Linh Nhi hiển nhiên là không rõ xảy ra chuyện gì, ngẩn người ra hỏi:
– Cái gì?”
Lúc này, Tạ Lâm Lam vội chạy về nói:
– Sư nương, đại sự không ổn rồi. Chúng ta bị hao tổn hơn phân nửa, số chết chủ yếu là nam đệ tử, nghiêm trọng hơn là có mấy nữ đệ tử trúng phải Tiêu hồn mê tinh dâm hương tán…”
– Cái gì?” Bạch Quân Nghi giậm chân hỏi lại:
– Quỷ kế thật thâm độc…”
Đính xác, nếu đối phương muốn vũ nhục phái Hoa Sơn, muốn làm cho phái Hoa Sơn chịu đủ mọi phỉ báng của giang hồ thì chính là phương pháp dâm độc này. Nếu chỉ là giết đệ tử Hoa Sơn, bất quá chỉ làm cho Hoa Sơn đệ tử thêm cừu hận đối phương. Nhưng nếu để nữ nhân của Hoa Sơn trúng phải Tiêu hồn mê tinh dâm hương tán, sau đó ngang nhiên trên đường, hoạc cùng với những đệ tử khác đồng khởi dâm loạn thì việc lại khác hẳn.
Như thế thì uy danh trăm ngàn năm qua của Hoa Sơn sẽ bị hủy đi trong chốc lát.
– Bọn đánh lén đâu rồi?” Sư nương hỏi.
Tạ Lâm Lam đáp:
– Toàn bộ đã bỏ đi rồi. Sư tỷ đang tìm xem có còn sót lại người nào không.”
– Ta… ta tuyệt đối không để yên cho bọn chúng.” Sư nương kéo Linh Nhi, nhảy qua tường:
– Lâm Lam, ngươi cùng Uyển Phượng đi cứu các đệ tử khác. Nhớ kỹ cho mỗi nữ đệ tử trúng phải Tiêu hồn mê tinh dâm hương tán uống Thanh tâm băng lương tán của Hoa Sơn, để có thể làm chậm thời gian dược lực phát tác. Ta cùng Linh Nhi đi tìm giải dược.”
Không đợi phản ứng của Tạ Lâm Lam, Bạch Quân Nghi ôm Linh Nhi đuổi theo hướng tặc nhân kia vừa chạy. Sở dĩ phải mang theo Linh Nhi là vì Linh Nhi trúng phải Tiêu hồn mê tinh dâm hương tán lẫn máu huyết dính vào da thịt, độc tính đã xâm nhập vào máu qua da, và hoàn toàn khác với đệ tử trúng độc qua đường hô hấp nên có dùng Thanh tâm băng lương bách hoa tán thì cũng không có tác dụng. Biện pháp duy nhất là lấy được giải dược uống vào. Bởi thế sư nương mang theo Linh Nhi đi tìm giải dược cũng là điều bất đắc dĩ.
Còn có một vấn đề nghiêm trọng hơn là chính bản thân Bạch Quân Nghi vừa rồi không cẩn thận, lúc giúp Linh Nhị lau máu cũng đã bị dính một ít máu độc. Nàng cũng không có dũng khí để tiết lộ điều này với đệ tử.
Lăng Phong biết Hoa Sơn dịch trạm bị uy hiếp, trong lòng vô cùng lo lắng cho sư nương và các sư tỷ, vì vậy muốn tốc chiến tốc thắng. Chỉ có điều là hết lần này tới lần khác cũng chưa xong được vì Phách Vương Thương cũng không phải là tầm thường.
Phách Vương Thương hình như cũng khó gặp được đối thủ xứng tay nên cười ha hả, thân hình vừa chuyển thương liền như cuồng phong bạo vũ, hướng tới Lăng Phong tấn công. Thương pháp giống như một trận mưa tên đầy trời lao đến với kình lực đủ mười phần, thật sự tạo nên uy thế kinh người. Đặc biệt, hàn quang trên đầu thương bắn tung ra bốn phía, càng làm cho đối thủ khó phòng bị.
Có thể nói Lăng Phong từ xưa đến giờ mới gặp một đối thủ chân chính. Phách Vương Thương tuyệt đối là một nhất lưu cao thủ trong võ lâm.
Mặc dù là cơ hội khó gặp nhưng vì Lăng Phong đang lo lắng đi cứu người nên vốn là chiến thắng dễ dàng lại thành ra cùng đối thủ dây dưa mãi không dứt được.
