Tống Hàn nhảy xuống ngựa, sầm mặt bước tới quát:
“Hoàng tử đâu? Sao ông chỉ đi có một mình thế này?”
“Ngọc Huyên quay lại Trích Nguyệt rồi.” Khung Dực nhỏ giọng bảo. “Giờ phút này chắc em ấy đang ở bên trong với tam đệ của ta.”
“Cái gì???”
Tống Hàn khựng lại vài giây rồi chợt bước nhanh tới thộp cổ áo Khung Dực rồi siết chặt:
“Tại sao ông lại để Hoàng tử quay về? Ông… ông điên rồi à???”
Khung Dực nhíu mày. Trước giờ chưa từng có ai dám làm thế này với hắn. Vẫn biết trong triều đình Kinh Lạc, cấp bậc tôn ti có vẻ không cần phải câu nệ quá, thế nhưng làm đến mức này thì hắn cũng hơi khó chịu.
“Ngọc Huyên chạy theo ta trên chiến trường sơn tộc cũng chẳng an toàn gì hơn!” Khung Dực đưa tay lên gỡ nắm đấm của Tống Hàn ra, đoạn từ tốn nói:
“Em ấy không còn là một đứa trẻ yếu đuối nữa. Em ấy mạnh mẽ hơn các ngươi nghĩ nhiều.”
“Nhảm nhí! Ông…”
“Tống Hàn!” Khung Dực chợt quát. “Còn chuyện khác khẩn thiết hơn nhiều, ngươi im miệng mà nghe ta nói được không???”
Tống Hàn sững người ra, thế nhưng sau cùng cũng ngậm miệng lại rồi nhìn Khung Dực.
Khung Dực hít vào một hơi, đoạn thở hắt ra rồi ném xuống một câu chấn động:
“Ta cần vào thành.”
“Cái gì cơ?” Tống Hàn trợn mắt, thoạt tiên còn tưởng mình nghe nhầm.
“Ta nói, ta cần vào thành. Ngươi có để ta qua hay không?” Khung Dực kiên nhẫn lặp lại lời mình vừa nói.
Tống Hàn nhìn Khung Dực thật lâu, ban đầu gương mặt hắn còn lộ ra chút mờ mịt, thế nhưng chẳng mấy chốc mọi cảm xúc đã dần dần lắng xuống rồi tụ lại trong một ánh nhìn lãnh đạm.
“Khung Dực, tôi hỏi ông.” Tống Hàn lên tiếng, giọng nói cực kỳ bình tĩnh.
“Ông đang đứng đây với tư cách gì?”
Không hiểu sao mọi âm thanh khác trên chiến trường gần như im bặt. Khung Dực chỉ nghe lao xao mơ hồ, ngay cả mùi vị chiến tranh cũng như bị gió cuốn bay sạch sẽ. Đọng lại chỉ là âm vang của câu hỏi vừa rồi cùng tiếng thở phập phồng trong lồng ngực.
Thật ra, Khung Dực chẳng ngạc nhiên chút nào.
Đây cũng chính là câu hỏi hắn vẫn luôn tự vấn trong suốt bao ngày qua.
Từ lúc nhảy lên lưng con chiến mã Khoát Oa rồi mang theo Ngọc Huyên lao thẳng ra chiến trường Mạc Bắc, Khung Dực đã hiểu rất rõ ràng. Chuyến này hắn quay lại Vương Đô, chứ không phải quay về. Đời này kiếp này, có lẽ hắn sẽ không bao giờ “quay về” Vương Đô được nữa. Thậm chí là, theo sắc lệnh trước đó của phụ hoàng và đại ca, lẽ ra hắn đã bị xử tử từ lâu. Dĩ nhiên bây giờ đang là lúc nguy cấp, không ai nhớ tới việc này. Song, điều đó cũng không thể che mờ đi sự thật rành rành rằng, ngày hôm nay Khung Dực đứng đây, danh không chính, ngôn không thuận.
Hắn là ai mà đòi quay về kinh thành? Cho dù Tống Hàn cho hắn qua, vậy binh sĩ Trích Nguyệt thì sao? Họ sẽ mở cổng thành cho hắn vào ư?
“Khung Dực! Trả lời mau!” Tống Hàn lại gầm lên. “Nếu hôm nay ông đứng đây với tư cách Nhị vương tử Đại Thương, Thống lĩnh Nhạn Quân, vậy thì tôi không thể nào cho ông qua được. Còn nếu ông đứng đây với tư cách người trong lòng của Hoàng tử nước tôi, con rể của Vua chủ nước tôi, thì ông càng không có lý do để vào thành!”
Khung Dực chậm rãi nâng mắt lên nhìn Tống Hàn, xuyên qua hắn, xuyên qua đội quân vây thành chính là kinh thành Trích Nguyệt. Vào đúng lúc Khung Dực định mở lời, tạo hóa lại khéo trêu ngươi. Lẫn trong tiếng gió reo xào xạc, phía xa đang truyền đến những đợt âm vang mơ hồ. Nghe như là tiếng vó ngựa rầm rập, lại dường như có cả tiếng quân reo.
