” Lỗi của ta, phiền sư tôn chịu đựng một chút.”
Cung Mộ chậm rãi dùng thêm sức, đem dục vọng từ từ di chuyển, khai phá hậu huyệt.
Cẩm Lý xúc cảm bất ngờ nhạy bén, rõ ràng cảm nhận tiểu Cung Mộ to lớn chậm rãi khai phá **** *****, chậm rãi tiến vào đến tận cùng.
” A… đau đau đau…” Cẩm Lý căng cứng toàn thân, vẫn là chưa thích ứng được di vật to lớn xâm nhập vào cơ thể.
” Người thả lòng… một lát sẽ hết đau.” Cung Mộ an ủi, đem nụ hôn rời rạc rơi lên người Cẩm Lý.
” Ngươi cởi trói… mau cởi…” Cẩm Lý gấp gáp.
” Sư tôn phải thề không đẩy ta ra.”
” Ta thề… không đẩy ngươi.”
Cẩm Lý chính là tay ngứa, muốn đem người trước mặt ôm vào ngực.
Cung Mộ cởi dây, Cẩm Lý lấy được tự do, nhanh nhẹn nhổm người dậy, đem toàn bộ cơ thể dựa vào Cung Mộ, vòng tay qua cổ, ôm lấy y.
Tiểu Cung Mộ được thời tiến vào càng sâu, đem tiếng rên rỉ mắc trong họng cả hai đồng thời khai phá ra.
Cẩm Lý ngồi trên người Cung Mộ, hai chân quấn chặt vòng quanh eo y, đem hai người gắn đến suýt xao.
” Tiểu yêu tinh.” Cung Mộ trầm giọng, bắt đầu không kìm được luân động.
Tay lớn nắm chặt lấy eo nhỏ của Cẩm Lý, nhanh mạnh nhấc lên ấn xuống, đem tiểu Cung Mộ ra ra vào vào, đem Cẩm Lý lộng thảm.
Cẩm Lý không kìm được âm thanh rên rỉ vụn vặt phát ra khỏi cổ họng, đem dục vọng Cung Mộ khơi gợi càng thêm sâu.
Cung Mộ điên cuồng mạnh mẽ ra vào. Cẩm Lý có chút hoảng hốt, theo không kịp tiết tấu:” Đừng nhanh như vậy.. ưm. ngươi chậm chút…a…”
” Sư tôn quá mê người, thứ lỗi cho đệ tử không thể.” Cung Mộ cười cười, động tác ra vào càng nhanh, mỗi lần đỉnh là đỉnh đến tận cùng, đem toàn thân Cẩm Lý run rẩy trong khoái lạc.
Bên trong Cẩm Lý ngày càng thu nhỏ, gắt gao cắn chặt lấy tiểu Cung Mộ. Phát hiện Cẩm Lý sắp đến, Cung Mộ cũng nhanh chóng chạy nước rút.
” Ngươi..hức.. ngươi chậm lại..ưm. ta không ổn..” Toàn thân bị bao phủ bởi khoái cảm tựa thủy triều, Cẩm Lý chịu không nổi.
” Tiểu yêu tinh.” Cung Mộ mím môi, đem Cẩm Lý đẩy ngã xuống giường, động tác càng lớn.
Thời điểm **** ***** co rút cực đại, Cung Mộ cùng đồng thời phóng thích vào nơi sâu nhất. Xúc cảm **** **** nóng hổi tràn vào vách động, đem Cẩm Lý tràn đầy khoái cảm mà run rẩy.
Cao trào qua đi, Cẩm Lý toàn thân xụi lơ nằm dưới thân Cung Mộ, có chút hít thở không thông.
Tiểu Cung Mộ vẫn nằm bên trong Cẩm Lý, ngoan ngoan im lặng chờ đợi.
Cẩm Lý mệt mỏi khó chịu, nhỏ giọng:” Ngươi ra ngoài đi.”
Cẩm Lý chính là không ngờ, lời vừa dứt, Tiểu Cung Mộ lại ngóc đầu dậy, lớn nhanh trong Cẩm Lý.
Cẩm Lý bị dọa sợ, gấp gáp muốn rút lui lại bị Cung Mộ ép xuống, đem người anh đè úp xấp trên giường, Tiểu Cẩm Lý bên trong **** ***** xoay vòng va vào vách động, Cẩm Lý run rẩy.
” Sư tôn, người chạy không thoát.”
Cung Mộ điên cuồng đè ép, ra ra vào vào, Cẩm Lý khó khăn rên rỉ, đứt quãng cầu xin.
Lạc Dao Dao bên ngoài hứng gió lạnh:”…”
Nàng có phải cầu xin sai cách rồi hay không? Tại sao càng ngày càng nghe thấy Sư tôn nhà mình rên rỉ xin tha càng lợi hại vậy cơ chứ!