Diệp Mẫn không hổ là người phóng khoáng đam mê lướt mạng hàng đầu, đoàn làm phim vừa tung trailer mà bà đã biết rồi.
Cậu cũng không biết làm thế nào mà bà tìm được bài đăng này từ trong xó xỉnh của Weibo.
Đối phương còn bổ sung thêm một câu trong nhóm chat: [Nhớ share ủng hộ đấy (hoa hồng)].
Tống Vân Hồi giống như nhìn thấy một thiếu nữ đu idol.
Nghe thấy động tĩnh bên cầu thang, thiếu nữ đu idol quay đầu qua, phản ứng đầu tiên là thu điện thoại về, sau đó cảm thấy không hề gì, lại thoải mái lấy ra.
Bà vẫy tay: “Nhóc Vân con đến đúng lúc lắm, thấy tin nhắn dì gửi chưa?”
Tống Vân Hồi bước đến sofa ngồi xuống cạnh bà, nói nhìn thấy rồi.
“Con còn nhớ tình tiết của bộ phim không? Chính là sau khi cầm quyển trục kia đi……”
Bà nói đến một nửa thì ngừng lại, nói: “Không đúng không đúng, dì vẫn nên tự xem thì hơn.”
Nếu bây giờ sì poi, đến lúc đó lạc thú xem phim sẽ giảm đi phân nửa mất.
Diệp Mẫn nhịn xuống, sau đó để chuyển dời lực chú ý của mình, lại lần nữa mở show thực tế lên xem tiếp.
Hai người cùng xem TV, Cam Tử thì ở một bên tìm kiếm quả cầu lông của mình tự giải trí.
Vui vẻ xem TV một hồi, Diệp Mẫn tiện tay lấy hai quả quýt trên bàn, bà đưa một quả cho Tống Vân Hồi, hai người vừa ăn vừa xem.
Một buổi trưa rất khoan khoái dễ chịu.
Đối lập hẳn với sóng to gió lớn trên Weibo.
Không giống với dự đoán, nhiệt độ của không thấp như bọn họ tưởng.
Thời gian hai năm, diễn viên đóng vai phụ của bộ phim năm đó thoáng ngoi lên, share bài Weibo này, kéo theo đợt lưu lượng đầu tiên.
Đợt lưu lượng thứ hai còn lớn hơn so với đợt lưu lượng thứ nhất, đến từ một người đã xóa tài khoản.
Chính xác mà nói là đến từ fan hâm mộ hiện tại của Tống Vân Hồi.
Trước khi xóa tài khoản cậu đã bị mắng chửi rất nhiều, giờ lui khỏi giới ngược lại có mấy người tự xưng là fan hâm mộ trung thành.
Tài khoản của Tống Vân Hồi đã bị hủy, nhưng siêu thoại vẫn còn đó, hơn nữa gần đây còn rất sôi nổi, tuy sự việc dạo trước đã dần dần hạ màn, lượng truy cập đã bắt đầu giảm bớt, nhưng vẫn có không ít người đang hoạt động sôi nổi.
Đủ loại ngôn luận sai sự thật lan truyền rầm rộ trên Internet ngày trước gần đây dần bị bác bỏ từng cái một, có người đã chứng minh được những lời lẽ đó đều là tin tức giả, vốn dĩ ấn tượng về Tống Vân Hồi trong mắt bọn họ đã cố tình bị làm mờ hoặc thậm chí bị cưỡng ép thay đổi dần dà trở thành hình tượng thật trái ngược hoàn toàn với lời đồn.
Chỉ là trước đây đã hứng chịu bao nhiêu lời mắng chửi, hiện giờ vẫn chưa nhận được lời xin lỗi tương đương nào, đằng sau mỗi một lời xin lỗi đều có một người dùng mới gia nhập siêu thoại.
Lượng người trong siêu thoại âm thầm tăng lên càng lúc càng nhiều.
Không giống fan hâm mộ của các nghệ sĩ khác, bọn họ không đợi được chính chủ nhà mình đăng Weibo thông báo hoạt động hay tác phẩm nào đó rồi xông pha vì thần tượng, mà bản thân họ phải chủ động ra trận đào chút thức ăn còn sót lại trong đất, nếu không nỗ lực chỉ đành ôm bụng đói.
Dẫu sao thì nguồn thức ăn đã sớm rút khỏi giới giải trí, bọn họ chỉ đành tự thân vận động, không đến mức đói chết.
Sau khi có người nhìn thấy bài share Weibo của một diễn viên phụ trong liền lập tức chạy về siêu thoại không ngừng hò hét “có thức ăn rồi”.
