Tô Diễm cười, tự mình vén rèm bước vào.
Tỳ nữ muốn lên trước ngăn trở, lại bị Lục thị quát lớn.
“Đi xuống.”
Nói xong, nàng ta nhìn chằm chằm Tô Diễm, giọng điệu cũng không tốt gì cho cam.
“Vị công tử này, không nói gạt ngươi, ngươi nói đúng hết, nhưng ta chưa bao giờ nói chuyện này cho người khác, ngay cả tỳ nữ thiếp thân trong phủ cũng không biết rõ như vậy, ngươi… Có phải đã điều tra ta, hôm nay cũng theo dõi ta tới đây.”
Lục thị chưa nói dút câu, nhưng thâm ý trong lời nàng ta những người ở đây cơ bản đều hiểu.
Tô Diễm không nói gì, mà ngồi xuống chỗ bên cạnh Lục thị.
“Phu nhân hiểu lầm, ta không có điều tra phu nhân, cũng không theo dõi phu nhân tới đây, trước ngày hôm nay, ta còn chưa bao giờ gặp phu nhân.”
Lục thị nhìn người trước mặt, tuy không thấy được dung mạo dưới đấu lạp, nhưng dáng người và giọng nói này, đều rất xa lạ.
Sợ là, thật chưa từng gặp qua.
Nhưng vừa rồi hắn nói rõ ràng như vậy, lẽ nào hắn là…Đại phu!
Còn là đại phu chỉ cần nhìn liền biết đối phương mắc bệnh gì!
Cô ta bệnh gần một năm, vẫn luôn bí mật tìm đại phu khám bệnh hốt thuốc, nhưng luôn không có kết quả, nàng cũng lo lắng a, bản thân già đi nhan sắc phai tàn, Từ Ngạn Phong cũng không phải kẻ chung tình.
Nghĩ lại bản thân còn chưa có con cái, dù thế nào cũng phải sinh hạ một đứa a!
Nghĩ thế, giọng Lục thị hòa hoãn một chút hỏi.
“Vị công tử này, xin hỏi ngươi là đại phu sao?”
Tô Diễm lắc lắc ngón tay: “Không phải đại phu, ta chỉ là người nhàn tản, hôm nay đến Như Ảnh lâu, cũng chỉ để hỏi thăm tin muốn biết thôi, hỏi thăm xong thì rời đi.”
Cho dù không phải đại phu, vậy thì cũng là người hiểu biết y thuật, suy nghĩ trong lòng Lục thị rục rịch, không ngờ lúc này, tiểu nhị của Như Ảnh lâu đi ra, nói với nàng ta.
“Từ phu nhân, đến lượt phu nhân.”
Lục thị quay đầu nhìn Tô Diễm: “Công tử, xin ngươi chờ ta, ta lập tức đi ra! Phải đợi a!”
Nhìn thấy bước chân vội vã đi vào của Lục thị, Tô Diễm vỗ vỗ mông đứng lên.
Chờ?
Sao có thể!
Cô Tô Diễm muốn là thu hút sự chú ý người khác, cũng chỉ có làm thế, bản thân mới có thể đạt được thứ mình muốn!