“Sao Hoàng Thượng có thể cho phép một người như vậy đến dự lễ…”
“Người ta là một đặc phái viên một quốc gia, ngàn dặm xa xôi đến rồi cũng không thể không để cho người ta dự lễ a.”
Trong tiếng nghị luận xôn xao, Mặc Cảnh Kỳ đối với Vương tử Bắc Nhung đang ngồi xem phía dưới cất cao giọng nói: “Thập Nhất hoàng tử, hôn lễĐại Sở chúng ta cũng không có quỳ lạy chi lễ, cho nên Định Vương khôngcó gì bất tiện cả.” Nhưng là hiển nhiên Vương tử Bắc Nhung cũng khôngđịnh nể mặt Hoàng đế Đại Sở, nhíu mày rậm lại, không vui lớn tiếng nói:‘Bổn Vương tử ở bắc Nhung nghe nói uy danh Định Vương Đại Sở, ai biếthôm nay rõ ràng thấy một cái phế nhân ngồi trên xe lăn? Hoàng đế Đại Sởkhông phải là lừa gạt chúng ta đấy chứ?” Lời này vừa nói ra, không chỉlà Mặc Cảnh Kỳ, ở đây văn võ bá quan Đại Sở không có người nào khôngbiến sắc.
Ngồi ở bên cạnh Vương tử Bắc Nhung, Thế tử Trấn Nam Vương Tây LăngLôi Đằng Phong ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Thập Nhất hoàng tử, vị nàyxác thực là Định Quốc vương gia Đại Sở, Chỉ là bảy năm trước Định Vươngcó gặp chút ít ngoài ý muốn, hôm này chúng đến dự lễ đấy, cũng khôngphải là đến náo loạn. Đến, tiểu vương mời ngươi một ly.” Bắc Nhưng vốnlà Man tộc, vị Thập Nhất hoang tử này ở trong đám người Bắc Nhung cũngđược xem như một người đần. Làm sao sẽ bị Lôi Đằng Phong mời rượi liềnbỏ qua, cao thấp quét nhìn Mặc Tu Nghiêu vài lần cười hắc hắc nói: “BổnVương tử nghĩ tới, Định Vương tổn thương hình như là Phi Kỵ Đại tướngquận Bắc Nhung chúng ta lưu lại đấy. Trước kia còn nghe thấy Phi Kỵ Đạitướng quân cùng bổn vương nói tiếc là chỉ thiếu một chút là bắt được…”
“Đủ rồi!” Sắc mặt Đại trưởng công chúa Hi Phúc đã sớm biến thành màuđen, cũng bất chấp Vương tử Bắc Nhung là đặc phái viên nước khác. Âmthanh lạnh lùng nói: “Nếu Vương tử Bắc Nhung đến xem lễ thì ngồi yênlặng. Nếu như không phải thì mời đi ra ngoài !”
Vương tử Bắc Nhung sững sờ một chút, há mồm muốn nói cái gì với Đạitrưởng công chúa. Lại bị hai người đi theo bên người tay mắt lanh lẹ kéo trở về, tuy mặt mũi Vương tử Bắc Nhưng tràn đầy không vui nhưng cuốicùng không nói thêm cái gì. Những người khác thấy sắc mặt Đại trưởngcông chúa không tốt, cũng không dám nói thêm cái gì. Mặc Cảnh Kỳ ho nhẹmột tiếng nói: “Hoàng cô nãi nãi, nên hành lễ.”
Đại trưởng công chúa Hi Phúc hơi trầm mắt xuống, đối với quan viên, người điều khiển chương trình nhẹ gật đầu.
“Nhất bái thiên địa___!”
“Nhị bái cao đường__!”
“Phu thê giao bái__!”