Các cư dân mạng đã bị bỏ đói rất lâu đồng thời còn cho rằng sẽ đói đến hết Tết nháy mắt lên tinh thần, nhao nhao lăn đến bài đăng gốc im hơi lặng tiếng kia.
Đoạn trailer chỉ vỏn vẻn 2 phút 30 giây miễn cưỡng bị xem tới xém nở hoa.
[Thật mong đợi! Trước đây chưa từng nghĩ tới hóa ra tạo hình cổ trang của Tống Vân Hồi lại đẹp như vậy!!] [Hu hu hu, lúc biết có trailer phim tui vui lắm luôn á, nhưng vừa nghĩ tới việc Tống Vân Hồi không về nữa lại bắt đầu buồn, thật sự không có chút khả năng trở lại nào sao?] [Nếu người khác không nói, có khả năng khi chúng ta vô tình nhìn thấy bộ phim này trên Quýt TV cũng không nhất định biết là do Tống Vân Hồi diễn, cứ vậy trực tiếp bỏ lỡ hu hu hu] [Hu hu hu quả nhiên bản tính của con người là vậy, trước đây vì sao tui lại cảm thấy Tống Vân Hồi đăng Weibo nhiều đến phiền thế nhỉ, một ngày không đến 100 bài mà gọi là nhiều ư!]Từ khóa # Hậu Duệ Quý Tộc # bắt đầu chễm chệ ở cuối top hotsearch, cập nhật một lần lại bò lên một lần.
Cuối cùng trực tiếp bùng nổ bởi bài share của Tần Thư.
Ảnh đế vạn năm không đăng Weibo, bất luận là nội dung gì thì mỗi bài đăng đều vô cùng trân quý.
Càng huống hồ bài đăng này còn rất có nội dung.
[Tần Thư V: Mong đợi (share nội dung)]‘Rất có nội dung’ là chỉ đây không còn là bài share đơn thuần như trước nữa mà còn nhiều thêm vài chữ.
[Tui xong gòi, hồi sáng xem trực tiếp đầy đầu đều là Tần Tiểu Thư, vốn dĩ nhìn thấy bài đăng Weibo này nên tự động thay thế thành giọng nam thần mới đúng, kết quả phản ứng đầu tiên vậy mà lại là icon (xoa xoa tay mong đợi.jpg)] [Thật sự rất mong đợi! (tiếng nổ –) không nói đến mấy thứ khác, chỉ riêng tạo hình thôi là đã thấy thắng tại vách xuất phát rồi! Thật sự cảm nhận được rất rõ ràng dụng tâm của đoàn làm phim] [? Gì vậy trời! Đẹp trai vãi! Tui liên tục lăn lộn đến Quýt TV xem hẹn trước] [Tần tổng thật sự rất thưởng thức Tống Vân Hồi, lúc này cũng không quên tuyên truyền giúp một chút, hu hu hu chỉ là không thể nhìn thấy hai người cùng chung khung hình nữa rồi hu hu hu] [Ha ha ha bây giờ đầy đầu vẫn là Tần Tiểu Thư đây này] [Xong rồi, bầu không khí bi thương bắt đầu dâng lên rồi, rõ ràng vừa nãy vẫn còn rất vui mà, thật sự cảm thấy rất tiếc nuối] [Gửi một lá huyết thư cầu Tống Vân Hồi quay lại hu hu hu, Tần tổng nói chuyện giúp bọn tui đi hu hu hu] [Gửi huyết thư +1]……
Sau khi Tần Thư share Weibo, Thành Quả hoàn toàn không liên quan gì cũng share Weibo.
Một người nối tiếp một người, ngay cả các blogger cũng bắt đầu chủ động ăn theo.
Nhiệt độ cứ vậy tăng vọt.
Lượng hẹn trước của bắt đầu tăng lên như vũ bão, cộng đồng mạng mong chờ bộ phim phát sóng, còn Tống Vân Hồi là tâm điểm của đề tài mấy ngày nay đều ra ngoài vui chơi, thăm thú không ít nơi.
Một kỳ nghỉ Tết bình yên và vui vẻ.
Ngày thứ hai sau Nguyên đán cậu ra ngoài chơi cùng Trần Thần cả buổi chiều.
Nói là chơi, chi bằng nói là tìm một nơi như bản nâng cấp của quán net cùng leo rank thì đúng hơn.
Trần Thần thân là nô lệ tư bản cũng không mong muốn gì xa xôi, chỉ là muốn cùng người ta ra ngoài chơi vài ván game.
Hơn nữa anh ta cảm thấy nơi mình chọn vô cùng tốt, ít người hoàn cảnh tốt, chủ yếu là có phòng nhỏ dành cho hai người, bên trong có đầy đủ mọi thứ.
