Tâm trạng ông cụ Tô lúc này không tốt, cho nên chỉ nói phụ họa vài câu rồi cúp điện thoại.
Tô Khiết âm thầm thở dài một hơi, may quá, không gặp nguy hiểm.
“Khiết Khiết, tên nhóc họ Tào sắp kết hôn rồi, xem ra việc này không thành rồi.” Ông cụ Tô rõ ràng có chút thất vọng.
Trái với tâm trạng thất vọng của ông cụ Tô, tâm trạng Tô Khiết lúc này rất tốt.
Nhưng mà, câu nói tiếp theo của ông cụ Tô lại khiến Tô Khiết kinh hãi…
“Ông vừa nói đến Nguyễn Hạo Thần, ông nội đột nhiên nghĩ đến một chuyện, gần đây ông cụ Nguyễn hình như cũng rất gấp vì hôn nhân của Nguyễn Hạo Thần . Thậm chí còn truyền tin, trong tháng này Nguyễn Hạo Thần không kết hôn, thì ông ấy sẽ đem toàn bộ tài sản nhà họ Nguyễn giao cho cậu hai nhà họ Nguyễn .”
Con mắt Tô Khiết né tránh, cô đột nhiên nghĩ tới lúc trước Nguyễn Hạo Thần đã nói, anh nói anh cần một người vợ, xem ra chuyện này là thật.
Dẫu sao chuyện liên quan đến gia sản nhà họ Nguyễn, cái này chắc là nguyên nhân khiến anh cuống cuồng kết hôn.
Nhưng, nhiều người như vậy anh không chọn, vì sao hết lần này tới lần khác chọn cô chứ?
Dĩ nhiên, Tô Khiết không biết nếu không phải cô, coi như dù ông cụ Nguyễn có ép thế nào đi nữa, Nguyễn Hạo Thần căn bản cũng sẽ không đồng ý kết hôn.
“Cho nên, ta cảm thấy chuyện này cũng không phải là không thể nào.” Trên mặt ông Tô đột nhiên hưng phấn lạ thường.
“Chuyện gì?” Tô Khiết đang suy nghĩ chuyện Nguyễn Hạo Thần, trong lúc nhất thời chưa bình tĩnh lại.
“Chuyện cháu và Nguyễn Hạo Thần .” Ông cụ Tô nhìn Tô Khiết, đôi lông mi cũng mang theo ý cười.
“Cháu với Nguyễn Hạo Thần ? Cháu và anh ta có thể có chuyện gì?” Bởi vì quá sợ, giọng Tô Khiết có hơi to.
Ông nội như vậy thật sự sẽ dọa chết người khác!