Vương Tiên Dao cất lời khuyên nhủ: “Kim Nguyên, không còn thời gian nữa, chẳng biết con quái vật đó khi nào thì lại thò xúc tu ra, chúng ta nên mau mau rời khỏi đây thì hơn.”
Tôn Kim Nguyên là một người rất trọng tình nghĩa, anh gầy vì đỡ đạn cho cậu ta mà chết, do đó cậu ta vô cùng thương tâm, thực sự không muốn để thi thể anh gầy ở lại đây. Vương Tiên Dao lại tiếp tục khuyên: “Kim Nguyên, tớ biết là cậu rất buồn, bọn tớ kỳ thực cũng như vậy cả, nhưng chúng ta không thể ở đây chờ chết được!”
Chính vào lúc này, động tĩnh ở phía bên trong ô cửa đá càng lúc càng lớn, như thể có vô số con tuấn mã đang chạy như bay trong đó vậy. Kế đó, một luồng sáng màu trắng chói mắt từ bên trong chiếu ra, thoạt trong quen thuộc vô cùng, khỏi cần nghĩ cũng biết là có nguồn góc từ tráp pha lê và dạ minh châu. Tôn Kim Nguyên thấy tình hình nguy cấp thì cũng không muốn làm liên lụy tới mọi người, bèn nói tôi và Vương Tiên Dao hãy đi trước, cậu ta sẽ theo sau ngay.
Ba người chúng tôi trước giờ chưa từng có quy tắc là ai trước ai sau, Tôn Kim Nguyên đã không chịu đi, tôi và Vương Tiên Dao đương nhiên không thể rời đi trước được. Tôn Kim Nguyên không nói gì, chỉ bế thi thể anh gầy đi về phía trước, tới chỗ thi hài của Trương Duy Trí thì mới dừng lại. Sau đó, cậu ta đặt thi thể anh gầy xuống bên cạnh di hài của Trương Duy Trí, lặng lẽ quỳ xuống.
Tôi và Vương Tiên Dao cùng đi tới bên cạnh Tôn Kim Nguyên rồi cũng giống như cậu ta, quỳ xuống trước thi thể của anh gầy. Tôn Kim Nguyên lấy một bao thuốc lá từ trong túi áo, rút rá ba điếu rồi châm lửa, đặt xuống trước thi thể anh gầy. Sau đó, cậu ta cũng tự châm cho mình một điếu, cứ thế quỳ trước thi thể anh gầy mà lặng lẽ hút thuốc.
Sau khi hút xong điếu thuốc đó, Tôn Kim Nguyên buồn bã khom người vái lạy anh gầy ba vái rồi lại tháo chiếc bùa Mô Kim vốn đeo trên cổ xuống, đặt lên di cốt của Trương Duy Trí. Tôi và Vương Tiên Dao làm theo cậu ta, lấy bùa Mô Kim và ngọc Văn Hương trên người xuống, vì ba món đồ này vốn không thuộc về chúng tôi, nên để chúng đi theo chủ nhân của chúng là tốt nhất.
Lúc này, con quái vật bên trong cửa đá chẳng biết là bị làm sao, gào rít lên ầm ĩ, âm thanh vô cùng đáng sợ, như tiếng chuột kêu, lại như tiếng trẻ con khóc. Cùng lúc ấy, luồng sáng chiếu ra từ tráp pha lê và dạ minh châu lại càng rực rỡ hơn, cứ như một ngọn lửa nóng bỏng từ phía bên trong phun ra. Sau đó, toàn bộ địa cung bắt đầu rung lên dữ dội, chẳng khác nào đang xảy ra động đất.
Ba người chúng tôi không dám dừng lại thêm một giây phút nào, vội túm lấy sợi dây thừng mà Trịnh Duy Tín thả xuống, dốc hết sức mình trèo lên trên. Dọc đường, vách hang xung quanh liên tục có đất đá rơi xuống, cái hang này có lẽ sắp sụp đến nơi rồi.
Sau khi chúng tôi bò ra từ trong hang động đó, trời còn chưa sáng hẳn, phía đằng đông chỉ mới có mấy tia sáng lờ mờ ló dạng mà thôi, nhưng bình minh cũng sắp đến rồi. Chẳng bao lâu sau, hang động mà chúng tôi vừa bò ra khỏi đã bị đất đá lấp kín, còn cơn rung lắc thì vẫn chưa dừng lại. Tôn Kim Nguyên thấy tình hình có vẻ không ổn thì vội vàng hét to: “Mau chạy đi!”, vì toàn bộ núi Lương Vương sắp sụp xuống đến nơi rồi.
