Thiên Thụ ngày tám tháng năm năm thứ mười ba Ninh Xảo Hân xuất giá, ngày nào đó có thể nói là mười dặm hồng trang, tràn đầy một trăm hai mươi tám gánh đồ cưới từ Ninh phủ mang ra, cho dù công chúa xuất giá cũng không hơn gì việc này, chọc trúng mắt người nóng không thôi.
Mọi người chỉ cho là Ninh phủ hào phóng, nhưng không biết những đồ cưới này trong đó có ít nhất một nửa là công lao của Ninh Vân Tấn.
Ban đầu Bội Hoa cho Ninh Xảo Hân đồ cưới cũng chỉ có toàn bộ một bộ sáu mươi bốn gánh mà thôi, nữ nhi gả ra ngoài như nước hắt ra ngoài, nàng đã có bầu muốn vì hài tử trong bụng mình tính toán.
Nhiều đồ cưới như thế nếu như là gả vào nhân gia phú quý tầm thường nhất định là đủ rồi, nhưng mà Ninh Xảo Hân lại là phải gả vào vương phủ làm chính phi, số lượng thì lại có vẻ tầm thường!
Vì thế Ninh Vân Tấn đối với việc này rất không hài lòng, hắn năm trước đã nói qua tiền lời của Văn Hương cư phải toàn bộ cho tỷ tỷ làm hồi môn, ngành nghề có món lãi kếch sù như thế cho dù loại trừ phí tổn, bạc kiếm được cũng hết sức kinh người.
Nửa năm tìm xếp đặt hết, hắn ước chừng mua thêm cho Ninh Xảo Hân không ít thứ tốt, trăm cài các loại, ngọc trai phương Đông, bảo thạch, vòng san hô các loại thì đủ để chứa đầy mười hộp, còn có vải và da thuộc các loại thượng đẳng Văn Chân ban cho hắn, trong đó có một bàn trang điểm làm bằng gỗ tử đàn Ninh Vân Tấn tự tay chế khắc hoa, mỹ phẩm dưỡng da các loại khiến Bội Hoa cũng nhìn nóng mắt.
Sáu mươi bốn gánh ban đầu thêm đồ Ninh Vân Tấn mua thêm, thì gần trăm, hơn nữa đó đều là đồ tốt, nếu đồ kém một chút còn có thể hơn mấy gánh, cuối cùng vẫn là lão thái thái ra tay, từ trong tư kho của mình lấp một chút, trong công trướng lại thêm một ít, cuối cùng không thể làm cho cô nương nhà mình đến vương phủ chịu ủy khuất.
Vì việc này trong lòng Bội Hoa hận đến ngứa răng, bên trong đồ cưới mấy gia cụ đại kiện đều là sớm chuẩn bị tốt, lấp thêm nữ trang cũng chỉ có thể dùng vàng bạc châu báu hoặc là thôn trang, vì thế nàng triệt để cùng Ninh Vân Tấn căng cứng.
Đối với chuyện này Ninh Vân Tấn hồn nhiên không thèm để ý, hắn biết Bội Hoa rốt cuộc là bản thân mang thai oa nhi, hiện giờ đủ bận rộn, dù sao cùng mình hai huynh đệ làm cứng là chuyện sớm hay muộn.
Cuối tháng chín Triệu di nương sinh non sinh hạ một bé gái nặng sáu cân, điều này làm cho Bội Hoa nhẹ nhàng thở ra, tới trung tuần tháng mười, chính nàng ta thuận thuận lợi lợi mà sinh hạ một nhi tử to béo nặng tám cân.
Trong phủ đã lâu không có sinh nhi tử, nàng sinh Thiếu gia tự nhiên là việc vui cực tốt, liên tiếp yến hội không ngừng khiến Ninh phủ náo nhiệt lên.
Hài tử được Bội Hoa đem làm mắt châu mà yêu thương cuối cùng được Ninh Kính Hiền mệnh danh là Ninh Vân Tường, bất quá cho dù sinh làm ca ca của hắn, Ninh Vân Tấn số lần gặp hài tử này cũng không nhiều. Bội Hoa đem hắn trông coi đến kín, không phải nàng để tâm mọi người không cho tới gần, Ninh Vân Tấn chỉ biết hài tử kia thẳng đến tròn một tuổi cũng còn muốn cho người ôm, ngay cả đi đường cũng sẽ không đi.
Ngày cứ như vậy không mặn không nhạt lại quả thật trôi nhanh, trong những ngày đó Ninh Vân Tấn không còn cơ hội diện thánh, bất quá ngày lễ tết Văn Chân cũng cho hắn một ít ban thưởng, ngẫu nhiên trong cung có cống phẩm mới còn có thể để cho người đưa lại cho hắn, làm cho người ta có thể rõ ràng thấy được Hoàng thượng thánh quyết nồng đậm với hắn.
Thiên Thụ năm thứ mười bốn là năm tháng không yên ổn, bởi vì trời đông năm trước rất là lạnh, phương bắc đông lạnh chết không ít súc vật, một số bộ lạc ở vùng tộc Phụng Vũ chịu đựng không qua được, rốt cuộc tập hợp lại gõ cửa ải.
Nếu khai chiến Ninh Kính Hiền thân là Binh bộ Thượng thư thì không thể không bận rộn lên, hắn lúc trước chưa tiếp xúc qua bộ vụ này, một năm nay cũng chẳng qua là vừa mới cùng đám thuộc hạ cọ sát tốt, làm rõ các loại quan hệ rắc rối phức tạp mà thôi, hiện giờ gặp phải chiến sự khó tránh khỏi có chút luống cuống tay chân, đôi khi bận rộn đêm không về ngủ là chuyện thường xuyên.
