Mộng Ly lúc này đứng trước một thạch bích bên trong góc động.
Vân Thiên Hà đi qua, chỉ thấy trên thạch bích kia lõm vào, nhìn tựa như một chiếc tủ ngầm bên trong tường, ở trung ương cái tủ có một bình thai hình vuông, trên bình thai có một cái lỗ.
Nhìn cái lỗ kia, khi Vân Thiên Hà còn đang suy nghĩ, Mộng Ly nói:
– Thiên Hà, Thiên Hà đem Bàn Long Trấn Trụ cho vào thử xem, hẳn là sẽ có phản ứng!
Vân Thiên Hà nghe xong, cũng không nói gì, liền vươn tay, tâm thần khẽ động, Bàn Long Trấn Trụ liền hiện lên trong tay, hắn dùng một cỗ lực lượng khống chế Bàn Long Trấn Trụ, từ từ đem đặt vào tủ đá kia, dĩ nhiên ăn khớp hoàn toàn.
Đúng lúc này trong tủ đá kia phóng xuất ra một cỗ quang hoa thần kỳ, mà quang hoa từ bốn phương tám hướng đều tụ lại trong Bàn Long Trấn Trụ, chỉ thấy thạch bích xung quanh tủ đá bắt đầu tan chảy, chậm rãi hình thành đại môn thần kỳ.
Lúc này cái tủ đã giống như là ổ khóa của một đại môn thần kỳ, Vân Thiên Hà thử xoay chuyển Bàn Long Trấn Trụ trong lỗ trên tủ đá, lập tức nghe thấy xung quanh vang lên âm thanh cạch cạch không dứt, thậm chí còn phát sinh một trận rung động nhỏ, dường như cơ quan được mở, lúc này mới từ từ dừng lại.
Mộng Ly hiếu kỳ dùng đầu ngón tay chạm vào thạch bích bị tan chảy kia, nàng giật mình phát hiện, thạch bích này dĩ nhiên trở nên cực kỳ mềm mại, tay nàng không ngờ có thể xuyên qua tinh bích, vì vậy thần sắc phấn chấn hẳn lên, liền đi qua tinh bích rồi biến mất không thấy đâu.
Tầm Nguyệt thấy Mộng Ly đi qua, nửa ngày không trở lại, không khỏi liếc mắt nhìn Vân Thiên Hà, thấy Vân Thiên Hà gật đầu với nàng, liền ôm Đường Linh Toa cũng chậm rãi đi vào tinh bích, cuối cùng cũng là biến mất không thấy đâu.
Vân Thiên Hà thấy vậy, hắn lấy bàn Bàn Long Trấn Trụ bên trong tủ đá ra, chỉ thấy tinh bích này dĩ nhiên bắt đầu co rút hóa lại thành đá, cũng không chậm trễ nữa, nhân lúc nó còn chưa co rút thạch hóa xong, thân thể như một đạo ngân mang cấp tốc dung nhập vào thạch bích, cảm giác một khối bông bao vây lấy, sau một khắc Vân Thiên Hà đã rời khỏi tinh bích.
Bất quá khi thông qua tinh bích, Vân Thiên Hà đã thấy Mộng Ly và một lão giả mặc lam sam, râu tóc hoa râm đang chiến đấu kịch liệt một hồi, lúc này lập tức kêu lên:
– Dừng tay!
Vị lão giả lam sam kia cũng không phải là đối thủ của Mộng Ly, nhưng nàng cũng không có ý định thương tổn hắn, vì vậy liền ngừng tay, thân thủ lùi lại bên người Vân Thiên Hà, mắt hạnh trừng lên nhìn lão đầu, nói:
– Lão đầu chết tiệt, nếu không phải huynh ấy nói có thể có người ở đây, ta cũng không thèm giải thích với ngươi, hừ!
Vị lão giả mặc lam sam kia, đề phòng nhìn ba người Vân Thiên Hà, nói:
– Các ngươi là ai, thế nào thông qua được Tàng Long Thiên Môn?