Diệp Ly dưới hỉ khăn đỏ thẫm, ánh mắt có chút nghiên đi chỉ thấyngười bên cạnh một tay cầm thật chặt hồng trù, trong lòng chỉ còn biếtthở dài một tiếng. Kỳ thật từ khi biết Mặc Tu Nghiêu đến bây giờ, nàngvẫn cảm thấy Mặc Tu Nghiêu hoàn mỹ không chân thực. Thân là một người có hai chân tàn phế, bị hủy dung, hơn nữa nghe nói ngay cả thân thể đềukhông tốt, hắn biểu hiện quá mức hoàn mỹ. không có tự ti, không có hốihận, cũng không có cam chịu. Bất cứ lúc nào cho dù ngồi trên xe lăn cũng dường như so với bất luận kẻ nào đều muốn cao thêm một bậc. Lại nhớ đến thiếu niên theo như lời đồn đại kia như liệt như hỏa, vậy thì Mặc TuNghiêu càng thêm hư ảo phiêu dật. Từ mãnh liệt như hỏa đến ôn nhuận nhưngọc, phải trải qua rèn luyện thống khổ đến thế nào? Cho tới bây giờ,Diệp Ly mới thực cảm giác được một ít cảm xúc chân thực của Mặc TuNghiêu, phẫn nộ cùng với sát khí tàn bạo.
Diệp Ly cười khổ, hôn lễ của nàng, tại lễ đường lại cảm nhận được một mặt cảm xúc của trượng phu như vậy, cho dù không đối với nàng cũng đểcho người có một phiền muộn đấy.
“Kết thúc buổi lễ__ đưa vào động phòng!”
Trong phòng tân hôn một mảnh sắc đỏ vui mừng, long phượng hoa chúclẳng lặng cháy sáng. Diệp Ly lẳng lặng ngồi ở trên giường thêu hình long phượng trình tường im lặng. Nàng biết rõ Mặc Tu Nghiêu an vị ở chỗ bên cạnh giường không xa mà nhìn nàng, hình như cũng không có ý định tiếnlên, “Ta có thể lấy cái này xuống sao?” Không đợi được chú rể động thủthì nàng chỉ có thể tự mình mở miệng hỏi rồi. Sau một lúc lâu, Mặc TuNghiêu dần dần đi qua, hai mắt tỏa sáng khi hỉ khăn trên đầu bị người ta bỏ xuống, hai người thấy đối phương đều là sững sờ. Quen thấy Mặc TuNghiêu một thân áo trắng, đột nhiên thấy hắn mặc y phục màu đỏ thẫm thật là Diệp Ly có chút không quen. Nhưng mà người dường như nam nhân nàymặc cái gì đều dễ nhìn. Mặc Tu Nghiêu chỉ trong nháy mắt sững sờ, trongđôi mắt trầm tĩnh có hiện lên một tia kinh diễm, nhưng lập tức biến mấtvô tung. Hai người trầm mặc trong lúc nhất thời cảm thấy có chút câuthúc.
Diệp Ly hơi nghiêng người về phía trước kéo tay trái Mặc Tu Nghiêuqua, Mặc Tu Nghiêu sững sờ lập tức muốn rút tay về nắm thành đấm tay.
“Buông ra.” Diệp Ly thản nhiên nói.
Ngón tay dần dần buông ra, bàn tay rộng lớn không hề giống như sốngcuộc sống an nhàn sung sướng quyền quý, bên trên có không ít vết thươngcùng vết chai, nhưng cũng không dữ tợn. Diệp Ly nhớ rõ đã từng có mộtngười cùng nhau lớn lên nói với nàng, tay nam nhân có nổi chai là nhưthế nào đấy. Có lẽ có một ít chai tay, chính là nam nhân này cũng khôngphải là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, khả năng còn có một hai vết thương, biểu thị nam nhân này không phải được dưỡng tại khuê phòngtrói gà không chặt, sau đó chỉ có thoạt nhìn đẹp mắt. Tay như vậy mới có thể để cho nữ nhân có cảm giác an toàn hơn nữa còn thưởng tâm duyệtmục. Lúc này, trong lòng bàn tay đập vào mắt nàng nhiễm lên màu đỏ tươi, bốn vết máu thật sâu thời gian qua rồi vẫn còn dần thấm máu ra ngoài,nhưng dường như nam nhân ở đối diện kia không có cảm thấy đau mà vẫn tùy ý mở tay ra cho nàng xem.
