Trong không khí căng thẳng của buổi họp, người được thăng chức, người bị trục suất, còn có người bị phạt. Phạt ở đây đáng sợ như thế nào chỉ có người từng trải mới hiểu.
Đột nhiên từ máy hệ thống giăng khắp ngôi biệt thự phát ra tiếng còi báo động, người nào người nấy đều hớt hải nhanh chóng đi xem tình hình.
Trên bục chủ tọa có 1 chiếc ghế cao nhất, sang trọng nhất màu đỏ, cùng 3 chiếc ghế màu xám đen cũng không phải dạng thường đại diện cho vị trí thống lĩnh cùng 3 vị trợ thủ đắc lực của anh. Thân phận tất nhiên cũng khỏi phải nói là dưới một người, trên ngàn người. Người đàn ông đang ngồi trên vị trí chủ tọa liếc đôi mắt nâu màu hạt dẻ sang hai người đàn ông bên cạnh: “Xảy ra chuyện gì?”
Người đàn ông tóc xoăn với gương mặt phương Tây chuyên phụ trách việc đối ngoại đúng dậy nói: “Có người báo tin rằng không phát hiện có điều gì lạ thường ngoài kia”
Người đàn ông da màu đồng với gương mặt phương Đông nghi ngờ: “Không có gì bất thường thì tại sao chuông báo động lại reo”
Người đàn ông tóc xoăn nhíu mày: “Giở trò hay giương đông kích tây?”
Người đàn ông da màu đồng: “Cũng có thể”
Lúc này người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa với một khuôn mặt sắc sảo lãnh khốc đứng dậy để lại một câu cho hai người bọn họ rồi hướng ra phía cửa chính: “Đi xem thử”
Hai người sau lưng anh phục tùng mà đi theo.
Ra đến cửa, người tóc xoăn hỏi đám thuộc hạ: “Tìm được dấu vết có người đột nhập không?”
Đám thuộc hạ đồng thanh: “Không thưa ngài”
Người đàn ông được gọi là lão đại đột nhiên lên tiếng: “Lục soát tất cả”
Tất cả mọi người: “Vâng”
Mặc Âu đang núp ở trên mái nhà, nghe thấy âm thanh băng lãnh mà quen thuộc thì người cử động dịch sang bên trái một chút để nhìn rõ anh hơn. Ai ngờ,…
”Phập” chân cô bị một cách bẫy chuột sắt kẹp lại, đau đến nỗi ứa cả nước mắt. Mặc Âu tức điên tháo bẫy chuột ra rồi ném xuống đoàn người bên dưới. Cô lớn tiếng mắng chửi đám người bên dưới: “Con mịe nó chứ! Ai rảnh hơi đến nỗi đặt cả một bẫy chuột nơi đây vậy? Căn biệt thự này nghèo đến nỗi không mua nổi thuốc diệt chuột hả! Làm bà đây đau chết mất rồi”