“Nếu không còn phải đợi anh sao? Dây dưa dây cà, em trai người ta cũng còn biết chạy tới đây để đón, còn anh thì sao, mưa lớn như vậy, anh cảm thấy em sẽ không biết lạnh hả?”
Người đàn ông tức giận đốp lại, “Nói đó là em trai thì em liền tin hả, nhà cô gái kia nếu mà có tiền như vậy, thì còn phải đi làm thêm sao? Chỉ là trò chơi của bọn nhà giàu mà thôi, lại còn muốn cùng người ta ăn cơm!”
Linh Linh có chút chột dạ, giọng cũng lớn hơn, “Thế lần trước không phải anh còn cảm thấy Lâm Kiều đẹp sao, em chỉ nói khách khí một câu cũng không được, em trai người ta có ý tốt đưa em tới đây, anh còn châm chọc mỉa mai, có bệnh hả!”
Người đàn ông nhìn chiếc xe phía sau lướt qua anh ta, chậm rãi khởi động xe, “Em trai cái rắm, loại này là thứ con nhà giàu hay chơi nhất, nhìn qua đã biết là loại sài lang hổ báo tâm cơ sâu, mười đứa như em người ta cũng chơi bỏ, còn em trai, mặt ngoài nói cho dễ nghe mà thôi.”
Linh Linh bị anh ta nói như vậy, cũng bắt đầu ý thức được chút cổ quái, vừa rồi ngồi trong xe, nhìn hai bọn họ cũng không giống như là chị em.
Đến một câu cũng không nói với nhau, không khí cổ quái đến mờ ám.
Trời mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa ồn ào rơi ngoài xe, mưa to tầm tã xôn xao đập xuống, đến nỗi thấy không rõ đường ở phía trước, Quan Chí phải lái xe thật cẩn thận.
Trong xe rất yên tĩnh, Lâm Kiều có chút xấu hổ, vừa rồi có người ở còn tốt, hiện tại chỉ có hai người bọn họ ngồi ở một bên, liền quá yên tĩnh.
Hoắc Ngập ngồi ở một bên, hiển nhiên không có ý muốn nói chuyện, anh hơi kéo quần áo ướt đẫm, có vẻ thấy không thoải mái.
Lâm Kiều nhìn thoáng qua, vừa rồi khi anh đưa các cô lên xe, quần áo khó tránh khỏi bị nước mưa làm ướt nhẹp, một chốc cũng không khô được, nơi này cách Hoắc gia còn rất xa, trên người lại mặc quần áo ướt dầm dề, vừa không thoải mái lại dễ bị cảm lạnh.
Lâm Kiều nghĩ nghĩ, duỗi tay mở bọc nhỏ của mình ra, lấy một chiếc khăn đưa tới, “Cậu lau trước một chút đi.”
Hoắc Ngập nhìn cô một cái, duỗi tay nhận lấy, đến lời cảm ơn khách sáo cũng không buồn nói, giơ tay chà lau quần áo.
Áo thun màu trắng của anh ướt hơn phân nửa, dán ở trên người, dáng người gầy nhưng rắn chắc như ẩn như hiện, hình dáng đường cong lại hiện lên rõ ràng.
Lâm Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi chớp mắt, có chút không được tự nhiên.
Hoắc Ngập cúi đầu lau quần áo, nói một câu, “Tới phía trước dừng một chút.”
Quan Chí lên tiếng đáp, đi không bao lâu, xe liền ngừng lại.
Lâm Kiều nhìn ra bên ngoài, có chút khó hiểu, vẫn còn chưa tới Hoắc gia mà, sao lại dừng rồi?
“Tôi đi lên thay quần áo, chị ở chỗ này chờ.” Hoắc Ngập nói xong mở cửa xe, một bước bước vào màn mưa, đi về phía tòa nhà lớn.
Lâm Kiều có chút sửng sốt, dựa vào cửa sổ nhìn thoáng qua, từ khi nào mà anh đã ra ở riêng một mình rồi?
Quan Chí thấy cô nhìn ra bên ngoài, giải thích giúp, “A Ngập đã tự mình mua nhà ở đây, thỉnh thoảng sẽ đến ở vài ngày.”
“Tự cậu ấy mua?” Lâm Kiều có chút kinh ngạc.
“Đúng vậy, không chỉ có mỗi chỗ này thôi đâu, còn có chỗ khác nữa, nhà ngoại phu nhân vốn là thế gia âm nhạc, A Ngập rất có thiên phú, một lần diễn xuất của cậu ấy, phí lên sân khấu rất cao, so với phu nhân khi còn nhỏ giỏi hơn không biết bao nhiêu, ông ngoại của cậu ấy bây giờ chắc hẳn đang rất hối hận, lúc trước nhất thời tức giận, đưa cậu ấy qua…” Quan Chí nhất thời nhanh mồm nhanh miệng, suýt chút nữa nói nhiều lời, vội vàng ngậm miệng.
Lâm Kiều không nghe tiếp, còn đang mắc trong sự khϊếp sợ, quả nhiên người cùng người chênh lệch là một loại tưởng tượng không thể với tới…
Lâm Kiều cảm thán một câu, nhìn về phía mưa to bên ngoài cửa sổ, có chút phát sầu, chắc là còn mưa lâu đấy.
Trong xe yên tĩnh một lát.