Diệp Ly cúi đầu nhìn lòng bàn tay hắn chồng chất vết thương, duỗi một đầu ngón tay ra nhẹ nhàng sờ sờ, sau đó dùng lực đè xuống. ngẩng đầunhìn nam tử nửa điểm sắc mặt cũng không đổi, “Không đau sao?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt một tiếng, nhìn Diệp Ly với ánh mắt ngoài ýmuốn nhiều hơn vài phần tình cảm ấm áp, “Cái này thì có gì đau nhức,thời điểm đau đớn hơn đều trải qua rồi.”
Diệp Ly sâu sắc cảm nhân được, đối với người đi đến chiến trường mộtchút thương tổn ấy thật đúng là không tính gì. Đứng dậy đi đến đồ cướicủa mình ở một bên lấy ra một rương nhỏ quen thuộc. Ngồi vào bên giườngmở rương hòm ra lấy bông vải trắng sạch sẽ cùng nước thuốc thay hắn bôithuốc, “Cho dù tức giận cũng không cần phải tổn thương thân thể của mình ? Ta nghĩ đến ngươi đã sớm thành thói quen?”
Trên môi Mặc Tu Nghiêu mang theo một tia cười khổ, cười nhạt nói:“Nàng thấy được, kỳ thật ta còn không có quen được.” Hắn cũng cho rằnglà mình đã sớm hình thành thói quen, trên thực tế hắn dùng suốt thờigian bảy năm để tự nói cho chính mình là mình đã quen. Quen hắn từ nayvề sau không thể giơ roi thúc ngựa rong ruổi sa trường, quen từ nay vềsau chỉ cần trước mặt người khác nhất định mang theo mặt nạ, nếu khôngvết thương trên mặt sẽ làm cho tất cả mọi người sợ hãi hoặc ánh mắt đồng tình. Quen cuộc sống lúc trước thỉnh thoảng bệnh nặng quấn thân dườngnhư chỉ là một giấc mộng. Hắn vẫn cho là mình thích ứng vô cùng tốt,nhưng đến hôm nay hắn mới biết rõ, đứng trên lễ đường nghe Vương tử BắcNhung không chút nào che dấu tận lực nhục nhã hắn thì hắn mới hiểu được, chính mình còn kém xa. Cho nên, hôm nay hắn không chỉ hổ thẹn với chính mình, còn để cho thê tử mới cưới cũng cùng chịu nhục với hắn, cho dùthê tử của hắn cũng không trách hắn.
Diệp Ly thấy rõ ràng trong mắt nam nhân này hiện lên áy náy, khôngkhỏi cười nhạt một tiếng nói: “Ta nghĩ đến ngươi biết rõ chúng ta quyếtđịnh chấp nhận cuộc hôn nhân này bắt đầu ta đã làm tốt chuẩn bị tâm lý.” Mặc Tu Nghiêu nói: “Nàng đã sớm biết rõ sẽ xuất hiện tình huống nhưvậy?” Diệp Ly lắc đầu , cười nói: “Cho dù không có tình huống như vậycũng có tình huống khác. Chẳng lẽ ta có thể trông cậy thành thân xong từ nay về sau bình an hòa thuận vui vẻ cả đời không lo?” Coi như là mọinhà dân chúng bình thường còn khó mà trải qua, huống chi là gia đìnhquyền quý như thế này. Mặc Tu Nghiêu lẳng lặng nhìn nàng, hồi lâu mớinói khẽ: “Có lẽ ta không cách nào cam đoan cho nàng cả đời không lo,nhưng là chỉ cần ta, nhất định sẽ tận hết khả năng cho ngươi cuộc sốngnàng muốn.”
Diệp Ly khiêu mi, “Ta tin tưởng ngươi.” Từ từ thuốc đã ngấm tốt, Diệp Ly thu hồi dược phẩm mỉm cười nói.
“Mệt mỏi một ngày, nàng sớm chút nghỉ ngơi đi.” Mặc Tu Nghiêu nhìnDiệp Ly thản nhiên nói. Diệp Ly sững sờ, rất nhanh lại hơi cười rộ lên,“Được, ngươi cũng sớm đi nghỉ ngơi.” Mặc Tu Nghiêu gật gật đâu gọi A Cẩn đến đẩy hắn rời đi, cũng săn sóc phân phó mấy nha đầu Thanh Sương ở bên ngoài đi vào hầu hạ.
Lúc mấy người Thanh Sương tiến vào Diệp Ly đã đem những vật phẩmtrang sức trên người mình đều lấy xuống đặt vào trong hộp đồ trang sứctrên bàn trang điểm. Thanh Sương nhíu mày, có chút bất mãn mà nói: “Tiểu thư, sao Vương gia lại rời đi rồi hả?” Đại trưởng công chúa Hi Phúcbuông lời nói không cho phép náo động phòng, cũng không cần Định Vươnguống rượu cùng với khách, cho nên lúc này Định Vương phải ở bên trongphòng tân hôn cùng tiểu thư mới đúng, làm sao đến rồi lại đi hả?
Diệp Ly ngoái đầu nhìn lại cười nói: “Nơi này là Định Vương phủ, ngươi sợ hắn không có chỗ nghỉ ngơi hay sao?”
Thanh Loan, Thanh Ngọc chuẩn bị xong nước ấm, thỉnh Diệp Ly đi tắm,trên mặt thần sắc cũng khó coi. Diệp Ly cũng không quản sắc mặt bọn nhađầu bọn họ có đẹp hay không, trên thực tế nàng thấy quyết định của MặcTu Nghiêu thật sự là quá chu đáo rồi. Mặc dù nàng không có ý định cả đời cùng hắn làm vợ chồng trên danh nghĩa nhưng muốn nàng cùng một ngườinam nhân không quen biết mới thấy qua vài lần làm chút gì đó, nàng thậtđúng là bận tâm chính mình có thể thích ứng được hay không. Điểm nàynàng cảm thấy bội phục năng lực thích ứng nữ tử cổ đại đấy. Bình thườngcùng nam nhân bắt tay đều không được, đến lúc kết hôn lại có thể cùngmột nam nhân trên cơ bản chưa từng gặp mặt lăn trên giường. Bỏ đi cácvật phẩm trang sức cùng với giá y hoa lệ, Diệp Ly thỏa mãn buông lỏngthân thể chuẩn bị tắm rửa nghỉ ngơi. Thẳng đến khi thoải mái dễ chịu nằm trên giường chìm vào mộng đẹp, trên môi còn mang theo mỉm cười nhẹnhàng: mẫu thân, gia gia, cha mẹ, còn có các đường huynh đệ tỷ muội, con đã đem mình gả ra ngoài rồi…
Ở trong thư phòng Định Quốc vương phủ, Mặc Tu Nghiêu đã đổi một thânáo trắng ngồi ở đằng sau thư án thần sắc u ám phiền muộn lạnh như băngkhó gặp. Một thân áo đỏ Phượng Chi Dao lười biếng dựa vào cửa ra vàocười nói: ‘Ngày đại hôn mà lại có bộ dáng biểu lộ này? Cũng không sợ hùđến tẩu tử?” Một thiếu niên vẻ mặt quần là áo lượt ngồi ở một gócphòng, cười hì hì nhìn hắn nói: “Theo ta thấy, thế nhưng lá gan của tẩutử mà còn lớn hơn tưởng tượng của chúng ta.”
