“Khi nào thì anh để em gặp mặt ba mẹ vậy ?”
Nghe đến đây Tần Thiếu Nhiên chợt ngẩn người, anh ấy lo lắng nhẹ giọng nói với cô.
“Chuyện này…….”
“Anh đừng có trốn tránh nữa nha, anh đã hứa với em sẽ nhanh chóng sắp xếp”
“À……được thôi, anh sẽ nhanh chóng sắp xếp mà, em yên tâm”
Niệm Khiết thấy vậy thì vui vẻ, nhưng trái ngược với cô ấy Tần Thiếu Nhiên lại thấy có chút hoang mang và suy nghĩ gì đó.
Hôm sau Lục Thành như thường lệ đi đến bệnh viện, anh ấy vui vẻ nhắn tin cho Nhậm Nhã Lâm.
“A Thành”
Lục Thành đang vui vẻ thì đột nhiên biến sắc khi thấy người trước mặt.
“Tuyết Thanh, sao em lại ở đây ?”
Dương Tuyết Thanh là bạn gái cũ của Lục Thành, năm đó cô ấy là người duy nhất ủng hộ anh theo ngành y, họ bên nhau không lâu thì đã chia tay, kể từ đó anh ấy cũng không yêu bất cứ ai nữa cho đến khi gặp Nhậm Nhã Lâm.
“Em vừa mới về nước đã đến thăm anh, không biết dạo này anh thế nào ?”
Lục Thành nhanh chóng lấy lại tinh thần, anh ấy lập tức tỏ vẻ lạnh lùng.
“Rất tốt, hiện tại anh rất hạnh phúc”
Dương Tuyết Thanh chợt lặng người, cô ấy nhìn Lục Thành với ánh mắt nuối tiếc, nhưng bây giờ anh ấy là người đã có vợ nên cũng biết ý.
“Em đã nghe nói anh đã kết hôn, hôm nào rãnh có thể giới thiệu em với cô ấy không ?”
“Được, bây giờ anh còn phải làm việc, nếu lần sau có thời gian anh sẽ hẹn gặp em sau”
“Vậy chúng trao đổi phương thức liên lạc đi”
Lục Thành do dự một lúc rồi mới cưỡng ép trao đổi phương thức liên lạc với Dương Tuyết Thanh.
Buổi tối Nhậm Nhã Lâm về nhà Nhậm Tinh Khả, thấy em gái vẫn tốt nên cũng an tâm.
“Dạo gần đây việc học em thế nào ?”
“Vẫn tốt ạ, vì là cuối cấp nên lượng bài học có hơi nhiều”
Nhậm Nhã Lâm nhìn thấy trên bàn có bó hoa hướng dương liền tò mò hỏi.
“Hoa này, ở đâu vậy ?”
“Gần trường em có một bà lão thích trồng hoa hướng dương, vì thấy em thích hoa này nên thường xuyên tặng em thôi”
“Chị biết em thích hướng dương nhưng cũng ít khi thấy em qua lại với người lạ, nên hơi thắc mắc thôi”
Nhậm Tinh Khả nhớ ra gì đó rồi hỏi chị gái.
“Chị à, nhà trường có phát động hoạt động cắm trại cuối năm, em có thể xin chị đi không ?”
“Được chứ, nhưng là khi nào mới được”
“Thi xong chúng em mới đi, chỉ là sợ sẽ có nhiều phụ huynh không đồng ý nên giáo viên phát động trước để chúng em chuẩn bị thôi”
Nhậm Nhã Lâm dịu dàng nắm lấy tay em gái.
“Ngoan, em ở đây một mình cũng buồn chán, nếu muốn làm gì chỉ cần báo với chị là được, không cần quá đặt nặng việc xin phép đâu, em lớn rồi chị tin em có thể tự quyết định việc làm của mình mà”
Trong lúc Nhậm Tinh Khả ngập ngừng muốn nói gì đó với chị gái thì chợt Nhậm Nhã Lâm nhận được cuộc gọi của Lục Thành.
“A Thành, anh đến rồi sao ?”
“Em đã về chưa ? Nếu chưa thì anh sẽ vào đó đợi em cũng được”
“Không sao đâu, cũng trễ rồi em cũng nên về rồi”
“Vậy anh ở ngoài này đợi em”
“Được, em ra ngay”
Nhậm Nhã Lâm quay sang dặn dò Nhậm Tinh Khả.
“Nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá lao lực, nếu có vấn đề gì thì nói với chị”
Nhậm Tinh Khả gượng cười.
“Vâng ạ”
“Chị về trước đây, anh rễ em đang đợi ở ngoài rồi”
“Hai người về cẩn thận”
“Ừm, ngoan ngoãn nghỉ ngơi sớm, tạm biệt”
“Tạm biệt chị”
Nhậm Nhã Lâm rời khỏi đó, Nhậm Tinh Khả hướng mắt nhìn theo quyến luyến như thể còn điều gì đó chưa nói, nhưng thấy chị gái đang vui vẻ nên không muốn làm phiền đến chị ấy.