“Đây là tín vật! Mời Kế tiên sinh nhận lấy. Lúc ngài gặp khó khăn cũng có thể đổi lấy ít bạc!”
Đoạn họ Ngụy hành lễ với Kế Duyên, rồi đặt ngọc bội phỉ thúy xuống. Gã cũng lễ phép chắp tay với Doãn phu tử. Sau đó gã khấp khởi mừng thầm bước ra khỏi Cư An Tiểu Các, vẫn không quên khép cửa lại.
Ngụy Vô Úy ra đến bên ngoài thì tâm tình kích động rốt cuộc cũng không áp chế được, tim đập thình thịch. Gã vừa đi vừa chạy, mãi tới cửa phường Thiên Ngưu thì mới dừng lại xoa ngực để bình tĩnh lại. Lúc này, gã lại biến thành một thương nhân phúc hậu ổn trọng.
Ngoại trừ thân tín trong nhà, Ngụy Vô Úy không định nói chuyện ngày hôm nay cho bất kỳ ai, càng không có chuyện rêu rao khắp nơi.
Nếu Kế tiên sinh nói đi nói lại rằng hắn là một “phàm phu tục tử”, tức hắn đang nói thẳng cho Ngụy Vô Úy biết rằng hắn không muốn bị quấy rầy. Gã tự nhiên biết mình phải làm gì, nếu không chuyện tốt trở thành chuyện xấu, thiện duyên biến thành ác duyên thì không tốt lắm.
…
Ở trong sân Cư An Tiểu Các, đợi Ngụy Vô Úy rời đi, Doãn Thanh mới tò mò hỏi Kế Duyên.
“Kế tiên sinh, thật sự là ngài không biết Ngọc Hoài Sơn ở đâu sao? Con còn chưa thấy thần tiên tròn méo ra sao nữa!”
“Đúng vậy, ta cũng muốn gặp được thần tiên một lần đây, mong rằng cùng ta tưởng tượng không quá khác. Về phần ta có biết chuyện về Ngọc Hoài Sơn hay không, Tiểu Doãn Thanh, con đã thấy ta nói dối bao giờ chưa?”
Kế Duyên vừa lấy bánh ngọt trong hộp cơm đặt lên bàn đá, vừa cười đùa hỏi tiểu Doãn Thanh.
“Thế nhưng con mới quen Kế tiên sinh vài tháng thôi, trước đây Kế tiên sinh có nói dối không thì con không biết!”
“Thanh nhi!!”
Nghe lời này, Doãn Triệu Tiên giật nảy mình. Thằng ranh con này cái gì cũng dám nói.
“Ha ha ha ha … Tiểu Doãn Thanh nói đúng rồi, ta cũng không phải là chưa gạt ai, nhưng việc này thì ta không nói sai! Còn nữa, trẻ con nói chuyện cũng phải ý tứ, lễ phép nghe chưa. Ta thì không sao, nhưng sau này dù sao con cũng phải đi ra ngoài, cho nên con phải cẩn thận họa từ miệng mà ra đấy!”
Doãn Thanh đáng yêu thật đấy, nhưng cũng không thể để cho nó trở thành một đứa đầu gấu được.
“Kế tiên sinh nói rất đúng. Đứa nhỏ này vẫn cần uốn nắn hơn nữa. Không hành động vô lễ, không nói lời tổn thương.”
Nghe lời này, Kế Duyên trịnh trọng gật đầu, hiếm khi mà hắn nghiêm túc tán thành cách dạy con của Doãn phu tử.
“Doãn phu tử nói rất đúng. Thế giới bên ngoài đâu yên bình như huyện Ninh An. Chợ búa, giang hồ hay quan trường cũng vậy, chỗ nào cũng khả năng chạm mặt đám đầu trâu mặt ngựa, không thể không cẩn thận!”
‘Tiểu tử nhà ngươi còn dám hờn dỗi với ta. Tiên sinh như ta rộng lượng thì rộng lượng đấy, nhưng ta mà chỉnh ai thì cũng không vừa đâu!’
Kế Duyên xấu bụng nghĩ. Sau đó hắn lại điềm nhiên như không có việc gì nói với thằng nhóc:
“Chà, bánh ngọt của trà lâu gần miếu Thành Hoàng đây, đừng lãng phí, các ngươi cùng ăn đi!”
“Cung kính không bằng tuân lệnh!”
Doãn Triệu Tiên cũng không khách khí nữa, bắt đầu ăn bánh với Kế Duyên. Không thèm để ý đến tên nhóc Doãn Thanh đang trưng lên khuôn mặt nhăn nhó, uất ức nhìn phụ thân. Quả thực cậu cảm thấy hơi tủi thân một chút.
Một điểm ở Doãn Triệu Tiên mà Kế Duyên rất thích chính là mặc dù vừa phát sinh chuyện kỳ lạ như vậy, nhưng gã chỉ kinh ngạc trong chốc lát, rồi sau đó gã lại có thể nói chuyện, đánh cờ và ăn bánh ngọt với mình như chẳng có gì. Đối với người thường thì e là sẽ có dục vọng và khát khao được biết nhiều chuyện hơn nữa. Vậy mà gã có thể giữ vững nguyên tắc, tự kiềm chế bản thân như vậy.
