Từ Thiên Nhiên nhìn hắn một cái, nói: “Thần phục hoặc tử vong.”
Quất Tử ngồi ở bên cạnh Từ Thiên Nhiên, ánh mắt nhẹ nhàng chớp động.
Hòa Thái Đầu trở ề ngồi ở bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, trên vẻ mặt của hắn nhìn không ra bất kỳ biến hóa gì.
Hoắc Vũ Hạo nhìn hắn, thấp giọng nói: “Nhị sư huynh, huynh không sao chứ?”
Hòa Thái Đầu lắc đầu, “Ta rất khỏe. Ha ha. Ta rất khỏe.” Vừa nói chuyện hắn vừa ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn hướng đài chủ tịch phía xa, nhìn vào cái chỗ ngồi cao cao tại thượng kia.
Gió thổi mây bay, mấy vị Hồn Sư thuộc tính thổ đang bận rộn sửa chữa lại sân thi đấu. Đợi một lát nữa bắt đầu trận đấu đoàn đội. Sân thi đấu có đường kính một trăm thước nhìn qua không nhỏ, nhưng nếu đồng thời dung nạp mười bốn người tranh tài cũng không phải là quá rộng. Bọn họ phải làm bằng phẳng lại phần nền đất trước.
“Đông Nhi, lát nữa ngươi ở bên cạnh ta, chịu trách nhiệm bảo vệ ta.” Hoắc Vũ Hạo thản nhiên nói.
Vương Đông Nhi sửng sốt một chút, quan sát mọi người một chút, nhưng vẫn gật đầu. Cố nhịn không hỏi Hoắc Vũ Hạo, chuyện này không phải là không công bằng đối với mọi người hay sao?
Hoắc Vũ Hạo nhìn về phía các đồng bạn khác, “Lát nữa trong trận đấu đoàn đội, xin mọi người nhất định phải dựa theo chỉ dẫn từ tinh thần tham trắc của ta tiến hành chiến đấu. Chúng ta chẳng những phải thắng, hơn nữa tuyệt đối không được có bất kỳ tổn thương gì.”
Mọi người rối rít gật đầu.
Hoắc Vũ Hạo một lần nữa nhắm hai mắt lại, tay phải nắm lấy tay trái của Vương Đông Nhi. Những người khác tất cả cũng riêng rẽ nhắm mắt lại, lợi dụng thời gian ít ỏi trước trận đấu ngưng thần nội liễm, làm cho Tinh, Khí, Thần của mình giữ vững ở trạng thái tốt nhất. Đối với bọn họ, kế tiếp không chỉ là một trận đấu, đồng thời cũng là một cuộc chiến sinh tử. Một cái bất cẩn, chỉ sợ cũng sẽ có người bị thương, thậm chí tử vong.
May mà trọng tài đã đổi thành một vị Hồn Đạo Sư cường đại, mọi người cũng còn có thể an toàn một chút.
Lúc này xung quanh sân thi đấu đều là một mảnh huyên náo thanh âm, cho dù là dân chúng xem chiến hay là quý tộc, tất cả đều đang rối rít nghị luận với nhau.
Vốn dĩ một vài khán giả có nghiên cứu đến quy tắc thi đấu đều nghĩ rằng, sau khi kết thúc vòng loại, tiến vào giai đoạn vòng bảng, các trận đấu sẽ yên bình hơn một chút. Dù sao, một trận đấu của vòng bảng sẽ không trực tiếp quyết định thắng bại. Mặc dù ngay cả điểm số cũng có quan hệ với việc vào được vòng trong hay không, nhưng dù sao thua một trận cũng sẽ không bị loại.
Nhưng ai có thể tưởng tượng được vòng bảng mà bọn họ cho là sẽ không quá kịch liệt, mới có trận đầu mà đã va chạm với nhau tạo thành tia lửa như thế.
Đường Môn không có danh tiếng gì đấu với chiến đội đại biểu Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện của bọn họ, lại bị giết mất ba người. Đây là cái tiết tấu dì đây?
Vốn dĩ tâm của dân chúng đều ở bên phía Nhật Nguyệt chiến đội, nhưng chuyện vô sỉ đánh lén Vương Đông Nhi khiến cho một vài dân chúng không còn hô lớn cổ vũ nữa. Quá mất mặt, quá bỉ ổi. Vì vậy, cho dù Chu Hưng Hạo bị Hoắc Vũ Hạo lấy năng lực cường đại một kích nổ tung đầu, cũng không có bao nhiêu dân chúng sẽ cảm thấy đáng tiếc cho hắn.
