Một lúc sau Thời Tự đi ra.
Quần áo tóc tai có hơi bù xù nhưng vẫn không che đi được phong thái của Thời Sầm.
Nhóm Thời Sầm cũng hỏi han vài điều rồi kêu Thời Sầm lên xe đi về trọ.
Cứ nghĩ người như Thời Sầm không biết mệt. Ai ngờ tắm rửa, ăn qua vài thứ. Thời Sầm đã ngủ suốt một đêm và một. Thời Tự cũng vậy.
Mãi đến tối hôm sau do đói hai huynh đệ mới tỉnh.
Du Hoặc thấy hai huynh đệ đã dậy thì kêu hai Huynh đệ đi ăn.
Kết quả thi hội sẽ có vào một tuần sau.
Trong một phòng chấm bài thi có mười lăm người ngồi.
Nhưng lại có hai lão nhân. Đó không ai khác là Thuyên Uyên lão sư. Và Dao An lão sư.
Các vị đảm nhiệm chấm bài thi vẫn không hiểu sao hai vị Đại phật này lại đến đây chấm bài.
Không phải bây giờ đang dạy học cho Thái tử, các hoàng tử hoặc đang ngồi thưởng trà à.
Dù ngạc nhiên hay thắc mắc thế nào vẫn chỉ là suy nghĩ không ai dám hỏi.
Bài thi chấm theo thứ tự. Năm người đầu chấm lần một.
Năm người thứ hai chấm lần hai.
Và cuối cùng chính là năm người chủ chốt: Đằng lục. Chấm lần ba.
Hai vị Đại phật mới đến sẽ kiểm tra lại một lượt.
Cuối cùng mọi người họp lại chọn ra các bài hay nhất để yết bảng và để thi Đình.
Tất cả có 300 bài thi. Chấm trong một tuần.
Trong mấy ngày chấm thi này các vị chủ chấm bài đã mấy lần thốt lên quá hay.
Đó là các bài của vài thí sinh suất sắc.
Nhưng hôm nay có hai bài thi đã khiến mười lăm vị chấm khảo cãi nhau. Đó là bài của Thời Sầm và Vy Kỷ
Có vị cho là Thời Sầm và Vy kỷ làm bài hoang đường. Vô lý. Muốn cho điểm thấp.
Có vị thì khen hết lời muốn cho điểm cao
Cuối cùng các vị chấm khảo cãi nhau ầm ỹ.
Trác đại nhân – Trác Từ nói Mã đại nhân: Bài thi của Thời Sầm và Vy Kỷ rất hay con mắt của ông kiểu gì mà cho điểm thấp như vậy.
Mã Đại Nhân – Mã Lâu cãi lại: Một bài phi lý như vậy mà ông cho là hay à. Tài văn chương của ông cũng chỉ có thế.
Lý đại nhân cãi lại: Mã đại nhân.
Chính ông mới có vấn đề. Bài làm Thời Sầm và Vy Kỷ bản quan cũng thấy rất hay.
Tỵ Mạc đại nhân nói lại: Hay ở đâu. Các ông nhìn kỹ phần ngoại giao xem đúng là vớ vẩn.
Cuối cùng các vị Chấm khảo tiếp tục cãi nhau.
Thuyên Uyên lão Sư và Dao An lão sư cứ để cho các vị Chấm khảo chửi nhau chán rồi vỗ bàn.
Các vị chấm khảo quay qua mới giật mình. Họ quên mất trong đây còn có hai vị Lão Sư đang ngồi.
Thuyên uyên lão sư nói: Đưa hai bài đó qua đây. Ta chấm.
Các vị chấm khảo im lặng cầm bài qua rồi về lại chỗ ngồi.
Dao An lão sư nói: Các ngươi chấm bài khác đi. Hai bài này ta và lão Thuyên sẽ chấm.
Các vị chấm Khảo đành im lặng làm việc tiếp.
Thuyên Uyên lão sư và Dao An lão sư đọc hai bài của Thời Sầm và Vy Kỷ
Song cả hai cho điểm tối đa.
Tối hôm ấy. Trong cung.
Hoàng đế Đại Lân – Lân Minh đang ngồi xem tấu chương. Thì Lý Công công vô báo:
Khởi bẩm bệ hạ Thuyên Uyên lão sư và Dao An lão sư cầu kiến.
Hoàng đế ngạc nhiên nói: Cho truyền.
Hai vị lão sư đi vào điện quỳ gối: Vi thần tham kiến bệ hạ.
Hoàng đế cho hai vị lão sư đúng dậy rồi ban ghế.
Song hỏi: Hai vị lão sư tối muộn vô gặp trẫm có gì không.
Thuyên uyên lão sư nói:Bệ hạ, bệ hạ còn nhớ bài thi bệ hạ làm bị thái tổ trách phạt không.
Hoàng đế gật đầu: Đương nhiên nhớ khi ấy phụ hoàng còn nói trẫm hồ đồ. Sau này không làm nên chuyện.
Dao An lão sư nói: Nhưng bây giờ bệ hạ đã là vua một nước rồi.
Hoàng đế cười nói: Hai vị lão sư có gì nói thẳng.
Thuyên Uyên lão sư nói: Lần thi này có hai vị sĩ tử tên Thời Sầm và Vy kỷ
Hai sĩ tử này làm bài y chang bệ hạ hồi nhỏ.
Hoàn Đế nghe song giật mình: Y đúc.
Hai vị lão sư nói: Dạ. Các ý giống ý bệ hạ nêu ra chỉ có cách hành văn là khác. Nhưng câu từ thật sự tài hoa hơn người.
Hoàng Đế nghe vậy ngồi im một lúc nói: Đi lấy hai bài thi đó qua đây trẫm xem
Lý công công đến phòng giữ bài thi khiến người trong coi ngạc nhiên.
Lý công công nói lệnh của bệ hạ song kêu mở cửa rồi vào lấy ra hai bài thi có tên Thời Sầm và Vy Kỷ đem đi.
Những người trong coi nơi đây không hiểu ra sao.
Bài thi được đem đến dâng cho Hoàng Đế. Hoàng Đế cầm đọc bài của từng người.
Khi đọc song hai bài Hoàng Đế đã không nói gì chỉ kêu Lý công công đem bài thi trả về.
Sau đó nói: Hai vị lão sư vất vả rồi về nghỉ ngơi đi
Hai vị lão sư bái lạy cáo lui.
*****NĐH*****