Ngô Chân thẹn quá thành giận, tức tối nói.
– Các ngươi yên tâm, Ngưu Nhị ta cũng là người trọng sĩ diện, bị hai nữ nhân cường bạo, nói ra ta cũng thật xấu hổ. Tại hạ còn có thượng mạng trong người, thứ cho không phụng bồi!
Miêu Nghị lại quay đầu, sau khi phi thân lên ngựa, lại nhắc nhở một tiếng,
– Ta đã phát ra tin tức lên phía trên, lâu như vậy, người ra mặt chắc hẳn cũng sắp đến rồi.
Hắn nói lời này có hai mục đích, một là nhắc nhở đối phương nhanh chóng mặc quần áo tử tế, hai là nhắc nhở đối phương tốt nhất đừng gây loạn.
Dứt lời hắn nhanh chóng đuổi theo dấu vết thuyền rồng U Minh để lại trên sa mạc.
Vừa nghe phía trên lập tức có người đến, hai nữ nhân quả nhiên tin tưởng. Có câu có tật giật mình, dù sao cũng là các nàng vô lễ với hắn, chứ không phải hắn vô lễ với các nàng, phụng mệnh tới bảo vệ người ta, kết quả hai tỷ muội lại liên thủ vô lễ với người ta. Nếu chuyện này truyền đi cũng quá hoang đường, vội vàng luống cuống tay chân mặc quần áo.
Miêu Nghị xách thương rong ruổi trong sa mạc, nhổ “phì” một tiếng, vừa rồi hắn bị Ngô Chân đánh cho một tát cũng “thanh tĩnh” lại. Ban đầu hắn còn tưởng mình đã chiếm tiện nghi, bây giờ suy nghĩ mới phát hiện, chiếm tiện nghi cái rắm gì, bị người ta vô lễ lâu như vậy còn không nói, sau đó còn bị người ta cho một cái tát. Điều khiến hắn đau xót chính là bộ chiến giáp nhị phẩm đã bị hai nữ nhân kia điên cuồng làm hỏng, nhớ ngày đó vì làm ra bộ chiến giáp nhị phẩm này quả thực là táng gia bại sản, lần này đúng là quá thua thiệt.
Đã thua thiệt lại còn không được nói lí lẽ, nam nhân xảy ra chuyện như vậy đều phải nuốt giận cho rằng mình chiếm tiện nghi của người ta. Nói ra mình cũng được lấy lại một chút thể diện là một mình chơi cả đôi, nếu không sẽ bị người ta chê cười, thế đạo chính là như thế.
Thuyền rồng U Minh lưu lại dấu vết rất rõ ràng, cộng thêm tốc độ chậm chạp, không bao lâu đã bị Miêu Nghị đuổi theo.
Nhưng Miêu Nghị cũng không dám nhích tới gần, đi theo từ xa, trong lòng vẫn tránh không được từng đợt sợ hãi, tưởng tượng Đại Thế Giới trong truyền thuyết kia rút cuộc là như thế nào. Phía sau truyền đến tiếng chân làm hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngô Chân và Ngô Minh cũng cỡi Long câu đuổi tới, hai người đã khôi phục giả dạng đàn ông, vẻ mặt lạnh lùng không có biểu hiện gì.
Trong lòng Miêu Nghị căng thẳng, vội vàng khu sử Long câu chạy đến bên cạnh, lo lắng hai nữ nhân này nghĩ linh tinh, lại muốn giết hắn diệt khẩu, tốt nhất vẫn nên giữ chút khoảng cách an toàn thì tốt hơn.
Cử động này làm hai nữ nhân hận đến nghiến răng ken két, trốn cái gì mà trốn, làm như chúng ta là dâm tặc không bằng… Nhưng vừa nghĩ tới hình ảnh khó coi đó, hai người thật chẳng khác gì dâm tặc.
Hai người thật ra cũng không muốn chạm mặt với Miêu Nghị, nhưng không có cách nào, đầu tiên hai người vốn phụng mệnh tới bảo vệ Miêu Nghị ; tiếp theo Miêu Nghị nói người ra mặt lập tức sẽ đến, hai người càng không tiện bỏ lại hắn, đến lúc đó không có cách nào ăn nói với phía trên, cho dù là chạy tới làm dáng một chút cũng phải chạy tới.
Đúng lúc này, phía chân trời có một đạo lưu quang kim sắc cấp tốc đuổi theo, bỗng nhiên dừng ở bầu trời. Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn theo, ngẩn người, phát hiện người đó không phải là ai khác, chính là Quách Thiểu Hải.
Ngô Chân và Ngô Minh vừa thấy rõ người đến, trong mắt đều đồng thời lộ ra vẻ khiếp sợ, tựa hồ không ngờ Quách Thiếu Hải lại xuất hiện ở chỗ này, song song xuống ngựa khom mình hành lễ.
Quách Thiếu Hải di động trên không trung hoàn toàn không để ý đến bọn họ, trong mắt tựa hồ chỉ có thuyền rồng U Minh phía dưới, tay áo vung lên, đơn chưởng đánh ra lưu ly bảo tháp màu vàng. Hắn ném đi, lưu ly bảo tháp màu vàng trong nháy mắt lóe lên bảo quang màu tím, đón gió lớn lên, rất nhanh đã cao gần vài chục trượng.
Miêu Nghị nhìn thấy cảnh này hoàn toàn khiếp sợ, pháp bảo tứ phẩm cao nhất, hơn nữa còn được luyện chế từ kim tinh có độ tinh khiết cao nhất, như vậy sẽ hao phí bao nhiêu kim tinh? Lại càng không phải nói là kim tinh tinh khiết không có tạp chất.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy vẻ mặt Ngô Chân và Ngô Minh cũng đầy hoảng sợ.
