“Còn chụp gì nữa, thôi ngay”.
Cô bị giọng gắt của anh ta làm giật mình, cô buông máy ảnh không chụp nữa. Herry Nguyễn nhìn cô, rồi lại nhìn Minh Trang đang ngẩn ra phía sau, anh đến gần rồi trấn an Minh Trang, giọng nói rất nhẹ nhàng.
“Em ra ngoài trước đi, để anh ở lại làm việc với cô ta.”
Minh Trang nhìn thoáng qua cô, rồi lại gật đầu với Herry Nguyễn.
“Vậy em ra ngoài trước”.
Herry Nguyễn rất nhẹ nhàng với Minh Trang, làm cô không khỏi nhìn anh một chút. Đến khi Minh Trang ra khỏi nhà vệ sinh nữ rồi, lúc này Herry Nguyễn mới đối diện với Trì Tuyết, ánh mắt anh ta không mấy thân thiện, bờ môi mím chặt, cô có cảm tưởng anh ta sắp nhào đến đánh mình đến nơi. Cô vẫn còn đu trên cửa, khi nãy ánh mắt anh ta quá đáng sợ, làm cô từ từ bước xuống. Herry Nguyễn đứng ở bên ngoài, khoanh tay nhìn vào cửa đóng kín.
“Bây giờ cô bước ra đây được chưa?”
Giọng nói của Herry Nguyễn sau cánh cửa, cô không khó đoán được vị trí của anh ta sát mình. Trong lòng bối rối một đỗi, rồi cũng thở dài không thôi. Cô biết hôm nay khó thoát rồi, nên đành nói với ra.
“Được thôi, anh tránh xa cửa chút đi”.
Herry Nguyễn không nói chẳng rằng, lẳng lặng đứng xa cửa ra, cô khi này mới thậm thụt ra ngoài. Cũng chính lúc này, Herry Nguyễn từ đâu nhào đến nắm chặt cổ tay cô. Cô suýt thì hét lên, đã bị anh ta kéo lê ra ngoài. Sức lực của đàn ông vốn lớn hơn phụ nữ rất nhiều, đến khi bị va vào bồn rửa tay đằng sau, thì cổ tay đã ửng đỏ đau buốt.
Cô ngẩng mặt nhìn Herry Nguyễn đang nổi giận nhìn mình, âm thầm ghì chặt tay.
“Anh muốn làm gì?”
Herry Nguyễn đã từng gặp rất nhiều phóng viên, riêng mỗi cô gái này dũng cảm đến mức đu trên cửa chụp anh, bây giờ còn chất vất anh ta muốn làm gì. Herry Nguyễn không trả lời, nhìn sâu vào đôi mắt trước mặt, bấy giờ mới nhận ra cô ấy cũng khá xinh xắn, đôi mắt to tròn đối diện anh điềm tĩnh.
Herry Nguyễn siết tay, đã thấy cô nhíu mày một chút, nhưng vẫn không chịu buông tay, ôm chặt máy ảnh của mình.
“Câu đấy phải là tôi hỏi mới đúng, phóng viên các người xâm phạm đời tư vậy mà xem được à?”
Cô nhìn lại người đàn ông đang hâm hố trước mặt mình, rồi lại lắc đầu.
“Anh Nguyễn, anh là người của công chúng, sự riêng tư của anh không đặt lên hàng đầu giữa quần chúng. Tôi vô tình chụp được ảnh của anh, tôi có trách nhiệm lên tin để cả nước được biết, đây là nghề báo”.
“Chứ không phải nhà báo nói láo ăn tiền sao?”
Cô không nói, quả thật báo chí không phải khi nào cũng nói lên sự thật. Bấy giờ cô mới nhướn mày.
“Làm phiền anh buông tay”.
