Mường tượng ra việc mình rồi sẽ phải chết sớm trong đầu cô hiện lên ngay hình ảnh bé Gấu. Nếu cô chẳng may mất đi con trai cô rồi sẽ thế nào?
Khi anh quay lại bên cạnh cô, cố giữ thái độ bình tĩnh nhất, cô hỏi:
– Em bị ung thư à?
Anh nghe cô nói nhưng không nghe ra là 1 câu hỏi mà nghe thành: “Em bị ung thư.” Vậy là mở to mắt đầy kinh hoàng anh hỏi lại giọng lạc đi:
– Sao lại thế? Ai bảo? Lúc nãy bác sỹ có nói gì đâu? Em nghe ai nói em bị ung thư? Em biết từ bao giờ? Sao lại giấu anh bấy lâu?
Cô ngớ ra. Vậy là không phải sao, thế cái thái độ vô cùng kì lạ, đầy ám muội của anh là thế nào? Dù sao thì cũng không phải bị mắc bẹnh nan y, cô thở phào nhẹ nhõm rồi quay sang chất vấn anh:
– Thế sao anh lại khóc? Sao anh lại nói xin lỗi? Sao không cho em bế con? Mau đưa con đây! – Cô trừng mắt, nói như ra lệnh.
Mặt anh ỉu xìu như chú cún con bị mắng oan ấm ức trả lời:. Truyện Phương Tây
– Tại anh lo cho em mà.
Đưa bé Gấu cho cô, quay sang bảo mẫu anh nói với bà ta:
– Về chuẩn bị đồ ăn cho cậu chủ nhỏ đi!
Khi vú em đã rời khỏi phòng, anh đóng cửa lại rồi tiến tới gần ngồi cạnh cô trên giường. Với vẻ mặt nghiêm túc anh nói với cô:
– Em uống cái này đi!
– Gì vậy ạ? – Cô ngạc nhiên hết nhìn ca thuốc lại nhìn chồng.
– Thuốc giải độc. Anh xin lỗi vì đã không bảo vệ được em, em bị ngộ độc thạch tín.
Cắm mặt vào ca thuốc cô vừa uống vừa hỏi anh cố ý không nhìn chồng:
– Mẹ anh đúng không?
– Phải.
Anh trả lời rồi ngồi nín thở chờ phản ứng của cô. Lần trước khi mẹ anh đốt nhà để giết cô vợ anh đã quyết liệt đòi li hôn. Lần này tuy anh đã ép cô thề không bỏ anh nhưng đấy là trước khi việc này xảy ra. Giờ nếu cô mà đòi li dị anh cũng chẳng dám níu kéo. Nghĩ thế thôi tim anh đã đau đớn như bị ai cào xé.
Đưa tay lên dịu dàng vuốt ve khuôn mặt anh, cô nói:
– Anh chắc khó xử lắm đúng không, kẹt giữa em và mẹ.
Anh thấy sống mũi mình cay cay, úp mặt vào bàn tay cô anh cố giấu đi những giọt nước mắt.
Không phải ngẫu nhiên mà đầu bếp của dinh thự Largarde lại nghỉ việc đột ngột, thực ra là do bà Clara đuổi ông ta đi để thay đầu bếp mới vào, người quen của bà. Cô thì chỉ là cô dâu mới chân ướt chân ráo bước chân vào nhà còn chưa kết thân được với ai chứ mẹ chồng cô là nữ chủ nhân của lâu đài ngay từ đầu, người giúp việc trong nhà nghe lời bà ta răm rắp.
Do đó việc bỏ asen vào đồ ăn thức uống để đầu độc cô là việc quá dễ dàng. Fillips đã để ý đến triệu chứng bệnh của cô, anh ta nói với cậu bạn thân về nghi ngờ của mình. 2 người đang định báo với ông Frédéric thì sự việc này xảy ra. Chỉ là chậm có 1 nhịp mà cô phải chịu khốn khổ đến như vậy, anh cứ tự trách bản thân suốt.
Thấy anh ngẩng mặt lên cô nhoẻn miệng cười, nhẹ giọng hỏi:
– Ôm tập thể không?
Không đợi cô đề nghị đến lần thứ 2 anh chồm tới ôm chặt cô và bé Gấu trong lòng.
Cô hồi phục rất nhanh chóng. Thật ra cô có bị bệnh tật gì đâu, đào thải được chất độc ra khỏi cơ thể là sức khỏe của cô lại quay trở lại. Tuy nhiên để đề phòng nguy hiểm cô vẫn ở bệnh viện giả vờ rằng ốm rất nặng không thể xuống khỏi giường. Bé Gấu cũng ở bên cạnh cô suốt.
Anh thuê 1 dàn vệ sỹ hùng hậu cho cô, để tránh việc người xung quanh dòm ngó, họ đóng giả bệnh nhân hoặc bác sỹ đi lại canh chừng quanh phòng cô.
Bố chồng cô cũng vào thăm cô. Nhìn cô với vẻ mặt xót xa và hối lỗi ông nói xin lỗi cô. Thật ra chẳng có giá trị gì lời xin lỗi của ông hết, ông cũng có động thái gì trừng phạt vợ mình đâu.
Dẫu vậy cô có trách ông cũng vô ích, ông đương nhiên phải yêu vợ mình hơn cô rồi. Cô đã từng gặp những người đàn ông vì yêu vợ mà có lỗi lầm gì cũng bỏ qua tất thậm chí còn giúp che giấu tội ác cho vợ.
Hiểu rõ như thế nên lấy vẻ mặt vô cảm nhất cô nhìn bố chồng và nói không sao, ông chẳng có lỗi gì để phải nói xin lỗi, rằng chẳng qua cô là kẻ kém may mắn thôi.
Đứng sững sờ nghe những lời nói tưởng không có ý trách cứ mà thực ra mang hàm ý trách móc rõ ràng, bố chồng cô chẳng thốt lên được lời nào. Lẳng lặng ông rời đi.