Trần Thần cả mặt đều viết ‘mau khen tôi’, nói: “Nơi này không tồi đúng không.”
Vì thế hai người nán lại quán net cả buổi chiều.
Lúc lên game trở lại, Tống Vân Hồi phát hiện có thêm không ít lời mời thêm bạn tốt.
Có hơi nhiều, xử lý có chút phiền phức, cậu lựa chọn tạm thời lơ đi.
Trần Thần được gánh cả buổi chiều, cả người sảng khoái hẳn ra, hai người cùng hẹn ăn chút đồ ăn vặt, sau đó ai về nhà nấy.
Hai ngày tới Diệp Mẫn vốn muốn hẹn một nhà bốn thành viên cộng thêm Cam Tử nữa là năm cùng đi chụp ảnh, nhưng Cam Tử đã sớm lơ là sự mới mẻ của hôm tuyết vừa rơi, không muốn bước chân ra khỏi cửa lớn xíu nào, mỗi ngày đều vùi trong lòng ai đó hoặc nằm ườn trên sofa phơi bụng dưới điều hòa ấm áp mà ngủ.
Vì thế kế hoạch chụp ảnh bị hoãn lại, chỉ có thể đợi đến khi Cam Tử nguyện ý ra khỏi cửa.
Còn lâu trời mới ấm trở lại, nguyện vọng này ít nhất không thể thực hiện ngay lúc này.
Nhưng không sao cả, Diệp Mẫn đã có thú vui khác.
Mỗi ngày lúc không có việc gì bà đều xem gameshow, mãi đến ngày 7 mới hiếm thấy không ngồi trên sofa xem gameshow như thông thường.
Tống Vân Hồi hỏi bà vì sao không xem.
Diệp Mẫn trông còn nghi hoặc hơn cả cậu, “Phim mà con đóng hôm nay phát sóng đó, lẽ nào con không biết?”
Không lâu nữa là đến giờ phim chính thức phát sóng.
Bà nhất định phải cướp được slot đầu tiên.
Tống Vân Hồi thật sự quên mất.
Thấy bà nghiêm túc canh giữ trước TV, cậu cũng không nhiều lời, ngồi xuống bên cạnh xem cùng.
Hôm nay Tần Thư cũng ở nhà, tiện tay lấy quýt đưa cho Diệp Mẫn và Tống Vân Hồi mỗi người một quả.
Người chờ đợi giống Diệp Mẫn còn có rất nhiều, giả thiết “phát sóng không ai quan tâm” trước đây đã không còn khả năng.
***
Trong gian phòng an tĩnh, tài liệu trên bàn đã được sắp xếp gọn gàng đặt sang một bên, trên mặt bàn sạch sẽ chỉ còn lại một chiếc máy tính và một chiếc điện thoại di động.
Trợ lý gửi cho hắn một tin nhắn.
[Đã xử lý sạch sẽ hotsearch trước đó]“Hotsearch trước đó” chính là tin tức sai sự thật về hắn và Tống Tử Thư đã lan truyền rầm rộ trên mạng gần đây.
Có thể đoán ra là ai đã phân tán tin tức này.
Có lẽ do thái độ mơ hồ của Tống Vân Dương đã khiến đối phương cảm thấy bất an, bắt đầu chuẩn bị thăm dò tìm người thay thế.
Chỉ là lần này bà ta đã thăm dò sai người rồi.
Nhiệt độ rất nhanh bị ép xuống, tin tức liên quan cũng bị xóa sạch sành sanh, hẳn là không còn sót lại gì mới đúng.
Chung Hứa nghĩ ngợi, nghe nói Tống Vân Hồi đã rất lâu không lên mạng, đối phương chắc là không đăng kí Weibo nữa, có lẽ vẫn chưa nhìn thấy tin tức lần này.
Không nhìn thấy thì dễ nói rồi, hắn cũng đỡ mất công giải thích với đối phương.
Hôm nay là thời gian nghỉ ngơi tại nhà, bình thường hắn không xem bất cứ tác phẩm phim truyền hình và điện ảnh nào, nhưng lần này lại muốn xem phim mà Tống Vân Hồi đóng.
Mãi đến khi biết có bộ phim này, hắn bảo người đi tra một chút, biết được bản thân không đầu tư vào đây.
Vậy cũng chỉ đành chờ đợi như người khác thôi.
Chung Hứa không vì tình tiết của bộ phim này hay vì cái gì khác, chỉ là đơn thuần hậu tri hậu giác phát hiện, bản thân không có nhiều thứ liên quan đến Tống Vân Hồi.
Bao gồm ảnh, bao gồm video, còn cả những thứ tương tự khác.