Herry Nguyễn đáng lý rất giận, nhưng khi nghe giọng nói yếu ớt của cô, lại nhìn lại cổ tay cô đỏ ửng một mảng lớn, anh mới biết mình hơi kích động, vậy là dần thả lỏng tay. Cô giật tay về, xoa xoa cổ tay đau buốt, bấy giờ mới nhìn Herry Nguyễn đang đứng đằng xa. Đã thấy anh ta ra chiều thương lượng.
“Cô nói đi, cô muốn giá bao nhiêu?”
Cô từ nhỏ sống trong nhung lụa, cho dù nhà cô không đến mức triệu phú gì, nhưng không ưa người thở ra mùi tiền, vả lại bây giờ cô lại là phu nhân của Kỷ gia, viên dạ minh châu trên tay Kỷ Nhiên.
“Không phải thứ gì cũng mua được bằng tiền”.
Cô nói, giọng nói có gì đó mà Herry Nguyễn không rõ, chỉ là cảm thấy cô có nỗi niềm riêng. Herry Nguyễn lăn lộn trong giới showbiz đã lâu, showbiz giống như một lẩu thập cẩm, nổi lên nhờ scandal hay thực lực vẫn chẳng ảnh hưởng gì đến tiền anh kiếm được, nhưng như vậy không có nghĩa anh thích chuyện riêng tư của mình lên báo, rồi hôm nay người này mắng chửi, ngày mai người nọ cảm thông.
Anh nhìn cô gái đối diện, trong lòng suy nghĩ trăm mối, cuối cùng chọn cách nói mềm mỏng, nên giọng điệu cũng có vẻ nhẹ nhàng hơn, không còn trịch thượng nữa.
“Được rồi, vậy chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi. Tôi hy vọng, cô đừng công bố những bức ảnh kia ra, điều kiện thế nào tùy ý cô.”
Cô thấy anh ta đã hòa hoãn, nên cô không làm khó anh, dựa vào buồng cửa rồi nhìn về phía Herry Nguyễn.
“Tôi không có điều kiện gì cả.”
Herry Nguyễn tuy nóng giận, nhưng không phải người giận quá mất khôn, nên anh ta biết trước mặt cô chỉ có thể nói lý, dùng hết lời lẽ mà nói.
“Cô cũng thấy, Minh Trang và tôi… chúng tôi quen nhau khá lâu rồi, nhưng bởi vì cả hai đều là người nổi tiếng, Minh Trang chỉ mới vào nghề không lâu, nên chưa thể công bố chuyện này ra ngoài được. Sau một thời gian, chúng ta sẽ tự mình thông báo với fan hâm mộ.”
Cô nhìn thấy ánh mắt Herry Nguyễn có hơi nhún nhường, chẳng hiểu sao cô có cảm giác anh ta rất yêu Minh Trang, trong lòng như có một cơn sóng gợn lên, khiến cô không tự chủ mà hỏi ra.
“Vậy thì sao?”
Herry Nguyễn vòng tay trước ngực.
“Cô thấy đấy, yêu đương cũng chẳng có gì xấu cả, nhưng tôi là người nổi tiếng, nên ngay cả việc hẹn cô ấy ở một nơi thơm tho đắt tiền cũng khó khăn, chỉ có thể đến đây vào chốn này giải tỏa mong nhớ thôi. Tôi đã nợ cô ấy rất nhiều rồi, không thể cản trở bước chân của cô ấy nữa. Danh tiếng trong nghề này rất quan trọng, cô ấy còn trẻ, lại là con gái, không nên dính vào những chuyện thế này.”
Cô cảm thấy việc diễn viên yêu đương thì cũng không có gì sai, nhưng theo lời nói của Herry Nguyễn, đây lại là chuyện rất khó khăn. Bởi vì fan hâm mộ của Herry Nguyễn có phần quá khích, trước đây cũng không chấp nhận anh có scandal tình ái nào. Nếu biết được chuyện này không biết sẽ gây nên động thái nào nữa. Vậy là cô do dự.