– Đúng vậy.
Trong lòng Quân Mạc Tà vui vẻ, chẳng phải là các ngươi ngậm miệng không nói gì sao?
Ta fu…! Nếu không cho các ngươi há mồm hát rống lên, sao có thể tiêu tan nỗi bực mình vừa nãy chứ?
Tuy vậy trên mặt hắn vẫn không thay đổi. Ba thiếu niên áo trắng, mỗi người bưng một cái khay trên đó có một viên Diệp Cốt Đan, lấy thái độ cung kính nhất dâng lên trên bàn Tam Đại Thánh Địa.
Trữ Vô Tình ánh mắt thâm thúy nhìn Quân Mạc Tà trên đài liếc một cái.
Quân Mạc Tà sắc mặc ung dung, chỉ khẽ mỉm cười.
Trữ Vô Tình tâm tư yên lặng trầm xuống, lấy tay cầm một viên đan nhỏ bé trong suốt, màu đỏ vòng quanh viên đan nhỏ. Một viên đan nhỏ nhỏ như vậy, không ngờ lại có thể thay đổi cấu tạo khung xương vốn có của cơ thể con người?
Hắn hơi trầm ngâm, giơ tay lên đưa đến miệng. Với huyền công tầng này đã không e ngại gì kịch độc.Vô luận là độc dược gì, chỉ cần phát hiện bất thường đều có thể trong tíc tắc bức ra ngoài! Cho nên hắn không sợ Quân Mạc Tà giở trò.
Đối mặt với Tam Đại Thánh Địa, tin rằng trên đời này không ai có can đảm giở trò.
Không ai bảo ai, Mã Giang Danh và Hô Diên Khiếu cùng có chung suy nghĩ, không chần chờ cứ thế nuốt viên đan xuống.
Sau đó trên mặt ba người cùng biến sắc!
Đối với cao nhân như bọn hắn, trải qua vô vàn năm tháng, bao nhiêu sự việc nếu không xảy ra biến cố thật lớn, làm sao có thể lay động sắc thái cao nhân đã tu dưỡng bao năm!
Nhưng khi đan dược kia vừa mới ăn vào liền tan ra ngay trọng miệng, chỉ còn lại hương thơm tràn đầy khoang miệng. Đan dược sinh ra một lực lượng khổng lồ, giống như hàng ngàn cơn lũ, trong nháy mắt đi vào các nơi trong kinh mạch. Sau đó khớp xương cả người đột nhiên trở nên ngứa ngáy, kèm them đó là một nỗi đau đớn nho nhỏ. Từ trong đáy lòng, linh hồn cũng mơ hồ run rẩy một chập.
Ba người đều cố gắng đè nén cảm giác xuống, đưa đôi mắt lãnh đạm nhìn đối phương, trên mặt tỉnh bơ. Ai cũng không muốn cho người khác thấy được anh hùng một thời lại nước mắt nước mũi tèm lem.
Đây là do bọn họ huyền công thâm hậu, đồng thời thân thể mạnh mẽ nên cảm giác mới không phải là cực kỳ mãnh liệt. Nếu đổi là những người khác, chỉ sợ đã sớm kêu lên, sự thống khổ này chẳng khác gì thay da đổi thịt.
Trước mặt tất cả mọi người, Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh cuối cùng cũng có thể vững vàng trụ được, thần sắc vẫn ổn định không động. Thậm chí cả ánh mắt cũng không có một chút thay đổi nào cả. Nhưng Hô Diên Khiếu công lực yếu hơn một chút thì trên mặt đã lấm tấm mồ hôi, trong ánh mắt đã có biểu hiện không chịu được đau đớn, lông mày hơi nhíu lại.
Sau một lúc lâu, đột nhiên trên thân thể ba người đồng thời phát ra âm thanh như là rang lạc. Giống như là các đốt ngón tay trên người đều nứt toác ra.
Gần như tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được sự thống khổ mà ba người đang chịu đựng.
