Thân thể mềm mại của Nguyệt Thỏ lập tức run lên, truyền sự sợ hãi của mình đến Sở Vân.
Vạn vật cân bằng, trong yêu thú yêu vật cũng khắc chế lẫn nhau. Thiên cẩu thiên địch đối với Nguyệt Thỏ!
– Uông!
Thiên cẩu sủa một tiếng, sóng âm lan tỏa, nhất thời toàn bộ trận pháp không gian, đều chấn động, không khí nhất thời nổ tung.
Sở Vân kêu lên một tiếng đau đớn, cho dù có Hồng Yêu không màu bảo vệ, sóng âm phát động, cũng khiến hắn bị thương tổn, một cảm giác ngòn ngọt, tràn ngập khoang miệng.
Nguyệt Thỏ không thể tránh né được đã bị áp chế. Nhị Lang Thiên Quân thét dài một tiếng, cưỡi Thiên cẩu, trong tay cầm Kinh Thần Nguyệt Nha Kích, chân giẫm Tinh Vân, đánh về phía Sở Vân.
– Sở Vân, xuất Túy Tuyết Đao ra, cùng ta chân chính đánh một trận!
Nhị Lang Thiên Quân lớn tiếng hò hét, thanh âm như thiên lôi cuồn cuộn, vang vọng không gian. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY – http://thegioitruyen.com
Sở Vân bị Ngọc Thanh Tâm Liên ảnh hưởng, suy nghĩ chậm chập, chẳng qua khi thấy đối thủ đánh tới, vẫn sáng suốt quyết đoán.
Hắn vươn tay chỉ thẳng vào Ngọc Thanh Tâm Liên.
Tâm Liên run rẩy, rơi từ đỉnh đầu Nhị Lang Thiên Quân xuống.
– Cái gì?
Nhị Lang Thiên hoàn toàn chấn động. Trong nháy mắt, hắn cảm thấy linh quang liên hệ giữa mình cùng Ngọc Thanh Tâm Liên đột nhiên bị đả kích rất lớn, thiếu chút nữa thì đứt đoạn. May mắn cuối cùng đã khôi phục lại.
Ngọc Thanh Tâm Liên là yêu thực phụ trợ xếp vị trí đứng đầu của hắn, một trong những chiến lực chủ yếu, thiếu chút nữa thì mất đi. Nhị Lang Thiên Quân không rõ nguyên nhân, vội vàng thu hồi Ngọc Thanh Tâm Liên.
– Ngươi đã dùng thủ đoạn gì?
Trong nháy mắt, ngay cả hắn cũng không tránh khỏi đổ mồ hôi lạnh.
– Dùng Thông Linh Xà chiến đấu, cướp đoạt yêu vật đối thủ, quả nhiên còn phải so sánh tu vi.
Trong lòng Sở Vân thở dài, ở ngoài mặt lại cười ha ha, lại chỉ một ngón tay vào Thiên cẩu.
Rống…
Nhất thời toàn thân Thiên cẩu run rẩy, rên rỉ một tiếng, Nhị Lang Thiên Quân bất ngờ không kịp phòng bị quẳng xuống đất.
– Thiên Cẩu, ngươi làm sao vậy?
Nhị Lang Thiên Quân đang hăng hái, lúc này lại có vẻ chật vật. Thủ đoạn của Sở Vân vượt qua tưởng tượng của hắn, khiến hắn vô cùng khiếp sợ.
Hắn khẩn trương nhìn thẳng vào Thiên Cẩu, nhìn vẻ mặt Thiên Cẩu khi thì dữ tợn, khi thì mê mang, linh quang liên hệ giữa mình và nó lại khi có khi không.
Cuối cùng tình huống ổn định lại, Thiên Cẩu lại một lần nữa trở về bên cạnh hắn.
– Xem ra, tu vi của Thiên Cẩu cao thâm hơn so với Thông Linh Xà, không thể cướp đoạt được! Cho dù đoạt lấy, ta cũng không có dư thừa linh quang để hàng phục nó.
Hai mắt Sở Vân nheo lại thành một khe hở, trong lòng thở dài.
Ngay sau đó, hai mắt hắn trừng mạnh, Thiên Nhãn!
Chìm trong nhật nguyệt, phong vân biến hóa, hiện tượng thiên văn vô tận, đều lúc mờ lúc tỏ lóe lên trong hai mắt hắn.
– Nhị Lang Thiên Quân, ngươi có thủ đoạn gì, đều thi triển ra!
Sở Vân thét dài một tiếng, nhân cơ hội này, khí thế bùng nổ, phóng xạ toàn bộ trận pháp không gian.
Chiến đấu kịch liệt lâu như vậy, hắn vận dụng nhiều thủ đoạn, nguy hiểm nối tiếp nguy hiểm, cuối cùng chân chính xác lập thế thượng phong rất mỏng manh.
– Ha ha ha, ngươi là người đầu tiên có thể làm cho ta vận dụng tới con át chủ bài này.
Đại Nhật Minh Quang Khải! Pháp Thiên Tượng Địa!
Một vòng ánh sáng, từ trong tiên nang bay ra, càng lúc càng lớn. Bốc lên cao, chiếu sáng sinh linh, muôn vàn lấp lánh.
Ngay sau đó lại hạ xuống, bám vào trên người Nhị Lang Thiên Quân, hóa thành một áo giáp sáng loáng, uy vũ đến cực điểm.
Nhị Lang Thiên Quân mặc áo giáp bạch kim, chân đi chiến ngoa màu xanh ngọc, trong tay cầm trường kích, thân hình cao lớn, rất nhanh biến thành một người cao năm trượng, người khổng lồ đỉnh thiên lập địa.
Sở Vân đối với hắn, quả thực chính là một con mèo hoa nhỏ nhìn thấy tượng voi ma mút mạnh mẽ.
– Tốt lắm, ta theo đến cuối cùng!
Sở Vân vui mừng không sợ hãi, nắm một bình Thiên Bạo Đan, đan khí nổ tung mở ra, tung bay, Ngũ Đức Luân lập tức nuốt hết.