Đánh hồi lâu, hai người dừng lại nghỉ ngơi, một bên uống nước một bên nói chuyện phiếm.
Vương Đình tay vặn nắp bình, lấy ly nước chỉ chỉ sân thể dục bên trái sân bóng rổ. Trần Trì đang đánh bóng rổ cùng các bạn nam khác.
“Hai người các cậu đúng là khó hiểu. Sao hôm nay cậu hỏi bài Đỗ Khải Trình mà Trần Trì lại không tức giận nhỉ? Mình suy nghĩ rất cẩn thận, đây không giống tác phong thường ngày của cậu ấy!”
Thời Ôn nuốt nước xuống, môi nhẹ nhàng cong lên, “Đại khái là muốn đổi phong cách đi.”
Vương Đình: “Cái gì?”
Cô nhíu mày nghĩ nghĩ, ” Quả thật là có thay đổi, từ phong cách tràn ngập tử khí trước kia biến thành bộ dạng lạnh băng hiện tại. Cậu nói cậu ấy sẽ không biến thành nam sinh ấm áp như ánh mặt trời đi?”
Thời Ôn bổ não một chút, cảm thấy thật sự quỷ dị.
Vương Đình thật ra não bổ đến vui sướng.
Hai người lại ngồi một hồi, tới gần tan học, chuẩn bị cất vợt bóng.
Trên sân thể dục có lớp đang luyện tập chạy bền. Thời Ôn cùng Vương Đình đi ở vòng ngoài đến kho dụng cụ.
Đi đến sân bóng rổ kế bên, Thời Ôn nghe được một tiếng kêu:
“Này ——”
Cô nhìn qua. Trên không trung bay tới một kiện áo khoác.
“Các mỹ nữ hỗ trợ giúp với, cứ tùy tiện ném vào kho dụng cụ nhé, cảm ơn.”
Nam sinh trong lớp đang tập chạy. Hắn nói xong, kéo kéo quần, tăng tốc lao đi.
Nam sinh ném quần áo rất chuẩn, thẳng tắp bay về phía Thời Ôn và Vương Đình, Thời Ôn gần quần áo nhất, không thể nhìn quần áo rớt xuống đất, phản xạ có điều kiện tiếp lấy.
Thời điểm hai tay bắt lấy quần áo, Thời Ôn còn có chút ngơ ra. Hơn mười giây sau, cô lập tức nhìn hướng sân bóng rổ. Tiết thể dục sắp kết thúc, trong sân thi đấu hừng hực nhiệt huyết, các nam sinh hết sức chăm chú. Trần Trì cầm bóng trong tay, cũng không nghiêng đầu nhìn phía cô.
Thời Ôn nhẹ nhàng thở ra, lại nghĩ đến Trần Trì đang muốn thay đổi, cái này hẳn là không có gì……
Có lẽ càng giúp cậu đẩy nhanh tiến độ?
Dọn dẹp xong dụng cụ cầu lông, Thời Ôn không chờ tập hợp, vội vàng đi toilet.
Tuy rằng không cần lo lắng Trần Trì, nhưng sau khi chạm qua nam sinh khác hoặc là đồ vật của nam sinh khác, chính cô ngược lại không thể tiếp thu, cảm thấy trên tay không thoải mái.
Thời Ôn vừa ra khỏi toilet cánh tay đã bị kéo lấy. Độ ấm và lực đạo này đối với cô vô cùng quen thuộc nên Thời Ôn không hề hoảng hốt.
Cô bị ấn lên trên tường, quanh mũi bay đến hương vị của Trần Trì. Cậu cũng không ôm lấy cô, chỉ là một tay lôi kéo cánh tay cô, một tay chống tường.
Thời Ôn: “Trần Trì?”
Có phải cậu đã thấy một màn trên sân bóng rổ? Hẳn là có chút không thể tiếp thu, trong lòng vẫn sẽ khó chịu bực bội.