Hai người Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh ở thời khác này đều vận công áp chế ý nghĩ mê người này lại, ngưng thần nội thị (cái này thuộc về võ công, một phương pháp quan sát cơ thể từ bên trong), bọn họ kinh hỷ phát hiện ra xương cốt của mình, bắt đầu từ các đốt ngón tay phát sinh biến hóa rất nhỏ. Những năm gần đây họ tu luyện không ngừng, liên tục đại chiến, khung xương hai người đã sớm thành hình, hơn nữa đã biến chất phần nào. Nhưng mà giờ đây, gần như toàn bộ các đốt ngón tay vốn có vết thương gần như không cánh mà bay. Đồng thời khẽ động gân cốt, tự động điều chỉnh chúng đến vị trí lý tưởng nhất định.
Hai người đều có cảm giác vi diệu ở trong lòng! Tuy rằng vừa rồi rất đau đớn, quả thật khó mà chịu được, nhưng cảm giác đau đớn này thật sự đáng giá! Thậm chí hai người cho rằng, để đạt được hiệu quả như vậy thì đau đớn gấp trăm lần cũng đáng! Căn bản sẽ không do dự mà lựa chọn!
Công hiệu cường đại của Diệp Cốt Đan vẫn đang tiếp tục hoạt động trong thân thể hai người, nhưng hai người cũng không còn chút hoài nghi nào về sự thần diệu của Diệp Cốt Đan nữa! Hai người đồng thời nhìn phía Quân Mạc Tà trên đài, trong mắt ánh lên thần quang!
Thậm chí ánh mắt kia còn kèm theo một tia cảm kích từ đáy lòng.
Bởi vì nếu không có sự đồng ý của Quân Mạc Tà để tự thân thực nghiệm, sau khi có Diệp Cốt Đan cầm về, tất nhiên là họ sẽ ưu tiên cấp cho những người trẻ tuổi có thiên phú, đào tạo lực lượng sau này.
Hai người vốn khinh thường chanh chấp, với lại cũng đã lớn tuổi, cho dù muốn chanh chấp quyền dùng cũng không đến lượt mình. Nhưng mà không ngờ được ở đây, lại có cơ hội được dùng một viên Diệp Cốt Đan!
Hai người biết mình đều là siêu cấp cao thủ. Cũng biết là sự chữa trị các đốt ngón tay của mình có thể sinh ra bao nhiêu ảnh hưởng. Không dùng Diệp Cốt Đan với dùng là hai sự tình hoàn toàn khác nhau.
Bất kể là thân pháp hay uy lực, đều có thể tăng thêm lần thứ hai. Hơn nữa sự tăng lên này tương đối kinh người!
Nhưng mà Hô Diên Khiếu lại không có cùng ý nghĩ với hai người.
Thực lực có được hắn cũng biết là điều tốt, nhưng quá trình dược lực phát huy quá thống khổ. Đến nỗi hắn dùng toàn bộ công lực bản thân kìm chế, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng để không mất mặt trước mọi người. Nhưng mà mồ hôi của y đã thấm ướt áo, ở đây đều là người sáng mắt, sự thay đổi của hắn chắc chắn là không qua nổi mắt mọi người. Chẳng qua không ai dám nói toạc ra mà thôi!
Việc thử nghiệm nói chung đã nêu ra được một mặt.
Cảm thụ thân thể mình thay đổi hẳn, khóe miệng Trữ Vô Tình lộ ra một tia cười thỏa mãn. Hắn bước từng bước đến trước mặt, nhìn Quân Mạc Tà nói một cách trịnh trọng:
– Đa tạ!
Quân Mạc Tà cười nhạt nói:
– Không có gì!
Trữ Vô Tình cười thoải mái, xoay mặt về phía mọi người nói một cách chậm rãi:
– Bổn tọa Trữ Vô Tình, có thể chứng nhận Diệp Cốt Đan hoàn toàn hữu hiệu. Hơn nữa hiệu quả tốt đến mức bất ngờ! Thần dược như vậy, thực sự là một kỳ tích của thiên địa tạo hóa.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành