Lục Dĩ Ngưng cũng không cố ý chờ đợi mà đi bận rộn với công việc của mình.
Mãi đến giờ ăn trưa, đầu bên kia mới trả lời tin nhắn: 【Có.】
Lục Dĩ Ngưng vừa ăn cơm xong với Phương Đồng ở một quán cơm nhỏ dưới lầu, lúc này cô đang đi thang máy lên toà soạn, thấy anh trả lời lại, Lục Dĩ Ngưng chỉ sợ nếu chậm tay thì lại phải đợi đến tối anh mới lại trả lời tiếp nên liền nhanh chóng gửi bức ảnh kia qua cho anh.
Đường Mộ Bạch: 【?】
Lục Dĩ Ngưng: 【Hôm qua vô ý chụp cả anh vào trong ảnh rồi.】
Đường Mộ Bạch: 【Ồ.】
Cách nửa phút, Đường Mộ Bạch: 【Vui.】
Lục Dĩ Ngưng: “……”
Người này đầu óc có vấn đề đúng không?
Lục Dĩ Ngưng bỏ qua hai từ(*) có hơi hạ thấp IQ kia của anh, tiếp tục nói: 【Có thể đưa vào tạp chí của bọn em không?】
(*) Vui tiếng Trung nó là hai từ á, dịch là “vui vẻ” cũng được mà toi thấy hơi ngáo nên rút nó lại :)))
【Có thể.】
Lục Dĩ Ngưng vừa đánh xong hai từ “Cảm ơn”, còn chưa kịp gửi đi, đầu bên kia đã lại gửi đến hai từ ——
【Có điều,】
Lục Dĩ Ngưng: 【Có điều cái gì?】
Đường Mộ Bạch: 【Em phải đi ăn cùng với anh.】
Lục Dĩ Ngưng không nói gì nữa.
Thực ra yêu cầu này của Đường Mộ Bạch không hề quá đáng chút nào, dù sao anh cũng có một gương mặt đẹp trai như vậy, lại còn là một bác sĩ tim mạch giỏi giang, cùng anh ăn một bữa cơm hẳn là chuyện mà rất nhiều cô gái cầu còn không được, nếu đổi lại là Lục Dĩ Ngưng của trước kia đoán chừng còn có thể sẽ ngất luôn tại chỗ, thế nhưng bây giờ cô đã trưởng thành rồi, có tiền đồ rồi, không những không ngất tại chỗ mà cô còn có thể vô cùng tỉnh táo trả lời: 【Có thể để nhóm trưởng của bọn em đi ăn cùng anh không, chị ấy thích anh lắm á.】
【?】
Đường Mộ Bạch: 【Không được.】
Lục Dĩ Ngưng không trả lời ngay lập tức, cô dự định sau khi trở lại phòng làm việc sẽ quan sát lại một lượt nữa.
Nếu mấy người kia đã hết nhiệt tình và hăng hái với anh thì cô sẽ không đáp ứng chuyện này, còn nếu như nhiệt tình vẫn chưa giảm đi thì cô sẽ tìm một cách khác.
Kết quả vừa bước vào cửa phòng làm việc, giọng nói của chị Trương đã vang lên: “Dĩ Ngưng, em đi hỏi thế nào rồi?”
Lục Dĩ Ngưng chỉ có thể mở lại Weixin, cô vẫn chưa chịu từ bỏ, lần này lại đổi sang một người khác: 【Nhóm bọn em còn có một thực tập sinh nữa, gương mặt rất xinh đẹp, để cô ấy đi ăn cùng anh có được không?】
Đường Mộ Bạch: 【Không được.】
Lục Dĩ Ngưng: 【Hoa khôi của nhóm em thì sao?】
Đường Mộ Bạch: 【Ngoại trừ em ra, ai cũng không được.】
Lục Dĩ Ngưng hoàn toàn không nói tiếp được nữa.
Trong phòng làm việc vài cặp mắt vẫn luôn trông mong nhìn chằm chằm vào cô, cô bị nhìn đến da đầu tê dại, chỉ có thể cắn răng hi sinh bản thân vì lợi ích cộng đồng để hoàn thành tâm nguyện của cả nhóm, cô gõ vài từ: 【Thời gian địa điểm.】
Người ở đầu bên kia trả lời rất nhanh.
Địa điểm là một nhà hàng Hồ Nam ở gần tòa soạn, còn về thời gian thì là tối ngày mai.
Lục Dĩ Ngưng thở dài, bắt đầu căng thẳng và phiền não mà không rõ nguyên nhân.
Ngày hôm sau là thứ bảy, nguyên cả buổi sáng Lục Dĩ Ngưng đều không ra khỏi nhà, đến buổi chiều, cô quyết định nhắn tin cho Khương Nại: 【Nại Nại, cậu và Tạ Khôn học trưởng đã đi xem mắt chưa?】
Khương Nại: 【Vẫn chưa nữa.】
Lục Dĩ Ngưng: 【Có còn định đi nữa không?】
Khương Nại: 【Thật bất hạnh nói cho cậu biết, xem mắt vẫn nhất định phải đi, cả đời này cũng không thể thoát khỏi xem mắt được.】
Lục Dĩ Ngưng: 【Đã hẹn thời gian chưa?】
【Vẫn chưa,】 Khương Nại bắt đầu cảm thấy là lạ, 【Sao tự nhiên cậu lại hỏi đến cái này?】
Nếu như là lúc bình thường, cô giống như chỉ sợ sau khi chính mình hỏi đến sẽ bị cô ấy lôi ra làm bia đỡ đạn vậy, thế nên Lục Dĩ Ngưng căn bản sẽ không bao giờ hỏi đến những vấn đề này.
Thế nhưng hôm nay cô không những hỏi mà còn truy hỏi đến cả thời gian đi xem mắt nữa, Khương Nại nhíu mày: 【Cậu muốn làm gì?】
【Cậu trả lời câu hỏi của tớ trước đi đã.】
【Vẫn chưa hẹn.】
【Thế tối nay cậu có rảnh không?】
Lục Dĩ Ngưng nhớ là hôm nay Khương Nại được nghỉ làm.
Quả nhiên, Khương Nại trả lời: 【Rảnh.】
Lục Dĩ Ngưng: 【Vậy cậu hẹn anh ấy tối nay gặp nhau đi.】
Trực giác của Khương Nại mách bảo rằng cô chắc chắc không có ý đồ tốt đẹp gì, 【Cậu định đi thay tớ à?】
Lục Dĩ Ngưng: 【Tớ có thể đi cùng cậu.】
Dừng vài giây, cô lại gửi thêm một câu như để cổ vũ: 【Địa điểm xem mắt tớ cũng đã đặt xong cho hai người rồi.】
【……】
Lục Dĩ Ngưng càng như vậy, Khương Nại lại càng tò mò cô rốt cuộc có ý đồ gì.
Cô ấy cũng dứt khoát không hỏi tiếp nữa, quay đầu qua hẹn Tạ Khôn.
Thật đúng lúc, hôm nay Tạ Khôn cũng không phải trực ban nên buổi tối có rất nhiều thời gian rảnh, hai người tuy rằng không phải là quá thân nhưng dù sao cũng có quen biết, nói chuyện cũng không cần phải vòng vo, ngay lập tức liền đáp ứng.
Và thế là tối hôm đó, đến giờ hẹn, Đường Mộ Bạch ăn mặc chải chuốt vô cùng sạch sẽ đẹp trai và nổi bật đến chỗ hẹn, kết quả lại phát hiện trong phòng bao còn có thêm hai người khác.