Khi xảy ra chuyện không vui ở nhà cũ, Cố Thành Trung đã tin tưởng cô, che chở cho cô.
Khi Hứa Trúc Linh bị nhốt trong phòng học thì Cố Thành Trung đã chạy tới, thậm chí còn dẫn cô đi nhà họ Hứa xả giận.
Cố Thành Trung sẽ yên tâm giao tiền lương của mình cho Hứa Trúc Linh, dạy cho cô học, sẽ ôm ngủ trong ngày mưa gió, sưởi ấm cho cô.
Hứa Trúc Linh rất ít khi cảm nhận được cái cảm giác được người khác bảo vệ như thế này, cô có thể nhận ra sự dịu dàng mà Cổ Thành Trung dành cho mình.
Bởi vậy nên cô muốn làm gì đó cho anh.
“Tớ thật sự không thể hiểu nổi trẻ con bây giờ đang nghĩ cái gì trong đầu. Cậu đã nghĩ thông suốt rồi vậy cậu có chắc chắn rằng Cố Thành Trung thích mình không?”
Bạch Minh Châu chỉ là thuận miệng nói mà thôi, ai ngờ cô ấy vừa dứt lời thì nụ cười của Hứa Trúc Linh đã trở nên cứng đờ.
Hứa Trúc Linh quên mất vấn đề này. Cố Thành Trung chưa hề tỏ tình với Hứa Trúc Linh lắc đầu.
Bạch Minh Châu thấy hai người bọn họ quá kỳ lạ, trực tiếp đạp chân phanh rồi dừng lại bên vệ đường.
“Mẹ ơi, hai người các cậu thật sự là vợ chồng sắp cưới đấy hả? Từ lúc đính hôn cho tới giờ cũng một hai tháng rồi. Bây giờ cậu mới nghĩ rõ thì không nói làm gì, nói nữa ngày trời vậy mà hóa ra cậu không hề biết Cổ Thành Trung có thích mình hay không à?”
“Có lẽ là thích?”
“Tớ bị cậu làm cho tức chết rồi đây này!”
Suýt chút nữa là Bạch Minh Châu tức tới hộc máu, vì sao cô ấy lại cảm giác hay người này đang đùa giỡn mình nhỉ.
Bạch Minh Châu khởi động xe một lần nữa rồi đưa Hứa Trúc Linh tới cửa biệt thự nhà họ Cố.
“Cậu mau xuống xe đi, tớ nhìn thấy cậu là lại tức, tớ còn muốn sống lâu một chút, chưa muốn chết sớm đâu!”
“Buổi tối tớ sẽ hỏi cho rõ ràng rồi nói cho cậu biết! Lần này tớ sẽ không lơ mơ nữa đâu.”
“Cũng đã lơ mơ tới lúc này rồi thì tớ còn có thể trông cậy vào cậu được gì nữa chứ? Cố lên, nếu cậu đã thích anh ta thì tớ sẽ chúc phúc cho hai người.”
Hứa Trúc Linh nhìn về phía về phía Bạch Minh Châu với sự cảm kích rồi quay người đi về phía biệt thự đèn đuốc sáng trưng kia.
Bạch Minh Châu thấy nhìn theo bóng lưng vui vẻ của Hứa Trúc Linh thì thở dài một hơi.
Không khó để nhận ra Hứa Trúc Linh đã thích Cố Thành Trung, chỉ mong rằng anh ta cũng thích Hứa Trúc Linh, có thể cho cô một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng mà, người bạn đời của mình đang ở đâu chứ?
Bạch Minh Châu thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu.
Cô lấy điện thoại ra rồi gọi cho một dãy số mà mình thuộc nằm lòng, chẳng cần lưu vào danh bạ.
Rất nhanh sau đó điện thoại đã được kết nối, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lạnh nhạt, có chút trầm thấp, lại xen lẫn một chút mỏi mệt.
“Ai vậy?”
Bạch Minh Châu nghe thấy giọng nói của người đàn ông bên kia thì trái tim của cô ấy như thắt lại. Ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận, không dám thở mạnh.
Thật ra Bạch Minh Châu rất hâm mộ Hứa Trúc Linh, cô dám yêu dám hận.
Bạch Minh Châu và Ngôn Phúc Lâm đều cùng là một loại người, yêu nhưng khó mở miệng.
Ngôn Phúc Lâm là kín đáo, còn cô ấy là không thể mở miệng được.
Đối phương không nghe thấy ai trả lời thì hơi do dự một chút, sau đó hỏi: “Là Minh Châu à?”
Bạch Minh Châu nghe người đó gọi tên của mình thì trở nên luống cuống, cô ấy vội vàng tắt điện thoại đi.
Trong đêm tối, không khí có vẻ hơi yên tĩnh.
Đối phương không có gọi là mà gửi cho Bạch Minh Châu một tin nhắn.
“Tiền sinh hoạt của tháng này đã gửi tới thẻ rồi, chăm sóc mình cho tốt”
Bạch Minh Châu nhìn dòng chữ kia mà hốc mắt ửng đỏ lên.
“Ai thèm tiền sinh hoạt mà anh cho chứ?”
Bạch Minh Châu nói xong rồi rút sim ra, trực tiếp ném ra ngoài cửa xe.
Hứa Trúc Linh về tới nhà trong tâm trạng vô cùng kích động.
Cô chạy từ trên lầu xuống dưới lầu, nhưng lại không hề nhìn thấy bóng dáng Cổ Thành Trung đâu cả.
“Chú An ơi, Cố Thành Trung còn chưa đi làm về ạ?”
Chú An nhìn dáng vẻ vội vàng của Hứa Trúc Linh thì há to miệng, ông ấy không biết nên nói như thế nào.
Hứa Trúc Linh thấy dáng vẻ khó mà mở miệng của ông ấy thì lại trở nên hồi hộp.
“Sao thế ạ?”
“Cậu chủ đi công tác ở nước Anh rồi. Cậu ấy nói rằng hai người nên tự mình tỉnh táo lại, nghĩ cho kỹ xem thứ mình muốn là gì.”
“Vậy khi nào anh ấy về?”
“Cái này thì tôi cũng không rõ lắm.”