” Tiểu thư chúng ta nói chuyện thôi đừng vung tay, chuyện này chưa đến nỗi phải đánh nhau đâu.”
Khanh Bình bỗng nhiên cúi xuống lén cười một chút rồi ngẩng lên nghiêm nghị, nàng ta vẻ mặt hầm hực quát tháo cả ba người.
” Các người đều đặt điều vu khống ta, người sai còn không chịu xin lỗi, các người đều là hạng thấp hèn ỷ đông hiếp yếu.”
Tuệ Liên lúc này mới phát tiết, nàng kể lại toàn bộ mọi chuyện vừa rồi cho Đàm Nhu nghe.
” Tiểu thư không thể nói thế được, người sai rõ ràng là người, ta và Khanh Bình đang ngồi chơi với nhau là người đi qua đá chân vào hòn đá trúng vào người ta, có lẽ người nhìn ta ăn mặc không giống con nhà quan cho nên khi ta hỏi chuyện thì người đã cố tình đi qua đưa vai hất ta ngã xuống, tiểu thư ta nể người là đích nữ phủ thường thư cho nên mới không nói, nhưng người vừa nói muội ấy thấp hèn là người sai.”
Đàm Nhu chỉ đứng nhìn nhưng rồi nàng ta như điên lên mà tiến lại gần muốn đánh Đàm Nhu, Tuệ Liên đã tiến lên đỡ lấy cái tát đấy.
Nhìn một bên má ửng đỏ của Tuệ Liên, Đàm Nhu không chút do dự mà liền giơ tay tát luôn nàng ta, cú tát này quá mạnh cho nên làm nàng ta ngã xuống đất.
Tì nữ bên cạnh nàng ta đã đỡ lấy rồi chỉ mặt từng người mà nói.
” Các người ức hiếp chủ tử nhà ta, Nhạc thường thư sẽ không tha cho các người.”
Đàm Nhu cười nhẹ.
” Ta muốn xem xem Nhạc thường thư có thể làm gì, chó cậy thế chủ mà muốn cắn người loạn xạ, làm gì cũng phải nghĩ đến hậu quả chứ.”
Rồi tiếng chạy bộp bộp từ đằng xa lại vang lên, theo đó là tiếng nói của ai đó rất quen thuộc.
” Ai za, có chuyện gì thế này, Nhạc đại tiểu thư có sao không thế?”
Đó là Tần Nhã, Đàm Nhu mỉm cười nhìn nàng, quan hệ giữa Tần Nhã Và Phi Nhã cũng không phải là tốt nếu ở gần nhau sẽ hay đá xéo nhau.
Bình thường nàng không hay vào cung nhưng ở nhà cũng chán nên thành ra hôm nay lại vào chơi cho đỡ chán, đúng lúc định đến hoa viện để chơi thì gặp cảnh này.
Tần Nhã thân thiết khoác lấy tay Đàm Nhu, Tuệ Liên cũng liền khoác lấy bên còn lại, Chiêu Phong đứng từ xa nhìn thấy liền hoang mang.
Phi Nhã đứng dậy, còn ôm mặt nói.
” Tần Nhã tiểu thư hiếm khi vào cung, nay lại cùng đồng loã với những người không ra gì như vậy đúng là hợp tình nhỉ.”
Tần Nhã không nói gì, chỉ ôm mặt giả vờ đau điếng để trêu chọc nàng ta.
” Hơi đau đó.”
Đang đúng lúc Phi Nhã không còn bình tĩnh nữa muốn lên tiếng thì từ đằng sau Đàm Nhu xuất hiện một dáng người cao, Phi Nhã bỗng nhiên rụt rè lùi lại.
Đàm Nhu quay ra thì thấy Chiêu Phong đứng đằng sau, chàng thấy Đàm Nhu thì liền cười rồi mặt lạnh quay ra nhìn Phi Nhã hỏi.
” Có chuyện gì thế?”
Đây chính xác là dáng vẻ của thái tử Vong Quốc còn khuôn mặt nhìn Đàm Nhu vừa cười hồi nãy lại là Mặc Chiêu Phong.
Phi Nhã sợ sệt hành lễ, vừa thanh minh cho bản thân mình.
” Thái tử điện hạ, thần thiếp bị họ vu khống, chính là cô nương này nàng ta vừa mới vung tay tát thần thiếp.”
Phi Nhã chỉ tay thẳng mặt nàng mà không chút kiêng rè.
Đàm Nhu trong lòng còn rạo rực hơn, nàng bực mình vì cách nói chuyện giống như thân thiết của nàng ta.
Chẳng nhẽ họ đã gặp nhau từ trước rồi sao? nàng ta còn ” thần thiếp.” cũng thân quá nhỉ.
Chiêu Phong chưa kịp nói thì Đàm Nhu đã vội bỏ đi, Tuệ Liên quay ra nhìn Khanh Bình thì liền bước qua đó như nép vào người thiếu niên nọ.
Tần Nhã thì vội nói với Chiêu Phong.
” Huynh thấy như thế nào.”
Rồi nói xong Tần Nhã đã vội chạy theo Đàm Nhu.