Đường Môn chiếm ưu thế toàn diện, đây là chuyện trước đó chẳng ai ngờ được. Những người ham thích đánh cược không khỏi nghĩ đến, may là quốc gia cấm đánh cược. Nếu không, trận này chỉ sợ thua đến mất quần.
Không phải hay sao? Nếu như Đường Môn chiến thắng Nhật Nguyệt chiến đội, sẽ là sự bất ngờ lớn nhất từ khi bắt đầu đại tái đến nay.
Đối với trận đấu đoàn đội tiếp theo, trong lòng tất cả người xem cũng không khỏi thầm nghĩ, bọn họ dĩ nhiên hy vọng Nhật Nguyệt chiến đội có thể chiến thắng. Nhưng mà ba trận thi đấu lúc trước thực sự làm tín niệm trong lòng bọn họ có chút dao động. Hai người ra sân của Đường Môn đều là lục hoàn Hồn Đế đó nha.
Đối với những thường dân, Hồn Đế đã là cao cao tại thượng, tuyệt đối là đại nhân vật.
Nền đất của sân thi đấu rất nhanh bằng phẳng xong, nhưng không thể kịp lắp đặt kim loại vào, nhưng ít ra sẽ không ảnh hưởng trận đấu.
“Hai bên đội viên vào sân.” Trịnh Chiến trầm giọng nói.
Vương Đông Nhi là người đầu tiên đứng lên, đi tới phía sau của Hoắc Vũ Hạo, chậm rãi đẩy xe lăn về phía trước, những người khác cũng đều không có vượt qua bọn họ, theo ở phía sau, hiện ra việc Hoắc Vũ Hạo là đội trưởng.
Bên kia, bốn người còn lại trong khu đợi chiến của Nhật Nguyệt chiến đội rối rít phóng người lên, nhảy lên sân thi đấu. Tiếu Hồng Trần âm trầm đi ở đằng trước, ánh mắt âm lãnh nhìn Hoắc Vũ Hạo, nắm chặt hai đấm, phảng phất như là muốn cắn người vậy.
Bảy đấu với bốn, những người chân chính quen thuộc người của Đường môn cũng thấy được, trên thực tế Đường Môn đã chiếm cứ ưu thế áp đảo. Trừ phi có tình huống đặc thù phát sinh, nếu không, rất khó cho Nhật Nguyệt chiến đội lật ngược được thế cờ. Đây chính là chỗ tốt khi đánh chết đối thủ dự thi. Thiếu ba người, đối với đoàn đội mà nói áp lực có thể nghĩ.
Ngay lúc đó, chuyện tình khiến cho mọi người không nghĩ đến được đã xảy ra, Tiếu Hồng Trần đột nhiên giơ tay lên, nói: ” Trọng tài, chúng ta nhận thua đoàn chiến.”
Trịnh Chiến ngây ngốc một chút, có chút không xác định được, hỏi: “Ngươi nói, Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện nhận thua trận đấu đoàn đội, cũng chính là nhận thua trận đấu này?”
“Vâng.” Tiếu Hồng Trần cơ hồ là cắn răng dùng sức gật đầu.
Phía đối diện, tinh quang trong mắt Hoắc Vũ Hạo đang ngồi ở trên xe lăn chợt lóe lên, hai mắt híp lại nhìn Tiếu Hồng Trần, tay phải không tự chủ nắm chặt tay vịn của xe lăn.
Trịnh Chiến hơi chút dừng lại, nhìn Tiếu Hồng Trần một cái thật sâu, trầm giọng nói: “Tốt, Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện nhận thua ở trận đấu đoàn đội. trận đấu này, Đường Môn thắng.”
Lấy tu vi cửu hoàn Phong Hào Đấu La của hắn, thanh âm truyền ra rất xa, tất cả người xem cũng đều có thể nghe được. Trong phút chốc, toàn trường một mảnh xôn xao.
Trên đài chủ tịch, Từ Thiên Nhiên cũng sửng sốt một chút, khi Kính Hồng Trần cho là hắn đang giận tím mặt, trên mặt vị Nhiếp Chính Vương này cũng lộ ra nụ cười.
“Có thể khuất có thể trọng, không tệ, Hồng Trần đường chủ, vị cháu này của ngài tiến bộ hơn rất nhiều. Không còn bộ dáng đánh liều xông liều nữa.”
Kính Hồng Trần cúi đầu, cười khổ nói: “Điện hạ, bọn họ làm cho đế quốc mất thể diện, xin ngài trách phạt.”
Từ Thiên Nhiên cười nhạt một tiếng, nói: Vòng bảng mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi, còn lấu mới kết thúc. Kết quả cuối cùng chưa quyết định được, người nào cũng không thể nói bọn họ làm mất thể diện. Hơn nữa, trải qua lần giáo huấn này, tin tưởng bọn họ cũng rút ra được bài học, ở trong các trận đấu kế tiếp, sẽ không phạm sai lầm giống như vậy nữa. Bất quá, cái Đường Môn này cũng thật sự có ý tứ, rất mạnh. Quốc sư, mới vừa rồi cái tên Hoắc Vũ Hạo kia phóng ra năng lực là cái gì?”
Ngồi ở sát bên cạnh của hắn, vị quốc sư toàn thân bao phủ ở trong quần áo đen trầm giọng nói: “Hẳn là một loại năng lực thuộc tính tinh thần. Vũ hồn của hắn là ánh mắt, nhưng con mắt thứ ba đó hẳn là do biến dị mà sinh ra. Rất có thể là giống như Bản Thể Tông, vũ hồn thức tỉnh hai lần, sau đó mới có thể có năng lực mạnh như vậy. Cái hồn kỹ kia rất mạnh.Sợ rằng không người nào trong cùng cấp có thể chống đỡ được nó. Nếu muốn đối phó, nhất định phải có hồn đạo khí hoặc là hồn kỹ đặc biệt khắc chế mới được. Tin tưởng điểm này Hồng Trần đường chủ sẽ biết rõ hơn. Ta tin tưởng,cháu của Hồng Trần đường chủ cũng là bởi vì không tìm được biện pháp ứng đối với cái kỹ năng kia, mới tạm thời lựa chọn tránh đi. Bảo tồn thực lực, tiếp tục cố gắng ở trong các trận đấu kế tiếp, chắc chắn sẽ có cơ hội báo thù.”
Kính Hồng Trần gật đầu, có sự khẳng định của vị quốc sư này, sắc mặt của hắn cũng khá hơn một chút.
Bất quá, trên đài chủ tịch sóng êm gió lặng, nhưng không có nghĩa là khán giả cũng như thế. Không đánh mà lui, ở trong mắt bọn họ chính là biểu hiện của sự nhát gan. chiến đội đại biểu cho uy danh của đế quốc cũng nhận thua như vậy, trong lúc nhất thời, tiếng chửi bậy tràn ngập toàn trường. Tiếng mắng rung trời. Nếu như không phải là có trọng binh đứng gác, một vài dân chúng vọng động sẽ xông lên.
Sau khi Tiếu Hồng Trần nói nhận thua, lạnh lùng nhìn Hoắc Vũ Hạo một cái, sau đó mới cùng muội muội và hai gã đồng bạn khác cùng nhau nhảy ra khỏi sân thi đấu. Không nói bất kỳ một câu nào.
Hoắc Vũ Hạo híp hai mắt lại, “Nhật Nguyệt chiến đội, khó đối phó hơn rồi.”
Từ Tam Thạch cũng nhíu mày, “Vốn dĩ muốn mượn cơ hội đánh cho bọn họ tàn phế. Không nghĩ tới bọn họ lại sợ chúng ta.”
Giang Nam Nam lắc đầu nói: “Chỉ sợ không phải là sợ. Ngươi nhìn ánh mắt của Tiếu Hồng Trần đi, nào có ý sợ chúng ta, nếu như liều mạng, cho dù chúng ta có thể thắng, cũng nhất định không thể nào là toàn thắng. Năm năm trôi qua, chúng ta có tiến bộ, người ta cũng nhất định có. Đừng quên, năm năm trước huynh muội bọn họ đã là Hồn Vương.”
Tiêu Tiêu nói: “Thực lực của đội viên thay thế bổ sung của Nhật Nguyệt chiến đội nhất định sẽ không quá yếu, lần này mặc dù chúng ta thắng, nhưng hiệu quả làm suy giảm thực lực của bọn họ cũng không tốt lắm.”
“Đi thôi.” Hoắc Vũ Hạo nói.