Quả là đáng quý, Kế Duyên cảm thấy chuyện này còn khó hơn việc giữ cho mình thanh tâm quả dục (*), không màng danh lợi nữa. Đây cũng là nguyên nhân hắn thấy mình học được không ít từ Doãn Triệu Tiên.
Kế Duyên và Doãn Triệu Tiên vừa ăn bánh ngọt vừa đánh cờ cho đến lúc hoàng hôn. Hai bên có thắng có bại. Một người thì lòng tin tăng mạnh, một người thì nghĩ rằng đối phương đang nhường cho mình chút thể diện. Ai cũng thấy thoải mái trong lòng.
Ván cờ cuối cùng kết thúc. Hai người tự mình thu lại quân cờ. Ở bên cạnh, Doãn Thanh cũng phụ một tay, khi thu cờ trắng, lúc lại nhặt cờ đen.
“Doãn phu tử, vài ngày nữa ta sẽ đi khỏi huyện Ninh An rồi!”
Đêm qua khi hắn biết được tin tức liên quan đến Kiếm Ý Thiếp, đến sáng nay lại mò ra bí mật của Kiếm Ý Thiếp, thì hắn đã nghĩ đến chuyện này rồi. Phần mộ của Tả đại hiệp kia chắc chắn ở rất xa. Hiện tại Kế Duyên chỉ là nói trước một tiếng thôi.
Nghe vậy, Doãn Triệu Tiên vốn đang nhặt quân cờ cũng thoáng sững người. Những lời này của Kế Duyên quá bất ngờ.
Doãn Thanh nghe xong cũng đang định nói chen vào thì bị Doãn Triệu Tiên trừng mắt, lời chưa ra đã nghẹn lại.
“Khi nào Kế tiên sinh rời đi?”
“Ta cũng chưa rõ, nhanh thì dăm ba ngày, chậm thị sáu bảy ngày nữa!”
Chủ yếu là hắn phải tìm hiểu kỹ càng bản đồ của tất cả các châu các phủ thuộc Đại Trinh trước, sau đó còn phải chào tạm biệt Thành Hoàng huyện Ninh An nữa.
Những người ở trong sân im lặng một hồi. Doãn Thanh ủ rũ nhoài người trên bàn đá. Doãn Triệu Tiên đặt hai quân cờ trắng cuối cùng vào trong hộp, sau đó mới nói.
“Doãn mỗ biết Kế tiên sinh không phải là người thường. Tất nhiên ngài có lí do chính đáng mới rời đi. Doãn mỗ cũng không tiện hỏi nhiều. Khi nào ngài rời đi, cứ báo cho ta một tiếng, ta xin tiễn tiên sinh một đoạn đường. Nếu ngài không tiện, thì ta cũng chỉ có thể chúc tiên sinh lên đường thuận buồm xuôi gió!”
“Được, đa tạ ý tốt của Doãn phu tử!”
Kế Duyên cũng chắp tay cười, lại xoa đầu Doãn Thanh đang ỉu xìu.
Dường như Kế Duyên nghĩ tới cái gì đó, hắn ngẩng đầu nhìn cây táo trong sân, cảm thán một câu:
“Mùa táo năm nay, chỉ sợ ta không được ăn quả nào rồi. Đến lúc đó nhờ Doãn phu tử và Tiểu Doãn Thanh sang đây hái rồi chia cho hàng xóm láng giềng cùng ăn!”
“Doãn mỗ nhất định sẽ làm vậy, xin yên tâm!”
Khi Doãn Triệu Tiên trả lời xong thì gã cũng nhìn lên cây táo. Hai người vậy mà không thi lễ hoàn lễ như ngày thường.
Chuyện phiếm thêm đôi ba câu, hai cha con Doãn gia cũng không hào hứng lắm. Với lại lúc này cũng đã đến giờ cơm, hai người cũng cáo từ rồi ra về.
Đợi hai cha con Doãn gia đi rồi, Kế Duyên lại làm việc và nghỉ ngơi như thường lệ. Hắn đi ra ngoài ăn cơm rồi về nhà tu luyện, xong xuôi thì về phòng ngủ.
…
Ban đêm, hoa táo trong sân khô đi rồi rơi rụng xuống đất. Đầu cành cây, những quả táo xanh dần dần lớn lên. Đến khi bình minh sắp lên, lá táo trên cây đã hơi úa hơn một chút, nhưng những quả táo cũng theo đó mà trĩu nặng hơn.
Sáng sớm, Kế Duyên thức dậy mở cửa phòng. Cảnh tượng trước mắt làm cho hắn sững sờ. Kế Duyên nhìn cây táo thật lâu, sau đó mới cảm thán nói:
“Gió thu tới một đêm thôi
Đầy vườn táo ngọt đợi người hái ăn!
Cảm ơn nhiều lắm!”
– ——
(*) Thanh tâm quả dục: giữ cho tâm hồn luôn thanh sạch, đè nén dục vọng