Vân Thiên Hà quan sát vị lão giả này một phen, nói:
– Vị lão bá này, xin hỏi An thúc có ở trong Tàng Long đại điện không, nếu như ta đoán không nhầm, ngươi hẳn là Huyền Môn di lão, cùng An Thúc chữa trị bên trong cơ quan ở đây!
Lão già nghe xong lời này, giật mình nhìn Vân Thiên Hà.
Bất quá hắn còn chưa nói xong, lúc này hang động phía sau hắn, một đạo cơ quan từ từ mở ra, trong thông đạo, mấy người trung niên và một nử tử trẻ tuổi nhanh chóng đi ra, đề phòng nhìn mấy người Vân Thiên Hà, nói:
– Diệp bá, những người này là ai, bọn họ sao lại ở chỗ này?
Mộng Ly nói:
-Này, các ngươi lẽ nào không nhìn ra hắn là chủ nhân của Tàng Long đại điện này sao, nói cách khác, ngay cả các ngươi đều không thể mở Tàng Long Thiên Môn, sao chúng ta lại dễ dàng vào được?
– Nói bậy, Tàng Long đại điện này đâu có chủ nhân, các ngươi không biết dùng phương pháp gì may mắn mở được Tàng Long Thiên Môn mà thôi, chúng ta hoài nghi các ngươi là gian tế cũng rất bình thường mà!
Một nữ tử xinh đẹp trong mấy người đối diện, ánh mắt không ngừng lưu chuyển trên người Vân Thiên Hà, lập tức quay sang, có chút đố kỵ trừng mắt nhìn Mộng Ly, quát một tiếng.
Mộng Ly đang muốn nói, lúc này Vân Thiên Hà lại ngăn nàng, nhìn mấy người thần sắc đề phòng, chỉ là lãnh đạm cười nói:
– Bọn họ không nhận ra chúng ta, tâm mang đề phòng cũng là chuyện bình thường, Mộng Ly muội nói ít vài câu!
– Hừ!
Mộng Ly ánh mắt bất thiện nhìn vị nữ tử xinh đẹp kia, hừ lạnh một tiếng không thèm để ý đến nàng.
Đúng lúc này trong thông đạo kia có người lục tục đi tới, chỉ thấy là một vị thiếu nữ khuôn mặt khả ái, vẻ mặt kinh hỉ, đi đến nắm cảnh tay Vân Thiên Hà kêu lên:
– Công tử, người đã trở về?”
Vị thiếu nữ khả ái này chính là Sát nhi, vài năm không gặp, tiểu nha đầu này ngày càng trưởng thành, khuôn mặt cũng xinh đẹp động lòng người.
Vân Thiên Hà cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, khiến mặt nàng đỏ bừng.
– Thiên Hà, là Thiên Hà trở về sao?
Lúc này một giọng nói kích động truyền đến, phía sau tiếng nói, chỉ thấy An thúc vẻ mặt chạy ra, trên gương mặt kiên định mang theo một tia kích động, vành mắt thậm chí có chút đỏ lên, hắn vỗ vỗ lên vai Vân Thiên Hà, nói không thành lời.
Vân Thiên Hà nhìn bộ dạng An Thúc có phần già đi, bất quá trạng thái tinh thần còn khá tốt, vì vậy mỉm cười nói:
– An thúc, mấy năm nay thúc một mực ở trong tàng long đại điện sao?
An thúc thở dài nói:
– Thật ra ta có ra ngoài hai lần, trở lại Lợi Châu thăm Nhạc nhi, cũng đã hai năm rồi!
Nói xong, An Thúc hình như nghĩ tới cái gì, liền lập tức nói với mọi người đứng xung quanh:
– Các vị đây là Thiên Hà mà ta thường nhắc tới với các vị, vừa rồi chỉ là hiểu lầm một chút!
Vân Thiên Hà gật đầu với mọi người, lúc này vị Diệp lão kia cũng đi tới, nói với Mộng Ly:
– Cô nương, nếu đã là hiểu lầm, như vậy lão phu đã thất lễ, rất mong được thứ lỗi!