Đây là con gái nhà ai mà có khí chất quá vậy?
“Đông người nhỉ”
Lâm Vũ Chân khẽ nói: “Nhưng em chẳng nhận ra ai cả.”
“Lát nữa nói chuyện rồi sẽ quen thôi”
Giang Ninh cười nói: “Bạn anh còn chưa tới, chờ bọn họ tới, anh sẽ bảo bọn họ giới thiệu em”“
Hai chị em Cao Á Lệ vẫn đang trên đường tới đây. Chờ bọn họ tới rồi, bảo bọn họ giới thiệu từng người cho Lâm Vũ Chân làm quen, vậy cũng rất dễ làm thôi.
“Tô Vân”
Hắn quay đầu, liếc nhìn Tô Vân đang hết nhìn đông tới nhìn tây: “Nhìn cái gì chứ, mọi thứ đều có thể ăn, miễn phí đấy”
Mắt Tô Vân lập tức sáng lên, bất chợt cười hì hì, vẫn giữ khí thế của mình.
“Anh rể, trong trường hợp như vậy thì có thể chỉ nhìn người khác ăn thôi, anh phải có khí chất đấy!”
Giang Ninh thật muốn gõ mạnh vào đầu cô bé một cái.
Giả vờ giả vịt cái gì chứ? Cả người cũng chỉ là một kẻ tham ăn!
Sợ rằng không cần mấy phút, Tô Vân sẽ không nhịn được mà chạy đến khu tiệc đứng để công thành đoạt đất.
Từ phía xa, Tân Mục nhìn theo bóng lưng của Lâm Vũ Chân lại không nhịn được chà chà khen ngợi.
“Bóng lưng uyển chuyển, đúng là mê người mà”
Gã thấy Cao Thành đi tới liền vẫy tay, cầm ly đi nhanh tới bên cạnh Cao Thành, chỉ vào Lâm Vũ Chân: “Giám đốc Cao, người kia là con gái nhà ai ở Thịnh Hải vậy?”
Cao Thành vừa kiểm tra một lượt thấy không có gì khác thường, ngược lại đã bị người ta liên tiếp mời vài ly rượu.
Hôm nay nhà họ Cao là người nắm giữ thế giới ngầm Thịnh Hải trong tay, chị em nhà họ Cao càng mang theo uy danh truyền kỳ, người bình thường căn bản cũng không dám tới gần bọn họ, càng chưa nói tới kết giao.
Ngược lại, trước đây Cao Thành lại là người từng quen biết, từng uống rượu hát ca hát, thường gặp ở trong câu lạc bộ. Bây giờ ở nhà họ Cao, anh ta xem như là người duy nhất bọn họ có thể tiếp xúc được.
Nịnh bợ Cao Thành dĩ nhiên lại thành có quan hệ tốt với nhà họ Cao, đây là cách hữu dụng nhất rồi Gần như mỗi người xuất hiện trong bữa tiệc đều qua chào hỏi với Cao Thành, thái độ vô cùng khách sáo, làm cho trong lòng Cao Thành rất thoải mái, dường như anh †a mới là người nắm quyền khống chế tuyệt đối của bữa tiệc này vậy.
Cảm giác nhân vật chính này đúng là quá sảng khoái.
Thấy Tân Mục đánh tiếng với mình, Cao Thành khẽ gật đầu và bất chợt quay đầu theo Tần Mục chỉ tới và nhìn thấy Lâm Vũ Chân, lắc đầu.
“Chưa từng gặp, tôi gần như đã gặp hết những người có mặt mũi ở Thịnh Hải, nhưng chưa từng gặp người phụ nữ này”
Anh ta nhìn Tân Mục cười một tiếng: “Cậu Tân, cậu thích à”