Lúc này, trên không trung lại có một đạo lưu quang màu vàng bay tới, dừng ở bên cạnh Quách Thiểu Hải, ánh mắt gắt gao nhìn thuyền rồng U Minh, thần sắc kích động.
Người này Miêu Nghị cũng biết, chính là vị Bạch Phát lão giả trong thương hội, chẳng qua không ngờ đối phương cũng là Kim Liên tu sĩ.
– Theo ta lên thuyền!
Quách Thiếu Hải kêu lên một tiếng.
Bạch Phát lão giả ôm quyền lĩnh mệnh, lưu ly bảo tháp trên không trung lóe lên tử quang màu vàng lập tức xoay tròn rơi xuống, trực tiếp thu nhập hai người vào bên trong bảo tháp.
Hai người vừa vào bên trong tháp, lưu ly bảo tháp di động trên không trung càng ngày càng nhanh, bỗng nhiên nghiêng mình, đầu nhọn hướng xuống, nhanh như tia chớp bắn về phía thuyền rồng U Minh đang từ từ đi về phía trước.
Tựa hồ chỉ trong phút chốc, đám người kéo thuyền phía dưới bỗng nhiên ngẩng đầu, một mảnh xích sắt dài hẹp như cầu vồng ngũ sắc bay ra, rất là xinh đẹp. Quang hoa mỹ lệ hiện lên màu lam, màu đỏ, màu xanh biếc, màu xanh lam, màu tím, màu đen, màu cam, quang hoa thất sắc cùng nhau ngất trời, khí thế quả thực là kinh thiên động địa, đánh về phía lưu ly bảo tháp đang bắn tới.
Chỉ trong khoảnh khắc, chính là trời sập đất sụt, mặt đất bị bẻ gãy bảy tám phần, nước biển phun ra như suối. Ngô Chân và Ngô Minh đang đứng từ xa quan sát, trực tiếp nhảy khỏi Long câu, hóa thành lưu quang cấp tốc chạy trốn, tình hình này ngay cả tư cách lại gần để xem cũng không có.
Miêu Nghị chỉ cảm giác mình giống như một con thuyền nhỏ quay cuồng trong cuồng phong, trong sự hoảng sợ liên tục lấy ra mấy bộ chiến giáp mặc lên người.
Lấy thuyền rồng U Minh làm trung tâm, cuồng cát dấy lên tạo thành sóng xung kích khổng lồ lay động bốn phương tám hướng, Miêu Nghị không nhìn thấy màn này, chỉ cảm thấy bốn phía khắp nơi là nước biển, liều mạng lặn xuống dưới đáy, tránh né cuồng bạo kinh thiên động địa phía trên.
Trong tiếng “ùng ùng”, ở dưới sự bao phủ của bảo quang màu tím mãnh liệt, lưu ly bảo tháp dùng phương thức xoay tròn tốc độ cao chống đỡ với công kích tới từ bốn phương tám hướng, làm như vậy có thể đánh tan lực công kích ở trình độ lớn nhất.
Quách Thiếu Hải sở dĩ mang theo bảo vật này mà đến, cũng bởi vì từng có kinh nghiệm ứng đối với thuyền rồng U Minh, biết người kéo thuyền mặc dù có thực lực cao cường, nhưng phương thức công kích lại mất sự linh hoạt.
Mặc dù như thế, bảo quang màu tím mãnh liệt bao phủ bảo tháp vẫn bị công kích thoáng qua làm cho bảo quang ảm đạm, “ầm” một tiếng kinh thiên động địa, lưu ly bảo tháp trong nháy mắt sụp đổ.
Trọng bảo như thế lại bị phá hủy trong nháy mắt, nhưng đồ vật này vốn được dùng để hy sinh, để tranh thủ thời gian trong nháy mắt.
Không ngoài dự liệu, quả nhiên thành công, hai bóng người trong bụi mù màu vàng bay tán loạn, an toàn rơi xuống dưới thuyền, hai người vừa lên thuyền, công kích bốn phía lập tức đều dừng lại.
Sóng lớn quay cuồng trên mặt biển mênh mông dần dần mất đi kịch liệt, thuyền rồng U Minh đã lơ lửng trên biển, quanh mình đã là biển rộng mênh mông vô bờ, biển rộng bao phủ dưới sa mạc rốt cục lại thấy ánh mặt trời!
– Ha ha…
Quách Thiếu Hải dang hai cánh tay, ngửa mặt lên trời cười lớn điên cuồng. Bên cạnh lão đầu tóc trắng cũng kích động không thôi nói:
– Thành công, thành công rồi, rốt cục lên thuyền rồi!
Ai ngờ một trận cuồng phong đánh tới, trong nháy mắt quét dọn kim phấn tràn ngập, làm cho tình cảnh trước mắt trở nên sáng rõ.
Cánh cửa của con thuyền xa hoa, lộng lẫy, phong cách cổ xưa; lặng lẽ không một tiếng động từ từ mở ra, ánh mắt của Quách Thiếu Hải và lão đầu tóc trắng đầu chăm chú nhìn vào bên trong cánh cửa, nhất thời không cười được nữa, vẻ mặt trong nháy mắt cứng ngắc.
Chỉ thấy phía sau cánh cửa mở rộng, là một tòa cung điện hết sức xa hoa, phía trên là một long sàng cao cao tại thượng. Một nam tử mặc trường bào màu trắng, vai khoác áo choàng lẳng lặng đứng chắp tay phía trước long sàng. Sau khi cửa cung mở ra, chậm rãi quay đầu liếc xéo hai người ngoài cửa.
—————