Thời Ôn vươn tay, nước trên tay đại đa số đã bị cô dùng giấy lau đi, nhưng còn chút hơi nước đọng lại.
“Trần Trì, em rửa tay rồi.”
Cô mới vừa nói xong, tay bỗng chốc bị cậu bắt lấy, bên tay đau xót. Cậu vậy mà trực tiếp cắn một cái.
Thời Ôn hít ngược một hơi khí lạnh, cô nhíu mày nhưng không ngăn cậu lại.
Trần Trì nhắm hai mắt, cắn bên tay non mềm của cô. Trong đầu thoáng hiện hình ảnh, không ngừng va chạm vào lý trí cậu —— một màn lúc sáng học sinh nam kia đụng đến tay Thời Ôn; một màn cô hỏi bài Đỗ Khải Trình lại nhất quyết không hỏi cậu; một màn cô ôm quần áo của nam sinh khác.
Mỗi một màn đều chói mắt, mỗi một lần hồi ức đều làm ngực cậu phát đau. Giống như có một bàn tay xé rách tâm cậu, làm cả người cậu một mảnh hỗn loạn, cậu lại chỉ có thể bất lực ngồi xem.
Lực đạo của Trần Trì càng ngày càng mạnh, Thời Ôn nhăn chặt mày cắn răng chịu đựng, cuối cùng cô không nhịn được kêu lên một tiếng.
Sức lực bên tay thoáng thả lỏng.
Tiếng kêu đau đớn làm tâm trí Trần Trì nổ tung, cậu rũ mắt nhìn tay cô. Hai dấu răng hằn lên, không chảy máu nhưng hình dáng vô cùng rõ ràng.
Cậu vươn đầu lưỡi liếm một chút, dấu răng lồi lõm xúc cảm rõ ràng, cậu lại liếm liếm.
Cậu muốn đem cô rửa sạch sẽ, như vậy cô sẽ luôn là của cậu.
Thân mình Thời Ôn theo động tác của cậu run lên. Cô rút tay trở về, lại bị cậu gắt gao giữ lấy.
Cô nhìn cậu liếm một vòng xung quanh dấu răng, lại hôn một hồi lâu, tay cô từng tấc từng tấc một đều có hương vị của Trần Trì, cậu lại trở về chỗ dấu răng nhẹ nhàng liếm láp, Thời Ôn ngại ngùng nhắm mắt lại, trong nháy mắt trên tay truyền đến xúc cảm nóng bỏng vài lần, cô lại đột nhiên mở mắt ra.
“Trần Trì……” Cô run run giọng gọi cậu.
Động tác của Trần Trì dừng lại, trong đầu vang lên tiếng nói của nam sinh trong quán bar:
“Loại người giống cậu thích tự ngược bản thân, cũng khẳng định có bệnh tâm thần thích ngược người khác……”
“Không được làm hại các cô gái vô tội……”
“Vô dụng, cha mẹ bọn họ sẽ không đồng ý……”
Trần Trì cắn chặt răng, cậu liếm liếm bên tay cô đến khi không còn thấy rõ dấu răng, thấp giọng hỏi: “Như vậy tính là ngược đãi sao?”
Thời Ôn hoàn toàn bị hành động vừa rồi của cậu làm cho khiếp sợ, căn bản không có thời gian nhớ ra chuyện cậu hỏi từ đâu mà đến, hay có ý tứ gì.
Trần Trì rũ xuống mắt, buông tay cô ra, xoay người rời đi.
Thời Ôn dựa vào tường, không kịp lấy lại tinh thần.
Lúc đã bình tĩnh lại, cô cố gắng lý giải vấn đề lúc nãy Trần Trì nói, lại phát hiện như thế nào cũng không thể nhớ ra.
……
Sau khi tan học Trần Trì trực tiếp đi đến K. Hoạt động buổi tối ở K vừa mới bắt đầu, cậu ngồi vào góc kêu một bàn rượu, không quan tâm xung quanh, tự chuốc mình say.
