Tần Đông Loan thả lỏng tay, một tay còn lại giúp cậu tháo dây an toàn.
Lúc này, Tần Đông Loan mới thả tay ra, Kiều Diên thoáng cái được tự do. Cậu khẽ gật đầu với Tần Đông Loan, rồi mở cửa xe, gió tuyết bên ngoài lập tức tràn tới, Kiều Diên đi xuống, đóng cửa xe lại.
Gió thật sự rất lớn.
Gió mang theo tuyết, những bông tuyết xoay tròn giữa không trung, đụng phải mặt Kiều Diên. Làn da cậu rất nhanh bị gió thổi lạnh, lại xuyên qua da thịt, khiến cả cơ thể cậu đều lạnh đi.
Kiều Diên đứng trong gió tuyết, nhìn con hẻm nhỏ quen thuộc và tòa nhà cũ, bỗng không biết đây là thực tại hay là một giấc mơ.
Trong lúc bị cảm giác đó vây lấy, Kiều Diên đi về phía nhà mình. Tuyết đọng trên mặt đường chưa có người đi qua, Kiều Diên bước từng bước, phát ra những âm thanh nhỏ vụn. Gió bắc gào thét, mùa đông đã đến thật rồi.
Tần Đông Loan ngồi trong xe, nhìn bóng dáng nhỏ bé của Kiều Diên mỗi lúc một xa dần.
Đợi một lát sau, Tần Đông Loan mở cửa đi xuống. Anh đứng cạnh cửa xe, chợt gọi.
“Kiều Diên.”
Kiều Diên nghe thấy tiếng của anh, dừng chân quay đầu.
Con hẻm nhỏ này rất dài, ánh đèn chiếu xuống, kéo cái bóng của Kiều Diên đi một đoạn xa. Cậu giẫm lên cái bóng của chính mình, giữa gió lạnh mang theo tuyết, từ xa nhìn về phía Tần Đông Loan.
Tần Đông Loan nhìn cậu, hỏi: “Mai không có tiết học buổi tối đúng không?”
Kiều Diên nhìn anh, không chớp mắt lấy một cái.
“Không.” Cậu đáp.
“Vậy mai tan học tôi đón em.” Tần Đông Loan nói.
Thứ hai Kiều Diên không có tiết tự học, có thể đến thẳng nhà Tần Đông Loan ăn tối. Tần Đông Loan nói xong, Kiều Diên nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông đứng cạnh xe. Anh đứng trong bóng tối phía sau đèn xe và đèn đường, khiến thân hình của người đàn ông càng trở nên cao lớn, cũng càng thêm mơ hồ.
Kiều Diên nhìn Tần Đông Loan đứng trong bóng tối, nhìn một lát, cậu gật đầu đáp: “Được.”
“Vào nhà đi.” Tần Đông Loan lúc này mới nói.
Kiều Diên đứng tại chỗ mấy giây, lại gật đầu. Sau đó, cậu xoay người, tiếp tục đi về phía cuối con hẻm nhỏ.
Đi hết con hẻm nhỏ là vào đến hành lang của tòa nhà, đến khi ngọn đèn trên tầng ba sáng lên, cuối cùng là đèn của phòng khách nhà cậu.
Tần Đông Loan nhìn ánh đèn lần lượt tắt đi rồi lại sáng lên, chờ đến khi từ ô cửa sổ nhỏ có ánh sáng chiếu ra, anh mới xoay người ngồi về xe, cho xe chạy khỏi.
–
Kiều Diên về đến nhà, nhìn theo bóng dáng chiếc xe của Tần Đông Loan qua ô cửa sổ nhỏ cho đến khi nó hoàn toàn biến mất.
Tuyết vẫn cứ rơi, ánh đèn đường rọi xuống con đường nhỏ trong hẻm, chiếu ra một đường dấu chân vừa lưu lại.
Kiều Diên đứng trong phòng khách nhỏ hẹp, hơi ấm ngập tràn chậm rãi xua đi cái lạnh đã thấm tận vào xương cốt cậu.
Đợi đến khi cơ thể hoàn toàn được sưởi ấm, cảm giác máu trong mạch bắt đầu vận hành trở lại, có thể tự làm nóng cơ thể, Kiều Diên mới thu ánh mắt nhìn ra cửa sổ về, phủi tuyết đọng trên người, cởi áo khoác.
Cả một đêm này, Kiều Diên ở trong trạng thái khi nóng khi lạnh.
Cậu nằm trên giường, ý thức lúc thì như tỉnh táo, lúc lại mơ mơ hồ hồ, giống như đang nằm giữa một đám mây bồng bềnh. Mặt trời vẫn chiếu sáng, nhưng lại có một đám mây vây lấy cậu, hơi nước che khuất tầm nhìn. Cơ thể Kiều Diên dường như đang tan ra, nhưng ý thức lại như dây cung bị kéo căng, tưởng chừng một giây sau sẽ đứt phựt.
Ý thức luân phiên thay đổi giữa hiện tại và quá khứ, ký ức và cảnh tượng liên tục thay đổi, hình ảnh của Tần Đông Loan lần lượt hiện lên. Cậu như đang chìm dần vào một thứ chất lỏng lạnh lẽo, cơ thể và ý chí đều chậm rãi chìm xuống, cuối cùng, cậu bị tiếng chuông đánh thức.
Kiều Diên mở mắt, cậu nhìn trần nhà mơ hồ trên đỉnh đầu, ý chí và linh hồn bị chìm sâu một lần nữa quay về thân thể.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Kiều Diên ngồi dậy, xuống giường đi mở cửa, nhận bữa sáng Tần Đông Loan cho người đưa đến.
Ăn sáng xong, Kiều Diên mặc áo khoác, ngồi xe buýt đến trường.