Phách Vương Thương đạo lực hung mãnh, Lăng Phong thân thủ mẫn tiệp, bộ pháp linh hoạt chu toàn. Đối phương quả không hổ là mãnh tướng đầy kinh nghiệm chiến trường, phòng thủ nghiêm ngặt đến một giọt nước cũng không lọt, khi tấn công thì trường thương như điện, kỳ thương liên tục đánh ra không ngừng như nước chảy.
Kiếm thương gặp nhau, không phân cao thấp. Chỉ nghe thanh âm sắt thép chạm nhau “keng keng keng keng” liên tục không ngừng. Trong nháy mắt, kiếm thương đã giao nhau hơn chục lần.
– Choang!” Lại là một âm thanh vang dội cho kiếm thương va chạm.
Lúc này, Lăng Phong đã xuất đến tám phần công lực, nhất thời áp chế nội kình của đối phương.
– Phịch” Phách Vương Thương bị Lăng Phong kích trúng một kích, cả người lảo đảo, đúng lúc đó, Lăng Phong lại tiếp tục ra tay, kiếm lao như gió đâm tới Phách Vương Thương.
Phách Vương Thương thấy Lăng Phong lao đến phía mình, lập tức trường thương trong tay trái nghênh đón kiếm của Lăng Phong, trong khi tả thủ biến thành chưởng thuận thế đánh vào mặt hắn. Bình thường với tình huống như vậy, đối thủ sẽ ứng phó không kịp mà phản kích thành công, nhưng Lăng Phong lại phản ứng quá nhanh. Chỉ thấy trường kiếm của hắn nhẹ nhàng biến chiêu, thân hình hơi trầm xuống một chút, kiếm vẫn đâm tới với tốc độ không đổi trong khi tả chưởng nghênh đón hữu chưởng của đối phương.
– Bình….”
Song chưởng va chạm làm tuyết bay tán loạn. Phách Vương Thương đem hết toàn lực cũng không cản được nội kình của Lăng Phong áp đến, cả người lảo đảo rồi ngã nhào trên mặt tuyết.
– Phụt…” máu tươi trong miệng chảy ra như suối.
– Ha ha… Tốt… Được chết dưới tay một anh hùng trẻ tuổi, đời Tây Môn Ngạo ta cũng không tiếc.” Phách Vương Thương đối mặt với Lăng Phong đang chĩa kiếm vào người không chút sợ hãi cười ha hả. Quả nhiên người này là thuộc Tây Môn thế gia.
Nhị đương gia Tây Môn Ngạo? Quả thật là ngoài dự liệu của Lăng Phong.
– Sư đệ, nhanh lên một chút đi bảo vệ sư nương.”
Ngay lúc Lăng Phong định tiến đến trói Tây Môn Ngạo thì từ phía sau truyền đến tiếng Đàm Uyển Phượng hổn hển cản lại.
– Sư nương?” Lăng Phong cả kinh hỏi:
– Sư nương gặp chuyện gì?”
Đàm Uyển Phượng nói:
– Sư nương đuổi theo thích khách, ta sợ có thể gặp nguy hiểm. Nơi này giao cho ta xử lý, ngươi đi bảo vệ sư nương đi.”
– Sư nương đuổi theo hướng nào?” Lăng Phong vội hỏi.
Đàm Uyển Phượng run giọng nói:
– Thành bắc!”
Lăng Phong hít một hơi thở sâu nói:
– Sư tỷ, nơi này giao cho các người, ta đi giúp sư nương.”
Đàm Uyển Phượng nghe vậy, gật đầu, đột nhiên không hiểu tại sao ôn nhu nói một câu:
– Sư đệ, nhớ an toàn trở về!”
Lăng Phong trong lòng chấn động, gật đầu:
– Ta sẽ như thế!”
Đàm Uyển Phượng gật đầu nói:
– Còn có Linh Nhi đi cùng sư nương.”
Lăng Phong nói:
– Yên tâm đi, bọn họ không việc gì đâu. Hãy tin tưởng ở ta.”
Sợ sư nương gặp chuyện không may, Lăng Phong vội vàng thu kiếm đuổi theo. Lúc đi còn không quên quay lại điểm huyệt đạo của Tây Môn Ngạo sợ hắn thú cùng bứt giậu.
Đàm Uyển Phượng nhìn bóng lưng Lăng Phong một mình rời đi, trong lòng đột nhiên tràn ngập một loại cảm giác khó nói thành lời. Tại sao lại vậy? Chẳng lẽ mình lại thích gã sư đệ hoa tâm, vô lại bá đạo như vậy sao?
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 53: Dâm loạn Hoa Sơn