Phượng Chi Dao nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý nói: ‘Nói cũng đúng. Ta chưa từng thấy qua mấy nữ nhân có dũng khí như Diệp Tam tiểu thư.”
“Nói đã đủ chưa?” Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu lạnh mắt nhìn hai ngườitrước mắt không có hình tượng. Phượng Chi Dao nhún nhún vai nói: “Buổitối hôm nay cái tên ngu ngốc kia là Thập Nhất Vương tử Bắc Nhung GiaLuật Bình, là nhi tử của Tiêu phi Bắc Nhung Vương sủng ái nhất, là emruột Thất hoàng tử Bắc Nhung Gia Luật Dã. Cũng là cháu ngoại trai củaPhi Kỵ Đại tướng quân Bắc Nhung Hách Liên Chân. Ngươi sẽ không quên bảy năm trước ngươi đã làm cái gì với Hách Liên Chân?”
“Hách Liên Chân họ Hách Liên, Tiêu phi họ Tiêu, làm sao lại Gia LuậtBình là cháu ngoại trai Hách Liên Chân?” Thiếu niên quần là áo lượt ởmột bên khó hiểu hỏi.
“Người Bắc Nhung quan hệ lộn xộn để cho người ta đau đầu, ai biếtbọn họ là như thế nào nhấc lên quan hệ?” Phượng Chi Dao tức giận mà nói: “Lãnh Hạo Vũ, đây không phải là chuyện của ngươi đi?” Thiếu niên, đúnglà nghe nói bất trị nhất kinh thành Nhị công tử Trấn Bắc phủ tướng quânLãnh Hạo Vũ, “Ta nghe được tin tức từ Bắc Nhung truyền đến, dường nhưnói Gia Luật Dã là con riêng của Hách Liên Chân.”
“Loại tin tức có thể rơi vào tay Đại Sở, có thể tin sao?” Phượng ChiDao liếc mắt quay đầu nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Bảy năm trước Đại cangươi đột nhiên chết bệnh, vốn là Hách Liên Chân có thể thừa cơ lập công cái thế, thậm chí quét ngang Đại Sở. Kết quả bởi vì ngươi ở bên trongchen ngang chém giết một trận đại hỏa khiến cho quỷ khóc thần sầu suýtnữa thiêu Hách Liên Chân nửa cái mạng. Hách Liên Chân tổn binh hao tướng không nói, còn khiến cho Bắc Nhung suốt ba năm không dám hưng binh. Chờ bọn hắn trì hoãn xong Đại Sở chúng ta đã khôi phục nguyên khí rồi. Từnay về sau Hách Liên Chân thật không được Bắc Nhung Vương tin tưởng nữa, cũng làm cho thế lực của Gia Luật Dã và Tiêu phi giảm đi rất nhiều. Bọn hắn không có trực tiếp vọt tới Đại Sở tìm ngươi dốc sức liều mạng đãkhông tệ rồi.”
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Nói cách khác, Gia Luật Bình là do Gia Luật Dã phái tới gây khó dễ cho Bổn vương hay sao?”
Phượng Chi Dao vuốt cằm nói: “Ai cũng biết Gia Luật Bình là ngườiđần, đắc tội ngươi, ngươi còn không có ý so đo cùng hắn. Kết quả rõ ràng không phải sao?”
Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, “Hôm nay bọn hắn vẫn còn kháchkhí, chỉ có Gia Luật Bình một người náo loạn. Những người khác cũng đềukhông kiên nhẫn được nữa?” Phượng Chi Dao gõ trán suy nghĩ một chút nói: “Ai biết bệ hạ chúng ta sẽ mang theo Hoàng hậu và Thái hậu xuất hiện ởĐịnh Quốc Vương phủ? Ở trước mặt bệ hạ cũng không thể biểu hiện quá mứcthất lễ không phải sao. Như là đã có kẻ đần này xuất đầu lộ diện nhữngngười hơi thông minh cũng sẽ không mở miệng. Nhưng mà các đặc phái viêncác quốc gia còn muốn ở lại kinh thành nửa tháng đấy. Chỗ tẩu tử…”
“Không cho phép đi quấy rầy nàng ấy!” Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói.