Tống Hàn sững người, lập tức lùi ra vài bước rồi rút phăng thanh trường đao màu xám ra khỏi vỏ. Ánh nhìn của hắn rọi vào Khung Dực cũng dần dần chuyển sang sắc màu thịnh nộ.
Từ sau lưng Khung Dực, đất bụi mịt mù bốc lên. Chiến mã đi như vũ bão. Cờ phướn rợp trời. Hắn vẫn bình tĩnh đứng đó, sừng sững như núi. Đại quân phía sau chẳng mấy chốc dâng lên, cuối cùng hiện rõ ra sau lớp cát bụi quấn vó ngựa phi.
Lâm Sách và Nhạn Quân về đến rồi.
“Khung Dực!” Tống Hàn tức giận vứt phăng vỏ đao, đoạn lia thanh thép màu xám tro đó về phía Khung Dực rồi dừng lại khi cách lồng ngực hắn đúng hai phân.
Mà Khung Dực trước sau vẫn im lìm đứng đó.
Lâm Sách từ xa phi ngựa đến, khi thấy Khung Dực bị Tống Hàn chĩa đao vào người thì thảng thốt kêu lên một tiếng rồi lập tức nhảy xuống ngựa, vừa chạy đến vừa tuốt gươm ra sẵn sàng tương trợ.
“Thống lĩnh!”
“Lão Lâm, dừng lại!” Khung Dực vẫn ghim chặt ánh mắt vào Tống Hàn, đồng thời đưa tay ra ngăn cản.
Tống Hàn liếc mắt nhìn đại quân phía sau lưng Lâm Sách và Khung Dực, trong mắt ánh lên một chút đắn đo. Đội quân của hắn cũng nhận ra sự căng thẳng giữa tướng quân mình và cái người được gọi là “con rể” của Vua chủ Chu An, không ai bảo ai, tất cả đồng loạt căng mình ra thủ thế. Chỉ cần một hiệu lệnh của Tống Hàn, bọn họ sẽ xông vào ngay. Tuy là vậy, phía Bộ Binh của Tống Hàn cũng hiểu, đứng trước mặt họ chính là Nhạn Quân huyền thoại của Đại Thương. Nếu bây giờ xung đột nổ ra, phần thắng chưa chắc nghiêng về phía họ.
“Tống Hàn, ngươi hỏi ta đứng đây với tư cách gì.” Khung Dực bình tĩnh tiến sát lại trước mũi đao, chậm rãi cất lời. “Sự thật là, ta hoàn toàn không có tư cách gì cả.”
Khung Dực nhích nửa bước chân, mũi đao đã ấn vào chiến giáp.
Hôm nay hắn là một kẻ mà ngay cả việc cất lời hỏi thăm tình hình của phụ thân, của huynh trưởng cũng phải ngập ngừng thật lâu. Trên người hắn là chiến bào mượn tạm, chiến kỳ sau lưng cũng là thứ còn sót lại từ đội quân chinh tây. Những tư cách mà Tống Hàn nói, hắn hoàn toàn không có.
Song, hắn biết rõ một điều.
“Ta đứng đây vì huynh đệ của ta gặp nạn, sơn tộc tràn xuống, ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Phía sau lưng ta là Nhạn Quân, nhưng ta không phải về đây để đối đầu với Kinh Lạc.”
Khung Dực nhìn Tống Hàn, từ tốn bảo: “Ta ở đây là để giúp Nhạn Quân đánh tan đại binh sơn tộc. Con đường dẫn về kinh thành này chính là nơi ta chọn chôn thây bọn chúng.”
“Cái gì???” Tống Hàn thảng thốt giật mình. “Ông còn… dụ cả đại quân sơn tộc về đây???”
“Đúng thế. Bởi vậy ta cần vào thành, lấy một thứ quan trọng ra. Thứ này bắt buộc phải có để tiêu diệt chúng.”
“Là thứ gì?”
“Hỏa dược.”
Tống Hàn chau mày trầm ngâm. Kinh Lạc không tự chế được hỏa dược, muốn dùng thì phải mua của ngoại tộc, thế nhưng Vua chủ Chu An cũng không có chủ trương dùng nó hay lệ thuộc vào nó. “Thứ đó trái với tự nhiên, vô cùng tàn khốc.” Vua chủ đã từng nói như thế khi cha hắn là Tống Cơ Long đề xuất trang bị hỏa dược cho Bộ Binh.
Thấy Tống Hàn trầm ngâm, người phó tướng kế bên bèn đánh bạo lên tiếng:
“Tướng quân! Làm sao chúng ta biết được… Nhị vương tử đây không lấy hỏa dược ra mà tiêu diệt chúng ta, giúp Đại Thương thắng trận kia chứ?”