Mọi người rời khỏi sân thi đấu, vẻ mặt trên mặt cũng dễ dàng hơn, cho dù là như thế nào, bọn họ cũng đã chiến thắng Nhật Nguyệt hoàng gia Hồn Đạo Sư học viện ở trước mặt dân chúng của Nhật Nguyệt đế quốc. Tin tưởng từ giờ khắc này bắt đầu, cái tên Đường Môn này rất nhanh sẽ nổi tiếng khắp Nhật Nguyệt đế quốc. Dĩ nhiên, những chiến đội khác cũng sẽ coi trọng bọn họ hơn.
“Hoắc Vũ Hạo.” Trong lúc bọn họ chuẩn bị trở về Minh Duyệt tửu điếm, một cái thanh âm đột nhiên vang lên. Một người đã ngăn cản đường đi của bọn họ.
Thấy người này, Hoắc Vũ Hạo không khỏi hơi sửng sờ, “Thu Nhi, có chuyện gì sao?” Ngăn cản bọn họ, còn không phải là Sử Lai Khắc chiến đội đội trưởng Vương Thu Nhi sao?
Vương Thu Nhi trầm giọng nói: ” Sử Lai Khắc học viện chúng ta không cần các ngươi giúp đỡ. Chúng ta cũng có thể chiến thắng bọn họ.” Làm sao nàng không nhìn ra được dụng ý khi Đường Môn lựa chọn liều mạng cùng đối thủ. Thanh âm lúc này của nàng có chút nguội lạnh, trong ánh mắt lại càng tràn đầy quật cường.
Hoắc Vũ Hạo lúc này còn bị vây trong tác dụng của ma pháp, vẻ mặt chỉ có thể là lạnh như băng, nhàn nhạt nói: ” Ta không có ý giúp các ngươi, chúng ta chỉ tự giúp mình. Trận đầu này, chúng ta đã thắng. Các ngươi cũng phải cố gắng lên.”
Vương Thu Nhi hừ lạnh một tiếng, xoay người bỏ đi. Không có ai thấy được sau khi nàng xoay người, hàm răng khẽ cắn vào đôi môi đỏ mọng, ánh mắt lại trở thành một mảnh mờ mịt. Ở trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện một cái ý nghĩ, hắn là vì ta mới làm như vậy hay sao?
Vòng bảng được tiếp tục, nhưng Nhật Nguyệt chiến đội và Đường Môn chiến đội cũng đều lựa chọn lập tức rời đi.
Trở lại tửu điếm, tất cả mọi người đều riêng mình trở về phòng nghỉ ngơi. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi cũng trở về phòng của mình.
“Cỡi quần áo ra.” Hoắc Vũ Hạo nói.
Vương Đông Nhi ngây ngốc một chút, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, hắn muốn xem thương thế của mình, nhưng vẫn mân mê cái miệng, nói: “Vũ Hạo, sau này không cho huynh dùng cái năng lực lạnh lùng này nữa. Muội không thích cái bộ dáng này của huynh.”
Khóe miệng Hoắc Vũ Hạo hơi giật, “Không cần năng lực này, muội cho rằng huynh có thể chỉ huy chiến đấu khi có mặt muội hay sao? Thật ra thì mới vừa rồi huynh không nói, trận đấu đoàn đội hôm nay, thật sự chúng ta không nhất định có thể thắng được họ. Nếu như huynh không đoán sai, thực lực của Tiếu Hồng Trần hẳn là có đột phá. Huynh cẩn thận cảm thụ qua khí huyết và hồn lực ba động của hắn, phán đoán hẳn là không sai.”
Vương Đông Nhi ngẩn ngơ, nói: “Huynh nói, hắn đã….. điều này sao có thể được? Hắn mới có hai mươi tuổi thôi mà!”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Muội đừng quên , Minh Đức Đường có tiền, tự nhiên cũng sẽ không thiếu hụt tài nguyên ở khắp mọi mặt. Dùng dược vật trân quý để mạnh mẽ tạo ra một Hồn Thánh ở hai mươi tuổi cũng không phải là không thể nào. Hơn nữa, lấy năng lực của hắn đối với tác dụng của hồn đạo khí, sẽ phi thường khó đối phó. Ta hiện tại rất lo lắng sau khi Sử Lai Khắc chiến đội gặp phải bọn họ sẽ như thế nào. Lấy biểu hiện hôm nay của chúng ta, hơn nữa còn có vinh quang của Sử Lai Khắc, bọn họ tuyệt đối không thể bỏ cuộc trong trận đấu. Nhất định sẽ lựa chọn liều mạng. Chuyện này cũng không phải là chuyện mà huynh muốn thấy được.”