Phượng Chi Dao và Lãnh Hạo vũ liếc nhau, Lãnh Hạo Vũ nháy mắt hoa đào hỏi: “Vương gia, ngươi sẽ không nói cho chúng ta ngươi lấy tân vươngphi về định kim ốc tàng kiều giấu ở Định Vương phủ không cho người gặp.” Chẳng lẽ Diệp gia Tam tiểu thư thật sự là mị lực phi phàm lại có thểlàm cho Định Vương điện hạ vừa thấy đã yêu gặp lại ái mộ muốn cẩn thậntừng li từng tí bảo vệ, cẩn thận che chở?
Mặc Tu Nghiêu nói: “A Ly không thích những xã giao của những ngườiquyền quý kia, không có chuyện gì quan trọng không được đi làm phiềnnàng ấy.”
Phượng Chi Dao cầm chiết phiến trong tay nhíu mày nói: “Việc này saunày hãy nói.” Phượng Chi Dao có chút khiêu mi, không biết nghĩ tới điềugì chợt cười nói: “Được rồi, ngươi đã quyết định như vậy chúng ta sẽ mặc kệ chuyện này. Hoàng thượng hôm nay mang theo Thái hậu tự mình tới làcó ý gì? Chẳng lẽ hắn vẫn còn đề phòng ngươi?” Mặc Tu Nghiêu nói: “Hắnlúc nào không đề phòng ta rồi hả? Hôm nay kiếm Lãm Vân trở lại ĐịnhQuốc vương phủ. Mấy ngày nay chí ít có hơn mười nhóm người có ý đồ xôngvào Định Quốc vương phủ, trong đó có ít nhất ba lượt từ trong nội cungđi ra đấy.” Lãnh Hạo Vũ con mắt sáng ngời, “Người của bệ hạ chúng tasao?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, “Không xác định được, nhưng là khẳng địnhcó người của hắn.” Phượng Chi Dao cười tủm tỉm nhìn Lãnh Hạo Vũ cườinói: “Lãnh nhị, trở về nhìn chằm chằm vào cái mặt lạnh tướng quân nhàngươi kia, nếu như bệ hạ chúng ta luôn xông vào phủ thất bại thì támphần sẽ phái hắn đến. Ai bảo hắn là người và bệ hạ chúng ta từ nhỏ cùngnhau lớn lên tức cười hơn lại là tâm phúc bên trong tâm phúc đây này.”
Lãnh Hạo Vũ bĩu môi nói: “Yên tâm đi, bất kể là ai tới cũng đừng mơtưởng từ trong phủ này mang đi một cọng tóc.” Nhớ tới đại ca mặt lạnhnhà mình thì trong lòng Lãnh Hạo Vũ tràn đầy khó chịu, tự cho là khôngcó đầu óc chỉ biết đi theo hoàng đế đồ đần, hết lần này đến lần khácĐình nhi mỗi lần thấy hắn đều là một bộ dáng hâm mộ không thôi, thấymình thì như đang nhìn rác rưởi. Thật sự là khó chịu. Tên kia tốt nhấtđến xông vào phủ để cho hắn bắt được đánh một trận tơi bời cho Đình nhibiết rõ đến cùng ai mới là anh vĩ bất phàm, ai mới là quần là áo lượtngu ngốc!
“Vương gia, có người xông vào phủ!” Cửa đá trầm trọng bị mở ra, A Cẩn nhanh chóng đi đến.
Mặc Tu Nghiêu ánh mắt lạnh lẽo, “Đi đâu vậy?”
“ Đi tiểu viện của Vương phi.”
Bốp~!
“Một tên cũng không được để chạy thoát, hôm nay đại hôn không nên gặp máu, vậy thì ngày mai lại chiêu đãi đám bọn hắn.”