhỏ Mộng Viên sẽ có cơ hội mở rộng quy mô kinh doanh. Trước đây, Kim Hoán Chiêu đã để ý đến một căn nhà mặt phố khác ở ngay bên cạnh, căn nhà đó cũng có hai tầng, nằm ngay sát bên quán nhỏ Mộng Viên, hiện giờ đang kinh doanh “Thức ăn nhanh mỗi ngày”, chuyện làm ăn rất ảm đạm, vài năm qua đều không có khởi sắc. Ông chủ vẫn còn cố chống, nếu như Kim Hoán Chiêu đoán không sai thì chẳng bao lâu nữa sẽ đóng cửa.
Đến lúc đó, sát nhập quán ăn uống này vào quán nhỏ Mộng Viên của mình, thế là… ha ha. Trong lòng Kim Hoán Chiêu luôn có hoài bão không nhỏ, anh ta không chỉ muốn xây dựng một cửa hàng lớn mà còn muốn làm hẳn một chuỗi cửa hàng. Bây giờ đã đứng vững gót chân ở đảo Loan Nguyệt rồi, nếu có thể mở khắp đảo Loan Nguyệt thì đúng là sẽ một chuyện khiến người ta cực kỳ vui mừng.
Kim Hoán Chiêu xuất thân ở một thôn núi xa xôi, đời này sang đời khác đều sống bằng nghề nông, số người dân trong thôn đi ra ngoài làm ăn hoặc ra khỏi cửa để đi làm chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Thật ra thì chúng ta cũng biết đến thôn núi ấy, đó chính là thôn Đinh Tích cách nơi này khá xa. Trước kia, Kim Hoán Chiêu chính là một người dân của tổ một thuộc thôn Đinh Tích, là người cùng trang lứa với Tam Mao mà chúng ta đã từng nhắc tới. Nhưng nhân phẩm và sự phát triển của hai người này lại không hề giống nhau. Kim Hoán Chiêu đã đi lính mấy năm, nếu theo như thông lệ, anh ta mà xuất ngũ về quê thì chẳng khó khăn gì nếu muốn làm một bí thư chi bộ. Thế nhưng, sau khi ra khỏi thôn núi, chứng kiến được sự phát triển của xã hội, lại giỏi giang khéo léo trong các mối quan hệ nên anh ta tạm thời không có ý định quay trở lại quê hương.
Mặc dù ở quê hương mình, anh ta cũng được coi là một danh nhân không lớn không nhỏ, nhưng trong lòng anh ta vẫn rõ như gương. Đầu tiên, phải xông vào xã hội để tích lũy đầy đủ kinh nghiệm và trình độ, nếu không thì những thứ kia chỉ là hư danh, tương lai mà bị người khác vạch trần thì chỉ có thể mất hết mặt mũi.
Cũng may mà sự lựa chọn của mình không sai, đảo Loan Nguyệt khiến mình phải khuất nhục, đồng thời cũng bày ra cơ hội phát triển tài năng cho mình. Bây giờ, ước mơ đã gần hơn một chút rồi, nếu lúc này không phấn đầu thì còn chờ tới khi nào nữa?
Kim Hoán Chiêu vừa nghĩ tới chuyện này vừa giúp đỡ cho cửa hàng. Thấy hai nhân viên phục vụ không thể làm hết được, anh ta bèn đi giúp một tay, những vị khách cũ đều biết đây là ông chủ, đều rất tán thưởng sự cần mẫn của anh ta. Mỗi lần thấy anh ta đi qua, họ đều chủ động cầm chén rượu trong tay, nhiệt tình gọi: “Tiểu Kim, nào, đến một chén…” Kim Hoán Chiêu cũng phóng khoáng, dù người khác uống nhiều hay ít, anh ta đều chủ động uống chén đầy, cực kỳ vui vẻ.
Cứ thế đi đi lại lại mấy vòng, trong bụng anh ta đã bị trút gần nửa thùng bia, tuy tửu lượng giỏi nhưng uống mạnh như thế vẫn khiến anh ta không thể chịu nổi. Thế nên anh ta chỉ có thể chắp tay thứ lỗi mấy vị khách quen vẫn đang cầm chén rượu, bày tỏ rằng mình không thể chống đỡ nổi lượng rượu như thế nữa, phải đi nghỉ ngơi trước một chút.
Kim Hoán Chiêu hơi lảo đảo đi đến chiếc ghế phía sau quầy pha chế và ngồi xuống, ợ một hơi rồi nhắm mắt nghỉ ngơi, một lát nữa lại phải ra ngoài đối phó rồi, nhất định phải tranh thủ từng phút từng giây mới được.
Hình như những vị khách cũ của phòng trà hôm nay có hơi hưng phấn quá độ, thấy ông chủ trốn tránh mà vẫn không muốn buông tha. Đã thế, một gã đàn ông lông mày rậm, mắt to, đầu trọc còn cầm hai ly thủy tinh đựng rượu mà loạng choạng đi về phía người phục vụ Thượng Mẫn Lệ.
Giọng nói thô lỗ của gã tỏ rõ không cho phép từ chối: “Người đẹp à, ông chủ của các em không nể mặt bọn anh mà trốn mất rồi, chúng ta uống một ly đi…” Thượng Mẫn Lệ hơi nhíu mày, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
Chuyện này đúng là không phải lần đầu tiên gặp phải, bình thường thì cô đều nể mặt, nhưng không hiểu sao hôm nay, người này lại làm cô thấy chán ghét. Cô hơi do dự, quyết định ứng phó, bèn cười duyên mà nói: “Không thành vấn đề, nhưng mà em nhỏ người nên chỉ uống một ly thôi, anh cao lớn, rộng lượng như thế thì phải uống ba ly đấy.” Không hổ là đóa hoa giao tiếp.
Gã đàn ông trọc đầu lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, ánh mắt lộ ra vẻ kỳ dị, giọng nói khàn khàn: “Được, là em nói đấy nhé, vậy hôm nay chúng ta không say không về…”
Trong lòng Thượng Mẫn Lệ đột nhiên rùng mình một cái.