Mạc Chi Dương đã bảo vệ cho Bạch Tử Lệ khỏi những lúc nguy hiểm, quan tâm, chăm sóc cho Bạch Tử Lệ đầy đủ không thiếu một thứ gì cả nhưng chính bản thân Mạc Chi Dương lại không chăm lo cho mình mà lại đi quan tâm tới Bạch Tử Lệ. Nghĩ đến đây, tim của Bạch Tử quặt thắt lại, đau đớn vô cùng, nước mắt không kiềm được mà chảy ra, tay Bạch Tử Lệ nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay bị thương của Mạc Chi Dương, nức nở nói
– “Ngài…Ngài bị thương rồi…Hức Hức…Để ta băng bó cho ngài…”
– “Ngươi đau ở đâu sao? Sao lại khóc rồi? Cái này ta không đau, chút nữa băng bó sau cũng được”_Mạc Chi Dương nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ấy
– “Không…Để ta băng bó cho ngài…Ngài đừng chối…Ta muốn băng bó cho ngài”_Bạch Tử Lệ lắc đầu, nắm chặt tay Mạc Chi Dương không cho rời đi
– “Vậy được rồi. Ta sẽ để ngươi băng bó cho ta nhé”_Mạc Chi Dương mỉm cười nhìn Bạch Tử Lệ nói
A Vân đã nhanh chân lấy hộp sơ cứu để Bạch Tử Lệ có thể băng bó cho Mạc Chi Dương. Hộp sơ cứu vừa được mang đến, Bạch Tử Lệ thút thít nói Mạc Chi Dương ngồi bên cạnh mình để có thể dễ dàng sơ cứu hơn, Mạc Chi Dương nhìn thấy bộ dạng ấy liền không nhịn được cười, đúng là đáng yêu thật. Bạch Tử Lệ lau nước mắt đi, tập trung vào việc sơ cứu cho Mạc Chi Dương; đầu tiên là từ từ rút con dao ra, rồi nhanh chóng sát trùng, và cứ tiếp tục rửa như vậy cho đến khi máu đỡ chảy hơn và bước cuối cùng là băng bó lại cho nó ổn định, cầm được máu.
Bạch Tử Lệ làm một cách cẩn thận và nhẹ nhàng nhất có thể, sau khi kiểm tra phần mình băng bó đã chắc chắn thì mới yên tâm thả tay Mạc Chi Dương ra, nhưng vẫn lo lắng ngước lên hỏi
– “Ngài còn đau nữa không? Ta vừa nãy băng bó cho ngài có đau không?”
– “Không…Không hề đau. Ta chỉ sợ ngươi bị đau mà thôi, chứ mấy cái vết thương này ta quen rồi”
Mạc Chi Dương lau đi những giọt nước mắt đang không kìm chế được mà từ từ chảy ra, trong lúc Bạch Tử Lệ sơ cứu, Mạc Chi Dương cũng thấy Bạch Tử Lệ phải cố gắng lắm mới không khóc ra đấy. Bạch Tử Lệ sau khi nghe vậy liền không nhịn nổi nữa mà khóc òa lên. Tại sao? Tại sao Mạc Chi Dương lại nói như vậy chứ? Tại sao lại nói như thể mình không đau vậy chứ? Mạc Chi Dương thấy Bạch Tử Lệ khóc liền bối rối dỗ dành, ôm vào lòng
– “S-Sao lại khóc rồi? Ngoan, nín đi nào…Ta không sao cả mà. Ta không đau gì cả”
– “Hức Hức…Tại sao ngài lại làm như vậy chứ? Tại sao ngài lại bảo vệ ta chứ?Tại sao? Nhỡ ngài bị làm sao thì ta như thế nào? Hức Hức…Ngài là đồ tồi…Rõ ràng là đau như vậy mà vẫn cố giấu…Ngài là đồ nói dối”
– “Được rồi được rồi. Ta xin lỗi vì đã nói dối em. Đúng là ta rất đau nhưng còn hơn là để em bị thương, lúc đó ta sẽ đau gấp 2 lần so với vết thương này”
– “Nhưng… Nhưng tại sao?Sao ngài lại nói như vậy?”_Bạch Tử Lệ nức nở nhìn Mạc Chi Dương như vẫn chưa hiểu ý nghĩa rồi nói
– “Bởi vì ta thích em. Vì vậy khi nhìn thấy em đau, trái tim ta cũng đau theo…”
– “Hả?!”
Bạch Tử Lệ bất ngờ trước câu nói của Mạc Chi Dương, không tin nổi vào mắt mình…