Tống Hàn nhíu mày, đoạn ngước lên nhìn vào mắt Khung Dực. Từ nãy đến giờ, hắn vẫn luôn nhìn thẳng vào Tống Hàn, ngực tì vào mũi đao, chân không lui một bước. Câu hỏi kia bị ném ra giữa mọi người, thế nhưng Khung Dực cũng chẳng hề nao núng.
Lát sau, Tống Hàn mới từ từ cất tiếng:
“Tôi cũng có huynh đệ, tôi cũng hiểu. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ quay về, sát cánh kề vai cùng bọn họ.”
Tống Hàn giữ vững thanh đao, thậm chí còn hơi nhích lên một chút, mũi đao cũng ấn vào chiến giáp Khung Dực mạnh hơn.
“Nhưng mà Khung Dực, quá khứ là quá khứ. Tư cách ngày xưa của ông coi như bỏ, được! Vậy còn tương lai thì sao? Rốt cuộc ông phụng sự ai, ông thờ chủ nào?”
Khung Dực trụ vững thân người, lưỡi đao ấn vào làm lồng ngực hắn hơi nhoi nhói.
“Hoàng tử là người Kinh Lạc, là Vua chủ tiếp theo của chúng tôi! Nếu ông quyết đi theo Hoàng tử, ông nhất định phải trung trinh với Kinh Lạc, một lòng phò trợ Kinh Lạc chiến thắng!”
Khung Dực chợt nhoẻn miệng cười.
Hắn đưa hai tay lên nắm lấy thanh đao của Tống Hàn, vận sức bóp chặt lưỡi đao, thế nhưng giọng nói lại lộ ra sự mềm mại không hề giấu giếm:
“Thứ Ngọc Huyên theo đuổi không phải là chiến thắng của Kinh Lạc, mà là hòa bình. Thứ em ấy theo đuổi, là lưỡng triều thịnh thế.”
“Ngươi hỏi ta phụng sự ai?”
Khung Dực đột ngột dùng sức, hất văng thanh đao của Tống Hàn ra làm vị tướng quân kia cũng phải lùi lại hai bước.
“Ta phụng sự Ngọc Huyên.”
“Là em ấy, không phải Kinh Lạc!”
Khung Dực đưa tay ra sau lưng, rút lá cờ hiệu đỏ thẫm của mình ra rồi chợt cúi đầu ngắm nghía một hồi. Lát sau, hắn quay sang Lâm Sách, cài ngọn cờ đó vào sau lưng y.
“Đánh xong trận này, coi như ta đã đền xong nợ nước. Từ nay về sau, Đại Thương là Đại Thương, Khung Dực là Khung Dực.”
Một lời nói ra cho những hai người nghe.
“Thống lĩnh…” Lâm Sách nghiêng mặt sang, đoạn nhíu mày khẽ kêu lên.
Khung Dực không để ý lời Lâm Sách nói. Hắn ngước nhìn sắc trời để ước chừng thời gian, sau đó quay lại nhìn Tống Hàn thúc giục:
“Không còn nhiều thời gian đâu! Tống Hàn, rốt cuộc ngươi có cho ta vào thành hay không?”
Tống Hàn trừng mắt nhìn Khung Dực, sau cùng vẫn thu đao vào rồi quay sang hỏi người phó tướng:
“Phía Đại công chúa thế nào? Việc này ta cần bẩm báo.”
“Bẩm tướng quân, bên kia đang đánh rát lắm.” Người phó tướng liếc nhìn Khung Dực và Lâm Sách một cái, đoạn bước lại gần rồi hạ thấp giọng nói riêng với Tống Hàn:
“Nữ Binh đã lên được tường thành, đang giao tranh với đội quân thủ thành, tuy nhiên phía Hoàng Cảnh cũng đang chống trả dữ dội. Phía Đại công chúa thì đang đến hồi ác chiến với kỵ binh phe địch, nghe bảo hai bên đều có thương vong, vẫn đang trong thế giằng co.”
Tống Hàn lại nhíu mày, tay còn đưa lên bóp trán vài cái. Khung Dực dĩ nhiên nhìn thấy hết. Hắn không sợ phải giáp mặt Vũ Miên, thế nhưng cũng không mong sự xuất hiện của mình gây ra ảnh hưởng gì tới cục diện trận đánh. Từ đầu chí cuối, hắn đều muốn đứng ngoài cuộc chiến giữa Đại Thương và Kinh Lạc.
Đúng lúc này, phía sau lưng Khung Dực và Lâm Sách nổ ra một tiếng pháo hiệu, kèm theo đó là làn khói trắng bốc lên nơi chân trời phía xa. Nhìn phương hướng thì có vẻ như viên đạn khói đó được bắn lên từ ngoại ô Vương Đô.
Khung Dực và Lâm Sách đồng thời quay phắt lại nhìn, sau đó cùng lúc thốt lên:
“Là lão Đinh!”
“Đinh Đại Đồng?” Tống Hàn nhíu mày. Hắn nhớ người này, đây chính là vị tướng quân đã tặng cho Trần Vũ một đao lúc còn ở chiến trường Mạc Bắc.