Vương Đông Nhi suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta đã làm được hết sức có thể. Huynh cũng đừng nghĩ nhiều nữa.”
Hoắc Vũ Hạo khẽ vuốt cằm, nói: “Muốn chiến thắng Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần, Sử Lai Khắc, rất khó! A, tại sao muội còn chưa cởi quần áo ra.”
Vương Đông Nhi đỏ mặt, “Huynh, huynh dùng loại ánh mắt này nhìn muội, muội làm sao cởi ……”
Cũng đúng, ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo tỉnh táo đến đáng sợ, bị một loại ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, thậm chí có chút cảm giác như bị xuyên thấu, cũng không dễ chịu gì.
Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói: ” Vậy huynh xoay qua chỗ khác trước, sau khi muội cởi áo ra rồi thì nằm ở trên giường, huynh giúp muội kiểm tra thân thể một chút.”
Khóe miệng của Vương Đông Nhi hơi giật, nói: “Lời của huynh nghe sao có chút quái dị nhỉ, không được sờ loạn đâu đó.”
“Khụ khụ, huynh là loại người này sao?” Hoắc Vũ Hạo tỉnh táo nói.
Vương Đông Nhi hừ lạnh một tiếng, “Phải.”
Sau năm phút đồng hồ, rốt cục Vương Đông Nhi cũng cởi áo nằm lên trên giường. Hoắc Vũ Hạo kiểm tra thương thế sau lưng nàng một chút.
Hiệu quả phòng ngự của Quang Thần Phụ Thể đúng là cực mạnh, mặc dù phân giải xạ tuyến không thuộc về bất kỳ đơn thuần nguyên tố nào, nhưng trải qua Quang Thần Phụ Thể, Vương Đông Nhi chẳng qua là bị thương ngoài da mà thôi. Nàng lại có thuộc tính quang minh cường đại, đang không ngừng khôi phục ở trong sự ấm áp của quang nguyên tố.
Cho dù như vậy, Hoắc Vũ Hạo cũng vẫn không yên lòng, thừa dịp kiểm tra vết thương, lặng lẽ chích vào ngón tay của mình, đem một chút máu bôi lên miệng vết thương của nàng. Sinh mệnh lực khổng lồ ẩn chứa trong Sinh Linh Kim mặc dù đã pha loãng không ít trong giai đoạn hắn không ngừng hấp thu, nhưng sinh mệnh lực vẫn đầy đủ như cũ. Có máu của hắn, dĩ nhiên Vương Đông Nhi có thể mau chóng hồi phục.
“Vũ Hạo, vòng tiếp theo của Minh đô Hồn Đạo Sư tinh anh đại tái là ở buổi tối ngày mai đúng không? Cũng may là cách ngày với đại tái này.” Lúc này tâm tình của Vương Đông Nhi có chút bối rối, mặc dù nàng đã xác định quan hệ cùng Hoắc Vũ Hạo, nhưng cũng là lần đầu tiên trần truồng như thế ở trước mặt Hoắc Vũ Hạo. Mặc dù hiện tại Hoắc Vũ Hạo chỉ có thể nhìn thấy phần lưng của nàng, nhưng đối với một thiếu nữ chưa lấy chồng, vẫn còn có sự ngượng ngùng không chịu nổi, chỉ có thể chú ý đến hắn.
Ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo đã sớm ngây ngốc, ba chỗ vết thương sau lưng Vương Đông Nhi làm cho hắn rất đau lòng, nhưng tuy vậy, da thịt trơn bóng mềm mại của nàng, đường cong nhu hòa, nhất là vòng eo mảnh khảnh và cái mông, không khỏi tràn đầy cảm giác dụ người phạm tội.
Cái ma pháp nào cũng không thể giúp được Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn tỉnh táo ở trong trạng thái này, miệng đắng lưỡi khô dùng sức hít sâu, mới có thể làm cho mình gắng giữ tĩnh táo. Thật vất vả lắm hắn mới run rẩy ngón tay chích máu của mình lên trên ba chỗ vết thương trên lưng Vương Đông Nhi.
“Vũ Hạo, huynh đang làm gì đó? Tại sao muội cảm thấy miệng vết thương hơi ngứa?” Vương Đông Nhi đột nhiên khẽ giật thân thể của mình.
Hoắc Vũ Hạo toàn thân cứng đờ, khi Vương Đông Nhi uốn éo thân thể, hắn cũng ngay lúc đó thấy được một bộ ngực bị đè ép ra thành vòng tròn.