Cùng với Thiên thụ năm thứ mười hai đục nước béo cò khác nhau, bộ tộc tộc Phụng Vũ phương Bắc lần này là tử chiến đến cùng. Hai năm nay không phải nạn hạn hán thì là lũ lụt, mùa đông lại phá lệ lạnh, bọn họ nếu không đánh vào Trung nguyên đoạt lấy lương thảo thức ăn thì chống đỡ không nổi đến mùa nước tràn cỏ dày quý giá.
Nhưng Đại Hạ đồng dạng là nhận thiên tai ảnh hưởng nghiêm trọng, đặc biệt năm trước Giang Nam lũ lụt triền miên, triều đình chẳng những không thu thuế má còn trợ giúp không ít bạc giúp thiên tai, sau đó lại miễn hai năm thuế má cho Giang Nam, chỗ nào còn đủ lương cho đánh giặc, cuối cùng triều đình giảm mặc chắt ăn cũng chỉ là phái đi một nhánh quân đội năm vạn người.
Bộ tộc tộc Phụng Vũ tổ hợp lại ước chừng gần một vạn năm, bất quá đều là kỵ binh, bọn họ lấy chiến nuôi chiến, cư nhiên cùng năm vạn người này đánh ngang tay.
Ninh Kính Hiền là người làm việc nghiêm túc, một ít chuyện trọng yếu luôn luôn sẽ tự lực tự làm. Ai cũng không nghĩ tới trận chiến tranh này với tộc Phụng Vũ phương Bắc tạo thành trạng thái giằng co, ước chừng giằng co đến mùa đông, kéo đến Binh bộ và Hộ bộ đều có chút tình cảnh bi thảm.
Đầu tiên phát hiện Ninh Kính Hiền không thích hợp vẫn là Ninh Vân Tấn!
Hắn biết phụ thân vào Thiên Thụ năm thứ bảy khi bắt Phu Mông Trác Minh thì bị thương, lúc ấy tuy rằng trị, nhưng võ công khó mà tinh tiến cũng không nói nữa, mùa đông hàng năm nếu làm lụng vất vả quá độ còn sẽ khiến cho ngực nghẹn ho ra máu.
Tháng mười một năm này kinh Bắc phá lệ khô ráo rét lạnh, Ninh Vân Tấn vào thời gian thỉnh an phát hiện thần sắc Ninh Kính Hiền có chút xám tàn không khỏi có chút bận tâm.
Nam nữ bảy tuổi bất đồng, hắn lúc này đã tám tuổi, thật sự không thích hợp chú ý quá mức chuyện bên trong. Cho dù cùng Bội Hoa làm cứng, bất quá cấp bậc lễ nghĩa ngoài mặt hắn vẫn là làm rất tốt, vì thế càng nghĩ thì vẫn là thừa dịp thời gian cho Bội Hoa thỉnh an nói ra một câu.
“Mẫu thân, gần đây bình an mạch của phụ thân, có nên mời đại phu bắt mạch cho hắn hay không?”
Bội Hoa trêu đùa Ninh Vân Tường đã hơn một tuổi, mày hơi hơi thoáng nhướn cuối cùng cho hắn một ánh mắt, “Phụ thân ngươi bất quá là mệt nhọc, đợi cho chiến tranh đánh xong lại hảo hảo nghỉ ngơi một chút là được rồi.”
Thấy nàng vừa nói còn vừa thần tình yêu thương vuốt nhi tử, Ninh Vân Tấn nhíu mày, trong lòng nổi lên khó chịu, có người làm thê tử như thế sào?! Nữ nhân ngu xuẩn này.
Đúng lúc này Ninh Vân Tường đột nhiên oa oa khó lên, Bội Hoa vội vàng ôm lên dỗ. Thấy hắn cắm một bên như cột gỗ, chán ghét mà liếc mắt nhìn hắn, “Nếu không còn việc gì thì lui ra ngoài đi!”
Ninh Vân Tấn vung tay áo, nổi giận đùng đùng mà đi ra.
Khi quay về viện của mình hắn cân nhắc chuyện vừa rồi, cảm giác được Bội Hoa nhìn mình thần tình tựa hồ có chút phức tạp, ghen tị, tức giận thậm chí oán niệm nồng đậm, hắn nén lòng không ở trong bụng nói thầm, mình gần nhất hình như không có đụng chạm nữ nhân này đi?
Hắn lại không biết Bội Hoa vừa nhìn thấy Ninh Vân Tấn, thì nghĩ đến nghe bọn hạ nhân nói, khi Ninh Vân Tấn trảo chu trong phủ khung cảnh náo nhiệt, nhưng mà tháng trước đến lượt Vân Tường yến trảo chu, Ninh Kính Hiền lại nói trong kinh đang bởi vì chiến tranh phương Bắc không khí khẩn trương, không thích hợp phô trương, chỉ là mời thân bằng hảo hữu dọn mấy bàn, thì tan.
Đánh giặc thì làm sao?! Chẳng lẽ bởi vì lúc này đánh giặc, thì không thể bày rượu, nghe kịch sao? Thiên hạ làm gì có đạo lý này.
Lúc trước nàng đã cảm thấy trượng phu đối với nhi tử coi trọng cùng yêu thương so ra kém hơn hai nhi tử trước, vì việc này Bội Hoa ngay cả Ninh Kính Hiền cũng oán, vài ngày không muốn phản ứng đến hắn, hiện giờ nhìn thấy Ninh Vân Tấn niềm vui nhất của Ninh Kính Hiền, nàng chỗ nào thì hiểu ý thuận khí.