“Là khói lệnh của hắn, báo tin đã dụ địch thành công. Giờ phút này chắc hẳn đại binh sơn tộc đã bắt đầu kéo về đây rồi.” Lâm Sách lên tiếng giải thích.
“Tống Hàn, không kịp mất!” Khung Dực sốt ruột bước tới chộp lấy cánh tay Tống Hàn, đoạn không nói không rằng lôi hắn đi về phía tường thành cổng đông, Lâm Sách cũng hiểu ý mà đi theo sát nút. Họ đi tới đâu, binh sĩ Kinh Lạc dạt ra hai bên tới đó, chẳng mấy chốc cả ba người đã đến trước cổng thành sừng sững.
Lúc này, binh sĩ thủ thành của Đại Thương cũng đã nhận ra Khung Dực và Lâm Sách. Tướng lĩnh cấp cao đều đã được huy động cho trận đánh phía cổng tây, ở đây chỉ còn lại phó tướng của Thủ Vệ Quân Trích Nguyệt canh giữ.
“Nhị vương tử và Nhạn Quân về rồi! Chúng ta sắp được cứu rồi!” Trên thành, binh sĩ mừng rỡ kháo nhau.
Khung Dực nhìn thấy hết những biểu cảm đó, hắn chỉ lẳng lặng cúi đầu.
“Khoan đã.” Tống Hàn chợt dừng bước rồi bất ngờ vung tay kề thanh trường đao của mình lên cổ Lâm Sách. Tuy đao vẫn nằm trong vỏ, hành động này cũng mang theo hàm ý rõ ràng.
“Tên này phải ở lại làm tin. Khung Dực, ông đừng hòng giở trò.”
Khung Dực bình tĩnh quay sang nhìn Tống Hàn đăm đăm, gương mặt thoáng chút suy tư. Vài giây sau, hắn thình lình nói:
“Không cần. Đổi lại đi, ta ở ngoài làm con tin, Lâm Sách vào thành.”
Lâm Sách toan mở miệng phản đối thì Khung Dực đã đưa tay ngăn lại, đoạn nhìn y mà từ tốn giải thích:
“Tống Hàn sẽ không làm gì ta đâu. Bây giờ ngươi mới là Thống lĩnh Nhạn Quân, Thủ Vệ Quân Trích Nguyệt vẫn sẽ nghe theo ngươi. Ta… vốn không nên vào thành.”
Nói xong, Khung Dực gỡ thanh đao của Tống Hàn ra khỏi cổ Lâm Sách, sau đó lại cầm lưỡi đao kề lên cổ mình. Xong xuôi, hắn nhìn Lâm Sách rồi thúc giục:
“Đi mau! Hỏa dược nằm trong kho vũ khí ngay sau cổng đông đó.”
Khi Lâm Sách đi rồi, Khung Dực và Tống Hàn còn mãi đứng nhìn theo. Trái với ánh mắt Tống Hàn đầy tập trung và cảnh giác, ánh mắt Khung Dực lại cực kỳ mông lung. Hắn còn quay đầu nhìn về phía cổng tây bên kia. Đứng bên này không thấy được cục diện bên đó, chỉ thấy khói đen vẫn bốc lên mù mịt, tiếng binh khí va nhau, tiếng voi gầm ngựa hí vẫn vang lên rất rõ.
Hai tai Khung Dực như ù đi, trong đầu lại nghe thấy âm vang của câu nói mình vừa thốt ra lúc nãy.
Từ nay về sau, Đại Thương là Đại Thương, Khung Dực là Khung Dực.
“Tộc chủ!” Phù A Xán phi ngựa lên phía trước, cho con chiến mã của mình áp sát Hồ Kha và Hồ Nhất Niệm. Trên trán hắn có một vết cắt khá sâu, máu chảy ròng ròng ướt gần nửa gương mặt, vậy mà hắn cũng chẳng buồn để tâm.
“Chúng ta có đuổi theo không?” Phù A Xán vừa hỏi vừa nhìn theo hướng Đinh Đại Đồng đang rút quân dần.
Hồ Kha nhíu mày. Nhạn Quân đang lùi binh về hướng Trích Nguyệt.
Lĩnh Khâm cũng vừa trờ tới, vừa thở hồng hộc vừa ném cho Phù A Xán một chiếc khăn để bịt vào vết cắt trên trán. Thủ lĩnh của liên quân sơn tộc bây giờ chỉ còn lại bốn người. Cả bốn người nhìn về đám bụi mờ mà đại quân của Đinh Đại Đồng để lại, ai nấy đều trầm ngâm.
“Ta nghĩ là có bẫy.” Phù A Xán là người lên tiếng trước.
“Đúng vậy. Đừng đuổi theo nữa. Chúng ta chạy xuống đồng cỏ của bọn chúng đi, xuống Đại Mạc.” Lĩnh Khâm cũng gật đầu nói thêm.