Ảnh chụp chung của bọn họ đã dừng lại từ rất lâu về trước, bức ảnh chụp cùng nhau đã bắt đầu ố vàng.
Hắn không hiểu tình hình của Tống Vân Hồi, cũng không giống ngày trước cho rằng bản thân hiểu rõ cậu.
Ngồi đây chờ đợi tác phẩm ngày xưa của đối phương, có hơi vô nghĩa nhưng lại nhịn không được mà làm.
Hắn muốn biết Tống Vân Hồi trông như thế nào tại nơi hắn không biết.
Con số trên điện thoại di động chậm rãi nhảy, cuối cùng thời gian cũng điểm đến 10 giờ.
Sau khi điểm đúng 10 giờ, giao diện tự động quét mới.
– –
Tập đầu tiên phát sóng, fan hâm mộ khắp nơi mặc sức vui vẻ.
Họ tràn vào trong tập phim, bình luận đều là người người tranh giành vị trí đầu, sau đó bắt đầu tung bông, điên cuồng rải hoa, chúc mừng phát sóng.
Mở đầu một phút rưỡi từ đầu đến cuối đều là rải hoa chúc mừng, màn hình tràn đầy không khí vui mừng hân hoan.
Sau khi nội dung chính thức bắt đầu, nội dung của bão bình luận từ vui mừng đơn thuần chuyển sang thảo luận về nội dung phim.
Điều kiện chống đỡ của một bộ phim không phải dựa vào độ nổi tiếng nhất thời, mà là dựa vào ‘thực lực’ của chính nó.
từ khi bắt đầu đã chứng tỏ thực lực mạnh mẽ.
Dù là tạo hình đắt đỏ hay bản lĩnh của diễn viên, cách tự sự vừa căng thẳng vừa thư giãn có chừng mực cũng thu phục được trái tim người ta.
Bộ phim này kể về hành trình dần trưởng thành của một vị hoàng tử nhu nhược bị đưa đến đất nước xa lạ khác làm con tin, cuối cùng bị ép chen vào trung tâm quyền lực, được cải biên từ lịch sử, có thêm thắt chút yếu tố nghệ thuật.
Mở đầu bộ phim là cảnh vị hoàng tử kia đang trên đường bị đưa đến nước khác làm con tin.
Ống kính lia từ xa đến gần, từ núi sông cây cỏ đến một đám người đang đi trên con đường cổ, cuối cùng là xe ngựa ở trung tâm.
Xe ngựa rung lắc, thân thể người đang chống tay ngồi trong xe cũng lay động theo, cẩm y hoa phục, cổ tay mảnh khảnh.
Ống kính lại dời lên, dung mạo hờ hững tựa núi xa dần dần xuất hiện.
***
Vừa đến giờ, giao diện điện thoại lag đôi chút, phải đợi một lúc mới khôi phục bình thường.
Diệp Mẫn bật cả điện thoại lẫn TV, ôm chiếc gối mềm mại hiệu Cam Tử qua, tiếp đó rạo rực cầm một nắm hạt dưa, vừa xem TV vừa cắn.
Tống Vân Hồi và Tần Thư ngồi bên cạnh xem cùng.
Cậu tựa vào gối mềm, cả người trực tiếp vùi vào sofa, trên người vẫn đang mặc đồ ngủ lông nhung mềm mại, nom rất thoải mái, cậu anh tĩnh nhìn màn hình TV.
Cậu cũng có hơi tò mò không biết những cảnh quay trước đây qua cắt nối biên tập sẽ như thế nào.
Cùng xem xong đoạn nhạc dạo đầu phim, cảm thấy hình như không tồi.
Múi quýt bụ bẫm bỗng xuất hiện trong tầm mắt, quýt được đưa đến bên miệng cậu, cậu theo phản xạ có điều kiện cắn xuống.
Rất ngọt.
Mãi đến khi nước cốt quýt tràn ra trong miệng, Tống Vân Hồi nhai nhai vài cái, sau đó nhận ra có gì đó không đúng, cậu thoáng nhổm dậy, quay đầu nhìn Tần Thư.
Như vậy có hơi không ổn lắm, cứ như cậu phế lắm ấy.
Trước khi cậu lên tiếng, đối phương hỏi cậu:
“Ngon không?”
Tống Vân Hồi lại nhai thêm vài cái, “……Ngon.”
Quả thật rất ngọt.
Vì thế Tần Thư nhét cho cậu thêm múi nữa.
Tống Vân Hồi tiếp tục xụi lơ trên sofa, vừa xem TV vừa suy ngẫm, quýt đến bên miệng liền há mồm ngậm vào nhai nhai nhai.
Vừa rồi cậu định nói gì thế nhỉ.