Ngoại trừ lễ vật mang theo bên mình, Thái thú còn chuẩn bị một phần tâm ý khác: ở ngoài cổng dịch quán còn một đôi tỷ muội nổi danh Thanh Dương đang chờ. Nhìn thấy Tiểu Cửu, Thái Thú lại cảm thấy lễ vật của mình có chút không cần thiết, cũng không đưa ra.
Hàn huyên một hồi, Thái thú cáo từ, Tống Dương đứng dậy tiễn khách, lại nghĩ đến một chuyện khác, mở miệng hỏi:
– Lưu đại nhân cũng biết tiểu nhân xuất thân Yến Tử Bình, là một trấn nhỏ cạnh rừng núi, thường bị man nhân quấy rầy, may mà chư vị sai dịch trên trấn tận hết chức trách, mới có thể bảo vệ nói đó bình an…
Không đợi hắn nói xong, Thái thú đã hiểu, gật đầu:
– Nhân tài như vậy đương nhiên phải thưởng thật cao, công tử yên tâm, ta sẽ bắt tay vào làm.
Tống Dương gật đầu cười:
– Làm phiền đại nhân.
Lại khách khí vài câu, tiễn bước thái thú.
Lưu Thái thú vừa mới đi, không tới thời gian uống một chén trà, tiếng đập cửa lại vang lên, lại có khách đến thăm…
Đầu đội tiêu dao khăn, thân mặc áo thư sinh, lưng đeo một khối bảo thạch bằng ngọc, trong tay còn cầm một chiếc quạt, một thiếu nữ xinh đẹp thân cải nam trang bước chân thong thả loạng choạng vào trong.
Hai hàng lông mày như nước, môi đỏ răng trắng, trong đôi mắt sáng trong mỗi cái nháy mắt đều mang đến những tia nắng nhảy múa trong phòng, tuy mặc nam trang nhưng chưa cải trang, ai cũng có thể nhìn ra được sự tươi đẹp của nàng.
“Nữ thư sinh” đi tới trước mặt Tống Dương, chỉ cười không nói gì. Nét tươi cười càng bước càng tươi, trên khuôn mặt lại lặng lẽ xuất hiện hai quả lê đỏ mọng, làm cho người ta hận không thể vươn tay ra mà bẹo.
Tống Dương cười:
– Nhâm Tiểu Bộ, sao không nói gì? Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Người tới đương nhiên là Nhâm Tiểu Bộ.
Nàng cười:
– Ta không nói gì, xem ngươi có nhận ra không.
– Còn phải nghe? Vừa ngửi đã thấy!
Công chúa địên hạ đỏ mặt lên:
– Không tin!
Nàng đã sớm thay đổi hương phấn trên người, mùi hương ngọt ngào trên người và Tiểu bộ khoái ba năm trước là một trời một vực.
Tống Dương cười ha ha:
– Cô đã đổi mùi hương phấn, nhưng Tần Đại ca không đổi, cô tới cửa ta đã nhận ra… Được hắn hộ tống, ngoài cô còn có ai.
Nhâm Tiểu Bộ ngạc nhiên, tiếng cười của Tần Tùy ở ngoài cửa cũng vang lên, Tống Dương cao giọng mời hắn vào, Tần Tùy lắc đầu:
– Không cần, ta ở bên ngoài thì hơn, ngươi không cần quan tâm đến ta.
Tống Dương cũng không khách khí, chỉ vào đôi mắt của Nhâm Tiểu Bộ:
– Ánh mắt này cũng không đổi, không cần nghe ta cũng nhận ra được cô.
Dứt lời, hắn đứng dậy, nhìn nàng từ trên xuống dưới, tiếp tục cười nói:
– Tuy nhiên, thực không nghĩ tới Nhâm Tiểu Bộ lại là một cô nương xinh đẹp.
Hai người có thể coi như là hoạn nạn chi giao, tuy thân phận khác biệt thật lớn, nhưng khi ở cùng nhau, nói chuyện cũng không để ý lắm. Nhâm Tiêu Bộ cuối cùng cũng bày ra diện mạo thật với Tống Dương, nghe hắn tán dương trong lòng cũng vui khấp khởi, ngồi xuống ghế hỏi thẳng vào chuyện mình muốn biết nhất:
– Võ công của ngươi làm thế nào tiến bộ nhanh như thế? Ăn được thần dược gì hả? Đưa đây một nửa!
Tống Dương xua tay cười khổ:
– Nào có thần dược! Cô chỉ thấy kẻ trộm ăn thịt, không thấy được kẻ trộm bị đánh!
Võ công tiến bộ đương nhiên đáng hâm mộ, nhưng ngâm rượu thuốc thống khổ thế nào thực sự không có ngôn ngữ nào có thể hình dung.
Nhâm Tiểu Bộ khó hiểu, đang muốn hỏi, bỗng nhiên có tiếng kêu leng keng, Tiểu Cửu bước vào dâng trà.
Không ngờ trong phòng hắn còn có nữ tử khác, nàng giật mình quay lại nhìn:
– Sao lại thế này?
Tống Dương đáp:
– Đây là Tiểu Cửu, là nha hoàn hôm nay mới tìm được.
Tiểu Cửu ngọt ngào mỉm cười, chỉnh lại trang phục thi lễ với Nhâm Tiểu Bộ. Nữ nhân nhìn nữ nhân, ấn tượng đầu tiên đều là thật xinh đẹp, Nhâm Tiểu Bộ nhảy xuống khỏi ghế, bắt lấy cổ tay Tiểu Cửu, chậc chậc khen:
– Tay thật là đẹp.
Lại sờ sờ nâng cằm nàng lên, nhìn Tống Dương như khiêu khích:
– Ta thích nàng. Ta đổi với ngươi.
Lại nói to hơn:
– Dùng người hầu tốt nhất của ta để đổi.
– Người hầu của cô? Vương Công Công, Trương Công Công hay Lý Công Công?
Tống Dương cười phất tay:
– Nằm mơ đi!
Nhâm Tiểu Bộ bĩu môi, đang muốn nói gì, bên ngoài đã có tiếng cười nhẹ:
– Tiểu Phất, sao có thể vừa thấy mặt đã cướp cái tốt của người khác. Không được càn quấy.