Ba người chúng tôi dốc hết sức lực chạy về phía trước, chẳng rõ là đã chạy bao lâu, nhưng ít nhất cũng phải chạy được quãng hai cây số rồi. Tôn Kim Nguyên chạy nhanh nhất, phát hiện ở phía không xa trước mặt có một sườn núi thấp, bèn bảo chúng tôi chạy qua bên đó, nói rằng những nơi địa thế cao thì sẽ ít phải chịu ảnh hưởng của động đất hơn.
Sau khi chạy đến sườn núi đó, chúng tôi đều đã cạn kiệt sức lực, không sao chạy tiếp được nữa. Ba người chúng tôi cùng nằm ngửa trên mặt đất, thở dốc không ngừng.
Không lâu sau thì trời sáng hẳn, ánh dương đầu tiên rọi xuống thân thể chúng tôi, vừa ấm áp lại vừa thoải mái, chúng tôi tốt cuộc đã được trở lại mặt đất, rốt cuộc đã lại được thấy thế giới bên ngoài.
Cơn rung lắc kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mới từ từ dừng lại. Chúng tôi đứng trên sườn núi, ngần người nhìn về phía núi Lương Vương., nhưng lúc này làm gì còn núi Lương Vương nữa, nó đã bị chôn vùi dưới lòng đất rồi, chỉ còn chóp núi là vẫn lộ ra bên ngoài mà thôi.
Tất cả mọi chuyện hệt như mộng ảo xuất hiện trước mắt chúng tôi, tôi thật sự nghi ngờ rằng chúng tôi chỉ vừa gặp phải một cơn ác mộng, tất thảy đều không hề chân thực. Tự nơi đáy lòng tôi không kìm được thầm cảm thán, chuyện đời như mộng, sau khi tỉnh giấc, mọi điều trong mộng đều sẽ thành không, đọng lại sau cùng vẫn là câu nói đó: Vạn sự chớ cưỡng cầu, cưỡng cầu tất hối hận.
Năm năm sau, tôi đang ngồi trước máy tính xem một cuốn sách có tên gọi Chuyện cũ của tôi, mà tác giả cuốn sách không phải ai khác, chính là bản thân tôi.Lúc này, điện thoại của tôi đột ngột đổ chuông, tôi tiện tay vớ lấy ấn nút nghe. “A lô! Ai vậy?”
Người ở đầu máy bên kia dường như rất hưng phấn, lớn tiếng hét lên với tôi: “Vân Sơn, là tớ đây, tháng sau tớ và Tiên Dao kết hôn. Đến lúc đó, cậu nhất định phải tới uống rượu mừng đấy nhé!”
Hóa ra là điện thoại của Tôn Kim Nguyên gọi tới, khi đó tôi bất giác ngẩn người, đã năm năm rồi, rốt cuộc cậu ta đã cưa đổ được Tiên Dao. Tôi cười, nói: “Ha ha, người anh hem giỏi lắm, rốt cuộc đã thoát khỏi kiếp độc thân rồi, tớ xin có lời chúc mừng nhé!”
Sau đó, ở đầu máy bên kia có chút ồn ào, và rồi một giọng nói khác vang tới: “Tớ nói này Vân Sơn, mấy năm không gặp, cái miệng của cậu lợi hại hơn Kim Nguyên nhà tớ nhiều rồi đấy! Tớ nói với cậu nhé, tháng sau bọn tớ kết hôn, có tới hay không thì cậu tự xem mà làm đi!”
Tôi cười hà hà, nói: “Tới, nhất định phải tới chứ, đã là Kim Nguyên nhà các cậu rồi, tớ có thể không tới được sao? Tới lúc đó, tớ nhất định phải náo loạn động phòng của các cậu một phen ra trò mới được.”
“Nghe cậu nói kìa, nhớ kĩ đây, mùng Tám tháng sau bọn tớ kết hôn. Đến lúc đó, cậu nhớ tới sớm một chút, bọn tớ còn có chuyện quan trọng khác cần nói với cậu.” Tôn Kim Nguyên ở bên cạnh bổ sung thêm.
“Có chuyện gì mà thần bí thế hả? Nhất định phải chờ tới khi hai đứa cậu kết hôn mới có thể nói với tớ được sao? Có phải là hai đứa cậu có tin mừng rồi không vậy?” Tôi cười xấu xa, hỏi.
Tôn Kim Nguyên cười, nói: “Vậy thì tớ nói với cậu luôn. Cậu còn nhớ con xén tóc khổng lồ mà chúng ta từng giết trong ngôi mộ cổ của Nguyên Lương Vương không? Trong bụng nó có một tờ giấy trắng, mà đó kỳ thực là một tấm bản đồ kho báu, hơn nữa còn mới được tớ và Tiên Dao tình cờ phá giải được. Tớ với Tiên Dao đã tính kĩ rồi, sau ngày tân hôn sẽ đi tìm kho báu luôn, mà cậu nhất định phải đi cùng bọn tớ đấy, bằng không tam giác sắt coi như thiếu mất một góc rồi. Cho nên…”
– HẾT –