Chị hai Chu San cùng mẹ Chu đang ở trong bếp, thỉnh thoảng truyền ra ngoài tiếng thái rau xào nấu.
Chu Y cầm lấy mấy gói quà trong tay Chu Mạt, tùy tiện bỏ lên bàn, biểu tình trước sau không đổi.
“Ngồi đi, lát nữa là có cơm.”
“Vâng.”
Trò chuyện đầy cứng nhắc.
Chu Y cũng ngồi lên ghế salon, cô gần đây có hứng thú với trà, vừa ngồi xuống liền mân mê tách trà trên bàn.
Chu Võ vẫn luôn chăm chú xem báo, trong phòng khách bấy giờ yên tĩnh cực điểm.
Chu Mạt không quá thoải mái, nhưng từ nhỏ anh đã quen với bầu không khí này.
Trong lúc đó, Chu Võ và Chu Y thỉnh thoảng nói vài câu, chủ yếu là chuyện trong bệnh viện, Chu Mạt không nói chen vào, coi như bản thân không tồn tại.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng cũng tới lúc dọn cơm, bầu không khí trong phòng rốt cuộc nóng hơn một chút.
Người một nhà quây quần bên bàn ăn, mẹ Chu trước hỏi gần đây anh sống ra sao, Chu Mạt đáp từng câu một, dần dà không còn gì để nói.
Lúc bắt đầu, Chu San còn cười đùa vui vẻ, sau khi bị Chu Y ngồi bên cạnh trừng cho một cái mới vùi đầu tập trung ăn cơm.
Cơm nước xong, Chu Võ nói ra một câu phá tan bầu không khí yên bình hiếm có của gia đình: “Chu Mạt, mấy hôm trước tôi đã nhờ chú của anh, giúp anh lo liệu một số chuyện. Mấy ngày nữa anh có thể quay về bệnh viện tỉnh đi làm, trước lúc ấy anh thôi việc hiện tại đi.”
Tay cầm đũa của Chu Mạt run run, sắc mặt anh càng ngày càng khó coi.
Chu Võ nhìn thấy anh như vậy, mặt cũng lạnh xuống, ông híp mắt, lạnh lùng nghiêm nghị nhìn sang, “Làm sao, không muốn à.”
Chu Mạt đặt đũa xuống, ngẩng đầu đối mặt với Chu Võ.
Chu San thấy vậy nhanh chóng nói: “Ba, ba làm gì vậy, cơm còn chưa ăn xong. Ăn xong hãy nói tiếp mấy cái này…”
“Con sẽ không quay lại.” Chu Mạt đột nhiên nói.
Chu San cuống đến độ mồ hôi lạnh cũng chảy ra, chỉ sợ cuộc họp gia đình lại xảy ra cãi cọ lần nữa.
Chu San nhanh chóng gắp cho Chu Mạt một miếng sườn, lúng túng khuấy động bầu không khí.
“Mạt Mạt, mau nếm thử sườn chị làm, rồi chúng ta nói chuyện sau nhé, ngoan.”
Chu Y bên cạnh đột nhiên nắm cánh tay Chu San, làm Chu San giật nảy mình.
Khuôn mặt Chu Y ngàn năm bất biến, cô mở miệng: “Mạt Mạt, ba cũng vì nghĩ cho em. Nhớ lúc đầu kỳ vọng của cả nhà đối với em lớn ra sao, lại nhìn công việc hiện tại của em đi, so được sao?”
Chu Mạt trả lời: “Em cảm thấy hiện giờ em sống rất vui rất khỏe, công việc của em không có gì không ổn cả.”
Mẹ Chu, Hứa Đình, không nhịn được tiếp lời: “Chu Mạt, con suy nghĩ cẩn thận vào. Con xem cả nhà tốn bao nhiêu công sức vì con chứ? Con xem, ngay cả chuyện với Tiểu Tần, con cũng làm người khác phải thất vọng.”
Chu Mạt cau mày đáp: “Con đã nói từ đầu con với cô ấy không thành, là mọi người nghĩ nhiều.”
Hứa Đình nổi giận: “Chu Mạt, con bao lớn rồi! Tại sao cứ thích làm to chuyện lên thế! Trước đây bỏ qua đi, giờ con định cô đơn đến già sao?”
“Ôi mẹ à, mẹ xem này, đây là chuyện của chúng ta mà… Với cả, Tiểu Tần cũng ra nước ngoài rồi, đừng nhắc lại nữa…” Chu San cất lời.
Hứa Đình trừng mắt với Chu San: “Con nhỏ ngốc này, còn chưa đến lượt con lên tiếng đâu! Con cũng tự lo cho thân con luôn đi!”
Chu San lập tức ngậm miệng.
Cơn tức giận của Chu Mạt cũng tăng lên, anh cố gắng ép xuống, cố gắng bình tĩnh nói: “Không nói những chuyện khác, bệnh viện, con tuyệt đối không trở lại.”
Nhà họ Chu, gia đình thầy thuốc. Ba Chu cùng các chị, thậm chí là các chú các bác cùng rất nhiều họ hàng khác, đều làm bác sĩ trong bệnh viện tỉnh. Chỉ có duy nhất mình Chu Mạt là ngoại lệ.
Chu Võ nghe câu này, tức giận vỗ bàn: “Từ nhỏ đến lớn không làm ai yên lòng được! Không bao giờ trưởng thành nổi!”
Nói đoạn phẫn nộ rời đi.
Chu San thở dài, cuộc họp mặt hiếm có của gia đình không ngờ lại thành thế này.
…
Thầy Chu trở về căn hộ nhỏ anh đã mua.
Anh mệt mỏi đóng cửa phòng ngủ, quần áo cũng không cởi, cả người như bị rút hết sức sống ngã vật lên giường.
Bốn phía tĩnh lặng, chốc chốc nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ trong phòng khách như có như không.
Anh hồi tưởng lại cái nơi không ồn ào ầm ĩ mà tràn ngập lạnh lùng kia, “nhà”.
“Ngôi nhà” kia còn chẳng tính là nhà, mà nơi này cũng chỉ có một mình anh cô đơn lạc lõng, cũng chẳng thể gọi là nhà.
.