Trong bốn bộ tộc, Hồ là mạnh nhất, lớn nhất. Dù hai vị tộc chủ của Kỉ Di và Nùng đều đã lên tiếng rồi, quyết định sau cùng vẫn phải xem Hồ tộc nói gì. Dao Tán mất đi tộc chủ là Chênh Ka Đai, tục lệ của họ lại không cho phép con cái dưới mười sáu tuổi lên thay cha nắm quyền. Chênh Ka Đai chỉ có một người con trai năm nay vừa tròn mười tuổi, thế là Dao Tán tạm thời vô chủ, sáp nhập vào Kỉ Di cho Phù A Xán dẫn dắt thay.
“Nghĩa phụ.” Hồ Nhất Niệm đột nhiên lên tiếng. “Chúng ta đã tới được tận đây rồi.”
Hắn nói, ánh mắt ghim chặt về hướng Vương Đô, hướng kinh thành Trích Nguyệt.
“Chuyện mà Đại Thương có nằm mơ cũng không ngờ đến, chúng ta đã làm được.”
Hồ Kha rủ mi, hai tay khẽ siết dây cương. Phù A Xán và Lĩnh Khâm nhìn nhau, trong đầu cùng bật ra ý nghĩ: lẽ nào Hồ Kha… muốn đánh chiếm kinh thành???
Hồ Nhất Niệm liếc mắt, biểu cảm trên gương mặt Hồ Kha đều được hắn thu vào trong. Hắn biết Hồ Kha đang suy tính, thế nhưng cũng không nói gì thêm nữa.
Lát sau, Hồ Kha chợt chỉ tay về hướng Đại Mạc, đoạn nghiêm giọng mà nói:
“Sắp vào hè rồi. Ban ngày ở Đại Mạc nóng khô, các hồ nước sẽ cạn.”
Nghe xong câu đó, Hồ Nhất Niệm vẫn giữ nguyên nét mặt, thế nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia sáng.
Khi con đầu đàn mạnh nhất đã quyết, các thành viên khác yếu hơn sẽ phải nghe theo. Nếu không phục, chỉ còn cách tách đàn, tự sinh tự diệt.
“Về Vương Đô, về Trích Nguyệt.” Hồ Kha phất tay, ra hiệu cho đại quân tiến về phía trước.
Hồ Kha vốn không thích nhiều lời. Một khi ý đã quyết, hắn sẽ không thay đổi. Phù A Xán và Lĩnh Khâm đều hiểu rõ, thế nên sau khi thấy tộc Hồ đã bắt đầu di chuyển, hai người bọn hắn cũng đành tặc lưỡi rồi ra hiệu cho cánh quân của mình đi theo.
Tách đàn, nguy cơ bị diệt chắc chắn cao hơn so với việc đi cùng nhau.
Đại quân sơn tộc bắt đầu rùng rùng di chuyển. Bọn họ hành quân chậm, thế nên hiện giờ đang cách đội quân của Đinh Đại Đồng một khoảng xa. Đường về Vương Đô chuyển từ rộng sang hẹp dần, từ bình nguyên bằng phẳng đất chắc sang nông trại nhấp nhô đất mềm, từ tầm nhìn thoáng đãng sang tầm nhìn chật hẹp.
Qua hết những nông trại ở ngoại ô sẽ vào đến một con đường nhỏ, hai bên có rừng thưa. Đi hết con đường này là đến Trích Nguyệt.
“Cờ phướn gì của Đại Thương thế kia? Nhìn lạ quá!” Lĩnh Khâm phi ngựa đi bên cạnh Phù A Xán, vừa chỉ tay về phía một trang trại nhỏ ven đường vừa hỏi.
Phù A Xán cũng nhìn theo, đúng là lạ thật. Bọn họ quanh năm chỉ sống trên Tuyết Nhạn, chưa từng đặt chân xuống tận đây, trước giờ chỉ nhìn quen mắt cờ phướn của Nhạn Quân, của Nhị vương tử, cùng lắm là của hoàng tộc họ Khung. Lá cờ màu vàng kia… quả thật lần đầu tiên mới thấy.
Hồ Kha đang phóng ngựa đi đầu nên không nghe được, hắn cũng chả nhìn dọc nhìn ngang làm gì, trước sau vẫn luôn dõi ánh mắt về phía trước. Hồ Nhất Niệm đi sau Hồ Kha một quãng ngắn, tuy đang cách Phù A Xán và Lĩnh Khâm tầm hai thân ngựa, thế nhưng hắn vẫn nghe không sót một lời.
Hồ Nhất Niệm không nhìn theo tay Lĩnh Khâm chỉ, cũng chẳng tỏ vẻ quan tâm gì, tuy nhiên hai chân lại thúc bụng ngựa một cái rõ mạnh, giục cho nó chạy nhanh hơn.
Từ địa hình trống trải chuyển sang địa hình chật chội, đại binh sơn tộc phải thu hẹp đội hình. Càng tiến gần đến con đường hai bên có rừng thưa nọ, liên quân sơn tộc càng đi chậm. Trước khi bắt đầu đặt chân lên con đường đó, Hồ Kha đã dừng cương rồi quay lại căn dặn:
“Chắc chắn sẽ có bẫy trên con đường này. Chúng ta sẽ dồn lực hành quân thần tốc, lấy khí thế của một cơn lũ tràn xuống quét sạch mọi vật cản. Lĩnh Khâm, Phù A Xán, nhớ chú ý đến trung quân, đừng để họ bị tụt lại phía sau.”
“Được rồi.” Lĩnh Khâm và Phù A Xán gật đầu.
Hồ Kha liếc mắt nhìn Hồ Nhất Niệm, sau đó khẽ ra lệnh:
“Nhất Niệm, con theo sát nghĩa phụ.”
“Dạ.”
Lát sau, đại quân bắt đầu tiến vào con đường dẫn về kinh.
Theo chiến lược của Hồ Kha, đoàn quân phải băng qua đoạn đường này càng nhanh càng tốt, thế nên mũi quân tiên phong đã giục ngựa phi nước đại. Đường nhỏ hẹp, hai cánh quân trái phải phải dàn mỏng ra để chừa chỗ cho trung quân đi vào. Vó ngựa liên minh sơn tộc rầm rập chạy, mặt đất cơ hồ cũng rung lên, chẳng mấy chốc mà mũi quân tiên phong của họ đã tiến hẳn vào trong. Đúng lúc trung quân luôn được hai cánh quân trái phải bảo bọc chuẩn bị bước vào con đường kia, những vị tướng lĩnh đi đầu chợt nghe có tiếng ngựa hí vang kinh hãi, tiếng quân lệnh hô vang trời, thậm chí… còn có một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, nghe như là tiếng hổ gầm.
“Cấp báo! Tộc chủ, cấp báo!!!”
“Trung quân bị thọc sườn rồi! Có phục binh thọc sườn!!!”
“Cẩn thận! Đại Thương cài phục binh rồi!!!”
Hồ Kha, Hồ Nhất Niệm, Phù A Xán và Lĩnh Khâm đang đi đầu, nghe thấy tiếng cấp báo sau lưng bèn giảm tốc độ, tuy nhiên không thể dừng lại hẳn hay cho đại quân quay đầu. Họ đã lường trước Đại Thương sẽ gài bẫy, thế nhưng không ngờ Đại Thương lại mạo hiểm cho quân thọc sườn ngay từ đoạn này.
Nếu thọc sườn bất cẩn, đội quân nhận nhiệm vụ này chắc chắn sẽ lâm vào hiểm cảnh. Sơn tộc có thể vây họ lại rồi tiêu diệt từ từ.
“Tiếng hổ gầm, là quân của Lăng Kỳ Anh!” Phù A Xán thốt lên. “Hồ Kha, để ta quay lại yểm trợ, các ngươi cứ đi đi, chúng ta không thể dừng lại được!”
Nếu dừng lại, ai biết trong cánh rừng này sẽ còn điều gì chờ đợi nữa.
“Như vậy sẽ bị tách đoàn mất!” Lĩnh Khâm hét lên.
“Còn đỡ hơn là bị chúng xé đôi đoàn quân!” Phù A Xán vừa nói vừa kéo cương cho ngựa quay đầu, trước khi đi còn ngoái lại nói: “Ta biết rõ Lăng Kỳ Anh, để ta đi cho. Ta sẽ giải quyết tên tiểu tử đó nhanh chóng rồi quay lại đuổi theo các ngươi!”
Thấy Phù A Xán đã phóng đi, Hồ Kha khẽ nhíu mày. Thấy vậy, Hồ Nhất Niệm ở bên cạnh hắn bèn nói: “Nghĩa phụ, để con đi theo giúp Phù A Xán. Không thể khinh thường cánh quân thọc sườn này đâu. Khung Dực đã tin tưởng giao cho tên Lăng Kỳ Anh đó, chắc chắn năng lực của hắn không tệ.”
Hết cách, Hồ Kha đành gật đầu, đoạn dặn dò với theo:
“Cẩn thận, nhớ đừng để Phù A Xán ham đánh mà bỏ trung quân!”
“Dạ nghĩa phụ, con biết rồi.”
Khi Phù A Xán và Hồ Nhất Niệm ngược dòng người quay trở lại, Lăng Kỳ Anh và đội quân chinh tây đã sắp thành công vượt qua cánh quân bọc ngoài. Cánh quân này vốn đã bị dát mỏng đi khi đại binh sơn tộc dồn lại bước vào địa hình chật hẹp, hơn nữa giờ đây lại thiếu Chênh Ka Đai và Lĩnh Khâm chỉ huy, đội quân của Lăng Kỳ Anh chính vì vậy mà đang chiếm ưu thế.
“Kỷ đại ca! Huynh vào đi, ta canh chừng vòng ngoài cho!” Lăng Kỳ Anh vừa hét vừa vung trường thương gạt phăng một mũi tên bay tới.
“Không được. Kỳ Anh, còn một chút nữa thôi là đến trung quân rồi, chúng ta đi cùng nhau!” Kỷ Phong tả xung hữu đột trên lưng ngựa, nhất quyết không rời khỏi hắn.
Bất thình lình, một ngọn roi dài phóng tới như con mãng xà ngoác miệng lao ra đớp mồi. Kỷ Phong cả kinh quay lại toan lật người né tránh, thế nhưng thanh trường thương của Lăng Kỳ Anh đã nhanh hơn.
Vụt.
Ngọn roi dài quấn quanh đầu thương, Lăng Kỳ Anh vận sức giữ lại, trên gương mặt từ từ nở một nụ cười.
“Tộc chủ! Bao năm rồi, ngón đòn roi da của ngươi vẫn dũng mãnh như xưa ha!”
Phù A Xán bên này cũng kéo đầu roi, gương mặt thì trang nghiêm không cười. Hắn nhìn xuống cánh tay phải bị cụt mất một nửa của Kỳ Anh, lúc này mới thở hắt ra rồi cảm khái nói:
“Kỳ Anh, cánh tay phải của ngươi cũng lắm gian truân quá.”
Lăng Kỳ Anh không đáp, chỉ giục con bạch hổ tiến tới chắn trước Kỷ Phong. Hắn nghiêng nửa sườn mặt qua, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng mà bảo y:
“Huynh đi mau, đừng làm lỡ việc của Thống lĩnh. Phải tin ta, Kỷ đại ca.”
Kỷ Phong nghiến chặt răng, hắn biết Kỳ Anh nói đúng. Lát sau, Kỷ Phong kéo dây cương cho con chiến mã lao đi, thế nhưng hắn vẫn quay lại mà hét thật to vào bóng lưng thẳng tắp của người thiếu niên năm nào:
“Kỳ Anh, đừng quên chúng ta đã hẹn cái gì!”
Đánh xong trận này, chúng ta không chia ly nữa.
Thế nhưng chẳng mấy chốc sau, Hồ Nhất Niệm đã đuổi tới nơi.
Lăng Kỳ Anh khẽ nhíu mày, đoạn nhìn Phù A Xán và Hồ Nhất Niệm rồi thầm xem xét tình hình. Nếu chỉ phải đối phó với một mình Phù A Xán thì tuyệt đối không lo, thế nhưng nếu có thêm một gã Hồ Nhất Niệm nữa, mọi việc sẽ khác.
Lăng Kỳ Anh nhuần nhuyễn nhả lực ở tay, sợi roi da lập tức tuột ra sau đó liền được Phù A Xán kéo về. Hắn nhìn cả hai người bọn họ, xoay trường thương một vòng rồi chĩa thẳng về phía trước:
“Lên đi!”
Đúng lúc Lăng Kỳ Anh cứ ngỡ Phù A Xán và Hồ Nhất Niệm sẽ nhất tề xông tới, Phù A Xán chợt quay sang bên cạnh nói với Hồ Nhất Niệm:
“Đương gia đuổi theo Kỷ Phong đi, chỗ này để cho ta!”
Hồ Nhất Niệm nghe vậy cũng không nhiều lời, gật nhẹ đầu rồi giục ngựa phóng đi. Phù A Xán lúc này mới quay lại nhìn Kỳ Anh mà thủng thẳng nói:
“Chúng ta một chọi một, ta không ức hiếp ngươi đâu đấy nhé!”
“Đa tạ tộc chủ.” Lăng Kỳ Anh cười nhẹ, đoạn múa thương lao đến.
Dù chỉ còn một tay, Lăng Kỳ Anh đấu với Phù A Xán vẫn không rơi vào thế hạ phong, thậm chí còn có phần lấn lướt vị tộc chủ Kỉ Di. Bên trái vốn là bên không thuận của rất nhiều người, Phù A Xán đánh không quen, mấy lần suýt bị trường thương đâm trúng. Thêm vào đó, Lăng Kỳ Anh còn tự luyện ra những ngón đòn kỳ lạ mang đậm phong cách ngoại tộc, có lẽ đã học được trong lúc bôn ba ở vùng đầm lầy phía tây. Hai bên đánh nhau vần vũ, chẳng mấy chốc đã qua hơn trăm chiêu.
Lăng Kỳ Anh liếc mắt về hướng trung quân địch, cũng là hướng mà Kỷ Phong rời đi và Hồ Nhất Niệm đuổi tới, đoạn nhẩm tính thời gian.
Đã qua gần hai khắc rồi. Hắn phải nhanh lên thôi.
Lăng Kỳ Anh vừa né một ngọn roi của Phù A Xán vừa vung trường thương lên, lại nhắm vào bên sườn trái của hắn mà đâm tới. Phù A Xán đoán được, lập tức nghiêng người tránh đi. Chỉ chờ có thế, Lăng Kỳ Anh thụp người, áp sát vào lưng con bạch hổ rồi thúc mạnh gót chân vào sườn nó, miệng thì rủ rỉ một câu gì đó.
“Ha! Lên nào!” Hắn thu trường thương lại, đoạn dang rộng bàn tay nắm chặt dây cương.
