“Lưu manh, anh không đến phía căn cứ xem à! Mười mấy phút nữa là người của anh hành động rồi!”, phát hiện Đông Phương Hạ đứng tại chỗ không đi, Diệc Phi quay đầu nhắc nhỏ một tiếng.
Đông Phương Hạ cười ha ha rồi đi theo, chuyện tối nay tiêu diệt căn cứ, làm sao Đông Phương Hạ không đích thân đi xem, màn biểu diễn này, tin rằng chắc chắn sẽ rất đặc sắc, những thứ trong căn cứ, tin rằng sẽ khiến mọi người kinh ngạc!
Vương Thiến Thiến trở về căn cứ theo một con đường bí mật. Theo kế hoạch lúc trước, cô ta không nên gửi bất cứ tin tức gì cho Đông Phương Hạ trong thời điểm này, bởi vì nếu để nhà họ Tư Mã tra ra thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Vương Thiến Thiến chấp nhận mạo hiểm là vì điều gì?
Kể từ lúc bị thương, Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong lúc nào cũng lo ngay ngáy. Mới ở bệnh viện được vài ngày, hai bố con họ đã về căn cứ. Dù sao ở đây cũng toàn là người của bọn họ, mức độ an toàn cao hơn. Cho dù đám sát thủ ấy muốn ra tay tiếp thì cũng phải áng chừng năng lực của mình.
Tư Mã Lâm quấn băng gạc khắp người, đang nằm trên xô pha, thấy Vương Thiến Thiến an toàn trở về, ông ta bèn hỏi: “Thiến Thiến, tình hình bên ngoài sao rồi?”
“Tào Nghị Hùng chết rồi, trên cơ bản Tào Bang đã bị Lang Quân diệt sạch. Bố nuôi, Tào Nghị Hùng chưa tiêu hủy những thứ đó, Huyết Lang dẫn người đánh vào cao ốc Phi Hùng, lấy được chứng cứ trong phòng làm việc của ông ta rồi”.
“Cái gì? Tào Nghị Hùng chết rồi? Đông Phương Hạ đã lấy được những thứ đó?”
Nghe vậy, vẻ mặt của Tư Mã Lâm trở nên đờ đẫn, cả người như cạn kiệt sức lực, hai tay buông thõng xuống. Ông ta thì thào: “Hết rồi, hết thật rồi! Tên Tào Nghị Hùng chết tiệt đó, bố đã cảnh cáo ông ta ngay từ đầu, bảo ông ta tiêu hủy đống chứng cứ ấy rồi. Ông ta muốn giữ lại đường lui cho mình, nhưng lại khiến nhà họ Tư Mã chúng ta rơi vào đường cùng. Bây giờ người của Đông Phương Hạ đã bao vây căn cứ, người của hắn mà đánh vào rồi phát hiện những thứ ở đây, nhà họ Tư Mã sẽ tiêu đời!”