Điện thoại của Quan Chí vang lên, anh ấy nhận máy, bên kia hình như có chút việc gấp, anh vội vàng đồng ý, quay đầu nhìn lại, “Lâm Kiều, sân bay đột nhiên có khách tới, người khác không có thời gian đến đón, chỉ có thể để anh đi, anh phải nhanh chóng đến đó đón họ, em trước tiên cứ lên lầu chờ một lát, anh đưa họ xong sẽ quay về đón các em.”
Lâm Kiều sửng sốt, Quan Chí lại gọi điện thoại cho Hoắc Ngập, vội vã nói xong tình huống, bên kia có vẻ cũng đồng ý.
Quan Chí ngắt điện thoại, “Đi lên đi, anh đã nói với A Ngập rồi, cậu ấy sẽ ấn thang máy cho em, em lên đó chờ, anh lập tức sẽ quay lại.”
Lâm Kiều cũng không làm chậm trễ người khác, đứng dậy mở cửa xe, nước mưa to như vậy liền bay vào bên trong.
Lâm Kiều duỗi tay che lêи đỉиɦ đầu, bước nhanh vọt vào, tuy rằng chỉ có cách vài bước, nhưng không có ô che mưa, vẫn bị xối lên người.
Lâm Kiều tới ngoài cửa thang máy, thang máy vừa lúc mở cửa, cô do dự một chút, đi vào thang máy, cửa tự động đóng lại đi lên trên.
Rất nhanh “Đinh” một tiếng, đã tới tầng lầu, cửa thang máy một lần nữa mở ra.
Lâm Kiều đi ra, quần áo ướt, gió thổi qua liền có chút lạnh, cô nhịn không được run lập cập.
Phía trước cửa đã mở rộng, ở đây chỉ có một hộ, chắc là ở nơi này.
Lâm Kiều không nhìn thấy người đâu, ở cửa gọi một câu, “Hoắc Ngập.”
Bên trong không có tiếng đáp lại, chỉ nghe thấy tiếng mèo kêu, Bánh Trôi Nhỏ chạy tới, kêu với cô một tiếng.
“Bánh Trôi Nhỏ ~” Lâm Kiều cũng đã chắc chắn, bèn đi vào bên trong, liền thấy Hoắc Ngập ở trong phòng khách.
Anh thấy cô đi vào, quay đầu lại nhìn thoáng qua, cũng không nói gì, tùy tiện mặc xong quần áo, đi về hướng cô đứng.
Lâm Kiều nhìn thấy lưng rộng của anh, theo tuyến eo nhìn xuống, là hai chân thon dài, đường cong vô cùng rõ ràng, lực lượng mạnh mẽ nói không nên lời.
Ý thức trong lòng Lâm Kiều hơi luống cuống, anh còn chưa mặc xong quần áo, sao lại không đáp một tiếng…
Hoắc Ngập tùy ý mặc quần áo xong, xoay người đi về phía bên này.
Lâm Kiều theo bản năng lui về sau một bước, Hoắc Ngập đã duỗi tay đóng cửa phía sau cô lại, “Vào đi, muốn uống cái gì?”
Giọng nói của anh vẫn dịu dàng như cũ, không nghe ra có bao nhiêu hoan nghênh.
Lâm Kiều đứng tại chỗ có chút cứng nhắc, “Không cần, tôi không khát.”
Hoắc Ngập nghe vậy cúi đầu nhìn lại, tầm mắt hơi đảo qua trên người cô.
Lâm Kiều bị anh nhìn mà có chút không được tự nhiên, anh bỗng nhiên mở miệng nói một câu, “Có muốn vào tắm qua không?”
Lâm Kiều sửng sốt, nhìn thoáng qua quần cùng giày, đều ướt đẫm.
Vừa rồi tuy rằng chạy nhanh, nhưng vẫn bị xối ướt, quần áo rộng thùng thình dán ở trên người, rất không thoải mái.
Nhưng ở chỗ này của anh tắm rửa lại càng kỳ quái, cô khẽ lắc đầu, “Không cần, tôi về tắm là được.”
Hoắc Ngập khẽ cười một tiếng, quay đầu đi cầm khăn lông trắng lau tóc, tư thái thanh thản.
Lâm Kiều hơi thả lỏng, cũng không định đi vào, liền ngoan ngoãn ngồi ở ghế ngoài cửa chờ.
Trong phòng yên tĩnh một lát, chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, làm bên trong càng thêm yên tĩnh.
Hoắc Ngập ngồi trên sô pha, cụp mắt lau tóc, lông mi cong dài rũ xuống, che lấp biểu tình trong mắt, không biết đang nghĩ gì.
Bỗng nhiên, anh mở miệng nói một câu, “Nội y đều lộ ra hết rồi đấy chị.”
Lâm Kiều nghe anh nói mà tim khẩn trương, cuống quít cúi đầu nhìn về phía quần áo của mình, tuy rằng ướt không nhiều lắm, nhưng vẫn bị lộ ra.
Cô vội vàng duỗi tay ra chắn, trên mặt từng đợt nóng, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.
Hoắc Ngập nhìn về phía cô, nhẹ cười, thấp giọng nói, “Phòng ở bên trong, tự mình vào tìm quần áo đổi đi.”
Lâm Kiều quẫn bách đến nói không nên lời, theo phương hướng anh nói, nhanh chóng chạy vào bên trong, vào phòng mở tủ quần áo ra, bên trong tất cả đều là quần áo của anh, căn bản không có quần áo của nữ…
Vậy nghĩa là chỉ có thể mặc quần áo của anh?