Con bạch hổ chợt gầm lên một tiếng vang trời. Thanh âm của nó vang vọng khắp rừng, xuyên thẳng vào màng nhĩ khiến đầu óc cũng ong lên. Vào giây phút đó, tất cả mọi người trên chiến trường như chết điếng. Thế nhưng mục đích của Lăng Kỳ Anh không phải là dọa người, hắn muốn dọa lũ ngựa chiến cơ.
Quả nhiên, lũ ngựa đều bị hoảng. Con thì hí lên bấn loạn, con thì thụt lùi, vùng vẫy không nghe theo lệnh chủ nhân. Đội quân chinh tây vô cùng hiểu ý Lăng Kỳ Anh, lập tức nhân cơ hội này mà vùng lên áp đảo.
Lăng Kỳ Anh cũng thế. Hắn thúc chân thêm một cái, con bạch hổ chợt chồm lên rồi tát vào phần cổ của con ngựa chiến Phù A Xán đang cưỡi. Vết cào để lại năm vạch sâu hoắm, máu tứa ra đỏ thẫm. Con ngựa chồm lên hí vang, bốn vó khua loạn xạ, vô tình hất Phù A Xán ngã ra sau. Lăng Kỳ Anh lập tức nhân cơ hội, nhắm trường thương thẳng vào vùng eo của Phù A Xán rồi đâm tới. Phù A Xán xoay mình né đi, thế nhưng lại mất đà rơi xuống khỏi lưng ngựa.
Trong những lúc như thế này, ai rơi khỏi ngựa trước xem như nắm chắc bảy phần thua.
“Gràooooooooo!!!”
Con bạch hổ sấn tới Phù A Xán, ngũ trảo xoẹt ngang qua nhanh như cắt, trước ngực hắn đã bị năm vết cắt dài từ bả vai xuống tận bụng. Phù A Xán lảo đảo ngồi dậy, toan dùng roi quất vào con bạch hổ kia thì chợt nghe lồng ngực nhói lên, lạnh toát.
Phập.
Mũi thương của Lăng Kỳ Anh đã xuyên qua giáp da rồi cắm ngập vào trong.
“Tộc chủ, xin thứ lỗi…”
Lăng Kỳ Anh nhảy xuống khỏi lưng hổ, đoạn đưa tay ra đỡ lấy Phù A Xán đang từ từ gục xuống. Máu tứa ra từ miệng hắn, từ lồng ngực nhầy nhụa. Phù A Xán ngửa đầu, cố hớp vào những đợt không khí cuối cùng. Hắn run run đưa tay lên bấu vào vai Kỳ Anh, hai mắt nhìn sâu vào Lăng Kỳ Anh trân trối.
“Kỳ Anh… ngươi… hạ thủ… lưu tình…”
Lăng Kỳ Anh nghe xong những lời đứt quãng đó, vừa đau xót vừa mờ mịt không hiểu ý.
“Tộc chủ, ta… xin lỗi. Ngươi nhắm mắt đi, ta kính trọng ngươi.”
“Không phải… Là… trung quân… trung quân…”
Phù A Xán không kịp nói tiếp, chỉ nấc lên một tiếng rồi gục hẳn.
Trung quân?
Lăng Kỳ Anh thở gấp, kính cẩn đặt Phù A Xán nằm ngay ngắn xuống đất rồi mới nhảy lên lưng bạch hổ của mình. Hắn vội vã nhắm về hướng Kỷ Phong đã đi, về hướng trung quân của sơn tộc mà lao đến.
Kỷ đại ca, chờ ta!
Cùng lúc đó, Kỷ Phong kinh hãi thắng ngựa, gương mặt hiện rõ vẻ hãi hùng khi nhìn vào trung quân của địch. “Đối phương” cũng nhìn hắn không kém phần thảng thốt. Có người sợ hãi chạy dạt ra xa, có người hoang mang như không tin được, lại còn có tiếng khóc ré lên đâu đó.
Thật không thể tin được!
Thống lĩnh… đoán đúng cả rồi! Trung quân của địch… trung quân của địch thực chất chỉ toàn người già, phụ nữ và trẻ em của bốn bộ tộc hợp thành!
Kỷ Phong bàng hoàng hiểu ra, đó cũng chính là lý do vì sao trước giờ trung quân chưa hề lộ mặt, còn đại binh sơn tộc thì luôn chia quân bảo bọc hai bên, những chiến tướng hùng mạnh nhất thì dồn lên mũi quân tiên phong đi đầu. Nanh vuốt đều phô hết ra bên ngoài để bảo vệ thành phần yếu đuối bên trong! Điều này cũng giải thích được sự điên cuồng bất chấp không lùi bước của địch. Bọn họ vốn không thể lui! Phía sau là mẹ già con thơ vợ dại, họ chỉ có thể tiến lên phía trước.
Đây… đây không phải là xâm lược hay xua binh quấy phá! Đây là di dân! Sơn tộc đang tháo chạy khỏi Tuyết Nhạn!