Cái này…., kích thước thật tốt. . . , mặc dù kém hơn Tiểu Đào tỷ, nhưng cũng không kém quá nhiều.
“Vũ Hạo, tại sao huynh không nói chuyện?” Vương Đông Nhi quay đầu nhìn hắn, vừa hay nhìn thấy đôi mắt ngây ngốc của hắn, nhất thời kinh hô một tiếng, một tay kéo tấm chăn phủ lên thân thể mềm mại, một tay còn lại trực tiếp cầm gối đập tới.
“Bại hoại, huynh đang nhìn cái gì vậy?”
Lúc này Hoắc Vũ Hạo làm sao có cái gì để phòng bị chứ, bị gối đập thất điên bát đảo, nhưng ngoài miệng cũng đang niệm ma pháp gắng giữ trạng thái tĩnh táo, hết sức bình tĩnh đáp lại: “Huynh đang nhìn thứ đẹp nhất trên cái thế giới này.”
Vương Đông Nhi ló cái đầu ra khỏi chăn, xấu hổ nói: “Đẹp không?”
Hoắc Vũ Hạo rất chân thành hồi đáp: “Đẹp.”
Vương Đông Nhi tức giận hừ một tiếng, “Phạt huynh hôm nay ngủ trên sàn nhà.”
Hoắc Vũ Hạo đột nhiên run lên, sắc mặt một mảnh trắng bệch, đầu nghiêng một cái xuống xe lăn, “Mới vừa rồi huynh sử dụng tinh thần lực quá độ, cảm giác thật yếu ớt.” Vừa nói xong, hắn đã nhắm hai mắt lại.
Vương Đông Nhi bị hắn dọa sợ hết hồn, vội vàng tung chăn thức dậy. Nhưng lập tức nàng phát hiện, ánh mắt của cái tên chết tiệt không biết xấu hổ này mặc dù nhắm lại, nhưng lông mi vẫn còn đang giựt giựt.
“Suy yếu đúng không. Vậy huynh cứ ngồi ở trên xe lăn từ từ suy yếu đi. Bổn tiểu thư ngủ một giấc trước, lát nữa khi ăn cơm trưa, huynh cũng đừng đi nữa, ở nơi này tiếp tục suy yếu cho tốt.” Vương Đông Nhi lạnh lùng nói xong câu đó, nhanh chóng mặc xong quần áo trong chăn, sau đó thoải mái nằm ở trên giường.
Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ mở mắt, “Huynh cũng không muốn như vậy, cũng là năng lực kia làm hại huynh. Không sai, cũng là cái đó làm hại huynh. Nó giúp cho huynh lựa chọn và hành động theo phương thức có lợi cho huynh nhất. Xem ra lần sau thật sự không thể dùng. Đông Nhi, chuyện này không thể trách huynh được. Muội không thể phạt huynh.”
Vương Đông Nhi lắc đầu, nói: “Hiện tại huynh vẫn còn bị vây ở trong loại trạng thái này, cho nên, mỗi một câu nói của huynh muội cũng sẽ không tin tưởng. Hơn nữa, hành động là một chuyện, ánh mắt huynh nhìn loạn lại là một chuyện khác . Không cho huynh một chút giáo huấn, hừ hừ.”
Hoắc Vũ Hạo ủ rũ nói: “Đông Nhi, muội thay đổi rồi. Mấy ngày nay muội rất ôn nhu mà. Tại sao hôm nay đột nhiên biến thành như vậy. Xem một chút thì xem một chút thôi mà.”
Vương Đông Nhi ngồi dậy, chăm chú nhìn Hoắc Vũ Hạo, nói: “Vũ Hạo, huynh thẳng thắn nói cho muội biết, huynh thích bộ dáng ôn nhu của muội lúc trước, hay là bộ dáng hiện tại?”
Hoắc Vũ Hạo ngẩn ngơ, nói: “Huynh cũng không biết. Cái nào cũng tốt. Khi muội ôn nhu thì giống như là có thể đem ta hòa tan. Nhưng bộ dáng hiện tại của muội, dường như huynh có cảm giác quen thuộc. Đông Nhi, muội làm sao vậy? Có phải có tâm sự gì hay không? Muội có chuyện gì hãy nói cho ta biết. Ngàn vạn lần không nên đè nén ở trong lòng. Có phải huynh có chỗ nào chọc giận muội hay không?”