Uống một hơi liền không biết chừng mực, cậu nặng nề hạ người xuống thiếp đi.
Lần nữa tỉnh lại, không phân biệt được ngày đêm.
Trần Trì đau đầu muốn nứt ra, cậu sờ sờ túi quần, nhưng không thấy di động.
“Đây này.”
Trần Trì mở mắt ra, nhìn đến Nhậm Xích cầm di động đứng kế sô pha, bên cạnh là Trương Diệu và Lưu Cánh, dùng ánh mắt xem diễn nhìn cậu.
Cậu ngồi dậy, day day ấn đường, giật lấy di động.
Vừa vặn một tiếng chuông vang lên. Là Thời Ôn.
Hiện tại là 12 giờ rưỡi trưa ngày hôm sau.
Trần Trì ý thức được chính mình cúp tiết cả một buổi sáng, cậu đột nhiên đứng lên, hai giây sau, lại ngồi trở lại.
Trương Diệu nhướng mày, “Không nghe điện thoại chị dâu?”
Trần Trì không nói chuyện, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Cuối cùng, vẫn bắt máy.
Bên tai truyền đến thanh âm nữ sinh nôn nóng mềm mại.
“Trần Trì anh rốt cuộc chịu nghe điện thoại rồi, anh đang ở đâu vậy?”
Trần Trì mặt không biểu tình dựa đến trên sô pha, giật giật môi: “Trong nhà, thân thể có chút không thoải mái.”
Thời Ôn vừa nghe liền sốt ruột, “Thân thể anh làm sao? Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không? Hay là mau đi đến bệnh viện đi?”
Trần Trì: “Không nghiêm trọng, anh uống thuốc xong liền đi ngủ.”
“Tan học em tới thăm anh.”
“Không cần, lúc ấy chắc anh đang ngủ.”
Bên kia điện thoại, Thời Ôn sửng sốt.
Nếu là trước kia, cậu khẳng định sẽ tỏ vẻ đáng thương dính lấy cô đòi chăm sóc……
Tắt điện thoại, Trần Trì ném di động lên sô pha.
Lưu Cánh trêu đùa: “Không dám nghĩ Sinh ca lại sợ chị dâu. Buổi chiều đi học cũng bình thường thôi, lại còn lo lắng trấn an chị dâu, không phải chỉ cúp học có mấy tiết thôi sao.”
Trương Diệu trợn trắng mắt: “Mày biết cái gì? Có mùi rượu biết không?”
Lưu Cánh: “A —— thì ra là vậy, quỳ, hôm qua uống nhiều quá hôm nay đầu hỏng rồi.”
Trương Diệu: “Mày đúng là ngu.”
Trần Trì đứng dậy, đi đến một chỗ khác trên sô pha.
Nhậm Xích cũng đi qua, “Tôi thấy trạng thái này của cậu không đúng lắm. Hôm qua sao lại uống nhiều như vậy, biết rõ hôm nay còn phải đi học cơ mà?”
Trần Trì nằm trên sô pha, lấy cánh tay che mắt, “Không đi.”
Nhậm Xích kinh ngạc, “Nghỉ cả ngày?”
Trần Trì không đáp lời.
Không trở lại nữa, cậu sợ không khống chế được chính mình.
Đối mặt với cô, cậu sẽ bất giác trở nên nóng nảy, mỗi ánh mắt cử chỉ của cậu đều bị cô ảnh hưởng. Trần Trì phát hiện mình không có cách nào kiềm chế khao khát giữ lấy cô.
Nhậm Xích dương dương mi: “Cậu xác định bạn gái nhỏ của cậu sẽ tin lí do thoái khác vừa nãy? Cô ấy tới nhà tìm không thấy cậu, nói không chừng sẽ đến đây.”
Trần Trì: “Để cô ấy tới.”